User Tag List

Trang 1/2 12 cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 12

Ðề tài: Những mẩu chuyện về Bác Hồ

  1. #1
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Bài gởi
    2,916
    Thanks
    503
    Thanked 1,765 Times in 594 Posts
    Blog Entries
    2
    Mentioned
    2 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Rep Power
    63

    Những mẩu chuyện về Bác Hồ

    Hưởng ứng cuộc vận động học tập tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, dragonboy nảy ra ý định tổ chức sưu tập những mẩu chuyện về Bác Hồ. Rất mong được các anh chị em ủng hộ. Mỗi mẩu chuyện được post trong đây (không trùng với chuyện đã được post) sẽ nhận được 100TLD từ dragonboy.

    Hình thức tham gia: post reply trong topic này, nội dung là những mẩu chuyện hoặc bài thơ, bài nhận định... về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Sau mỗi mẩu chuyện, bài thơ, bài nhận định đó có thêm vài lời bình luận, nhận xét của bản thân, bài học của bản thân thì càng hay.

    dragonboy mở màn luôn bằng một mẩu chuyện:

    TRƯỚC HẾT LÀ CÁI NÀY

    Ngày 19-5-1946, các vị trong Ủy ban đời sống mới đến chúc thọ Chủ tịch Hồ Chí Minh. Người cảm ơn, mời nước rồi nói:

    - Tôi chưa thấy mình già ở cái tuổi ngoài năm mươi này. Vả lại chúng ta đang bận nhiều việc, chưa phải lúc cần đến hình thức lễ nghi chúc thọ.

    Chủ tịch đề nghị trong Ban Đời sống mới cho biết công việc đã làm được. Nhà văn Nguyễn Huy Tưởng, một ủy viên trong ban thưa:

    - Thưa Cụ, ủy ban vận động đời sống mới đã họp liền mấy buổi, trước hết định rõ 3 nguyên tắc: dân tộc, dân chủ, khoa học...

    Chủ tịch nước thoáng như có vẻ ngơ ngác, sau đó mỉm cười, nói:

    - Nhân dân ta có mấy người hiểu “dân chủ, khoa học”. Tôi hỏi thật nhà văn, nếu đi vận động đời sống mới, nhà văn làm gì trước?

    Nguyễn Huy Tưởng sau một phút bối rối, nói nào là ban đầu phải tuyên truyền ý nghĩa, sau đó tổ chức đội ngũ... vân vân và vân vân...

    Chủ tịch lắc đầu, nhìn mọi người, rồi khẽ vỗ vào bụng mình nói:

    - Trước hết là cái này. Dân chúng cần cái này trước hết. Phải có ăn đã. Nếu không có ăn, cũng không đi tuyên truyền được. Vậy muốn ăn phải làm gì?

    - Thưa Cụ phải làm việc ạ.

    - Đúng, phải làm việc, phải siêng năng, thế là “cần”. Muốn dùng tiếng gì rõ hơn cũng được, nhưng điều cốt yếu là phải thiết thực. Sau nữa, muốn cho vận động có kết quả thì cán bộ đi vận động, phải làm gì?

    Các ủy viên đời sống mới, bàn thế này, luận thế kia, chưa ngã ngũ.

    Chủ tịch nghiêm trang nói:

    - Phải làm gương.

    Và như sợ các ủy viên, cán bộ nghe chưa ra, Cụ nhắc lại:

    - Mình phải làm gương.

    Đôi mắt sáng hiền mà nghiêm của Cụ lần lượt nhìn mọi người như căn dặn thêm điều vừa nói.

    Theo cuốn: Nhớ lời Bác dạy

    (tự gửi cho mình 100 TLD thôi:p)
    "Khi chụp ảnh, 99% ảnh của bạn là đem vứt đi. Điều đó chứng tỏ là bạn dám thể nghiệm cái mới, mà đã thể nghiệm thì sẽ có sai và thường là sai nhiều hơn đúng. 1% còn lại bao gồm ảnh tạm được, ảnh đẹp và một hai tấm rất đẹp. Điều đó chứng tỏ bạn không phải là kẻ bất tài. Nếu 1 tấm tạm được cũng không có thì tôi thật sự lo lắng cho cuộc đời sau này của bạn"

  2. #2
    Tham gia ngày
    Aug 2006
    Bài gởi
    236
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Rep Power
    0
    Hưởng ứng ko phải vì mê 100 của anh Rồng ( em có bằng đó chưa xài bao giờ nên chẳng bi giờ hết ) mà vì lóng kính yêu vô bờ với Người

    Vàng là ở hai bàn tay
    Bác Hồ vào Phan Thiết dạy học ở trường Dục Thanh của Hội Liên Thành. Bác sĩ Nguyễn Kinh Chi ở Bộ Y tế là học trò của thầy Thành kể lại:
    - Thầy giáo Thành dạy lớp ba, thầy thường mặc áo vải, chân đi guốc. Trong giờ địa lý, thầy giáo Thành dạy tiếng Pháp, tôi còn nhớ mãi buổi học đầu tiên của thầy Thành:
    "Montagne" là núi, "rivière" là sông

    Núi kia là núi của ai
    Sông xanh nước biếc chảy dài đi đâu?

    Thầy giáo Thành bảo núi thì có rừng. Trên rừng rất nhiều gỗ quí như lim, trai, sếu, táu, vàng tâm, v.v.. . Có nhiều cây thuốc quí, có nhiều muông thú như hổ, báo, hươu, nai, voi... Trong núi có nhiều khoáng sản như vàng, bạc, châu báu, dưới sông có nhiều cá ngon, nước sông có nhiều phù sa, nên ngǎn nước ấy lại tưới cho đồng ruộng thì màu mỡ tươi tắn. Tổ tiên ta kiên cường, giang sơn ta gấm vóc: thầy giáo Thành dạy chúng tôi như vậy?

    Ông Chi đọc học xong rồi đi du lịch. Ông thắc mắc tại sao thầy giáo Nguyễn Tất Thành dạy rừng núi, sông ngòi, đất đai là của ta. Thế mà bây giờ Tây nó lại lấy. Đời sống của người lao động thì khổ cực, nghèo đói. Ngày ngày làm nghề thuốc tiếp xúc với người bệnh, bao nhiêu câu hỏi đã gieo vào đầu óc ông: tại sao người đàn bà làm ǎn vất vả, sớm tối ngày đêm sương gió, thế mà chỉ có một cái yếm bằng vải và chiếc khố tải che thân? Người đàn ông cũng chỉ có cái quần đùi? Các em bé tám chín tuổi vẫn trần truồng chưa có áo quần mặc? Ông Chi suy nghĩ và càng thấm thía những lời giảng của thầy giáo Thành gieo vào lòng tuổi trẻ nhiều ý nghĩa. Ông và các bạn ở trường Dục Thanh cũ dần dần ghét Tây. Từ đó ông bắt đầu đi tìm cách mạng và ông cũng như nhiều bạn bè khác trở nên người Cộng sản.

    Rời Phan Thiết, Bác Hồ đi vào Sài Gòn học nghề. Ngày ngày, lúc học xong, Bác thường xuống xem cảng Sài Gòn. Bác đi để biết tình hình. ở cảng này, Bác Hồ làm quen với ông Mai, được ông giới thiệu xuống làm ở chiếc tàu của hãng "Vận tải hợp nhất" của Pháp. Tàu Đô đốc Latútsơ Trêvin chuyên chở thực phẩm cho Pháp ở thuộc địa. Ông Mai người ở An Dương (Hải Phòng), gặp Bác lần đầu đã thấy mến. Bác Hồ ngỏ ý muốn xin làm ở dưới tàu. Ông Mai vui vẻ nhận lời giới thiệu giúp Bác. Ông đưa Bác đến gặp thuyền trưởng người Pháp. Người thuyền trưởng nói:
    - Nếu cần làm việc ở đây, tám giờ sáng mai đến?
    Tối hôm ấy về chỗ ở, Bác rủ thêm một người bạn cùng đi Pháp. Người bạn thân đó nói:
    Ta đi Pháp sẽ chết đói thôi, bởi vì chúng ta không có tiền để ǎn.
    Bác đã giơ tay ra và nói:
    - Tiền là ở đây, vàng là ở đây. Chúng ta còn trai trẻ. Chúng ta sẽ làm lụng để sống.
    Sáng hôm sau, người bạn ấy ngần ngại từ chối, không đi. Bác chia tay anh ta. Ông Mai đưa Bác xuống tàu gặp người thuyền trưởng. Nhìn Bác một lát, người thuyền trưởng Pháp nói:
    - ở đây không có việc gì nhẹ cho anh làm cả. Chỉ có những việc nặng thôi, trông anh gầy yếu thế kia. Làm sao nổi?!
    Bác trả lời:
    - Vâng, tôi gầy yếu thật, nhưng tôi còn trai trẻ, tôi có nghị lực, tôi có thể làm được tất cả!
    Người thuyền trưởng thấy Bác nhanh nhẹn giỏi tiếng Pháp nên cho làm phụ bếp. Bác nhận lời làm việc ở đây và lấy tên là Vǎn Ba.

    Qua những ngày làm việc đầu tắt mặt tối ở dưới tàu, Bác nhận thấy ở đây có hai hạng người: người bị bóc lột và người đi bóc lột. Hai thái cực đó thật là rõ ràng. Công việc mà Bác phải làm hàng ngày thật là cực nhọc: hết bưng những sọt khoai tây lên mặt bàn để gọt rửa, lại bê những thùng rượu để phục vụ các bữa ǎn, rồi rửa bát, nồi, soong, giặt giũ, lau bàn ghế, đánh bóng boong tàu. Suốt ngày Bác nhễ nhại mồ hôi và mình đầy than bụi. Công việc vất vả thật nhưng khi được nghỉ tay là Bác tranh thủ dạy ông Mai chữ quốc ngữ.

    Trong phong trào Đông Du do cụ Phan đề xướng, cụ chủ trương "Gương Nhật Bản, đất A' Đông". Cụ mong nhờ vào bọn Nhật cô lập giặc Pháp thì thật khác nào "đưa hổ cửa trước, rước hùm cửa sau". Cụ Phan Chu Trinh lúc này đã bị bắt và theo quan niệm của cụ thì "Học Pháp càng nhiều; làm bồi càng to".

    Vậy tại sao Bác Hồ lại đi Pháp? Vừa rồi chúng ta tìm được cuốn lược dịch "Binh thư Tôn Tử" của Bác, Bác nói là lược dịch, nhưng khi đọc chúng ta nhận thấy là chiến lược của Bác. Qua sự giáo dục của gia đình và cuốn lược dịch "Binh thư Tôn Tử", qua trao đổi với một số cụ đương thời có học với Bác và ngay cụ thân sinh ra Bác vẫn thường dạy học trò là "biết địch biết ta, trǎm trận trǎm thắng", chúng ta càng thấy rõ việc Bác đi Pháp là Bác có suy nghĩ chín chắn. Với lại hồi ấy, những từ Pháp "Tự do, bình đẳng, bác ái rất hay, Bác muốn biết đằng sau nhừng từ ấy ẩn giấu cái gì...

    Bác lĩnh được mười quan, dần dà sau này được nǎm mươi quan (trong khi đó mỗi nhân viên người Việt Nam ít nhất cũng phải lĩnh đến một trǎm quan). Lên đất pháp, vì tiền ít Bác thường phải thuê chỗ ngủ đứng. ở nước Pháp lúc này có hai loại tiệm ngủ. Một loại ngủ giường đệm, màn và lò sưởi. Một loại là lấy vé vào ngủ đứng. ở Pháp ít lâu, Bác đi châu Phi, rồi Bác lại trở về Pháp. Lúc rời châu Phi, Bác có nói:
    - Người ta nói ở châu Phi có nhiều ác thú, nhưng ác thú ở đây mà ác hơn cả, chính lại là lũ thực dân. Sau này, các đồng chí cộng sản quốc tế sang dự lễ tang Bác có cho biết:
    Bác đi châu Phi trên một chiếc tàu buôn. Chiếc tàu buôn này rời cảng Lơ Havơrơ đỗ tại Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, Angiêri, Tuynidi và các cửa biển phía đông châu Phi cho đến Công gô. Mỗi khi tàu cập bến, Bác tìm cách lên thǎm thành phố, khi chiếc tàu này trở về Pháp sửa chữa, người thuyền trưởng thấy anh Ba làm được việc, bèn giới thiệu đi làm bồi ở một chiếc tàu chở sĩ quan Pháp đi Anh nghỉ mát. Đến nước Anh, Bác không đi làm bồi tàu nữa. Lên thủ đô nước Anh, Bác tìm đến một trường trung học. Bác rất thích cuộc đời học sinh. Bác ngồi xem các em học và Bác làm quen được với một người gác cổng. Bác xin làm việc quét tuyết ở trường học này. Làm được một tuần lễ, vì lao động cực nhọc quá trời lại rét buốt nên Bác bị cảm lạnh và sưng phổi phải thôi việc.
    Khi khỏi bệnh Bác xin làm ở tiệm ǎn Cáclơtông, một khách sạn lớn nhất nước Anh lúc bấy giờ. Khách sạn có một người Pháp tên là ÊcÔpphie làm bếp nổi tiếng, được người ta đặt tên là "Vua bếp". Những tiệc lớn của nữ hoàng Anh đều do ông ta đứng ra đảm nhận.
    Một hôm anh Ba đang rửa bát. Vua bếp đi qua hỏi:
    - Anh Ba, anh đổ các thứ thừa đi, chứ anh để lại làm gì?
    - ở đây thừa đổ đi - anh Ba trả lời - nhưng ngoài kia những người đói lại đang cần, tôi để lại lát nữa cho người ta.
    Vua bếp ra chiều cảm động thấy một thanh niên châu A' lòng nhân hậu như vậy nên rất có cảm tình. Nhân đấy Bác lại nói:
    - Xin ông cho tôi làm công việc gì có nhiều tiền để tôi chi trả tiền học tiếng Anh. Tôi học nǎm bài đã mất nǎm đồng, trong khi đó tôi chỉ được trả có sáu đồng, còn lại không đủ ǎn trong một tuần lễ.
    Vua bếp cười bảo:
    - Tôi là người Pháp mà không học được tiếng Anh, còn anh là người châu A' mà dám học tiếng Anh cơ à? Tôi ở đây hai nǎm rồi mà chỉ biết có vài ba tiếng "vâng" và "không. Nói vậy, ông này vẫn giúp Bác, Bác được bố trí đốt lò.

    Thế là từ nǎm giờ sáng đến tám giờ tối Bác phải nặng nhọc đưới hầm lò. Tuy tiền công có được nhiều hơn, nhưng không được học hành, vì đêm về mệt lả làm sao đi học được nữa.

    Do đó Bác tìm gặp Vua bếp yêu cầu cho Bác làm một nghề khác. Vua bếp xếp cho Bác làm bánh ga tô, đỡ nặng nhọc hơn và có thêm tiền để học. Thời kỳ này Bác tranh thủ học nhiều ngoại ngữ: Nǎm một ngàn chín trǎm mười ba, một ngàn chín trǎm mười bốn ở Anh, Bác học tiếng Anh do một giáo sư người ý dạy. Thầy giáo này biết tiếng Đức, cho nên Bác học cả tiếng Đức và Y' của giáo sư này. Hàng ngày, Bác ra ngồi ở vườn hoa Hayđơ để học. Lúc này, Bác có quan hệ với các nhà yêu nước ở Â'n Độ như Gǎngđi. Nhà sử học Thụy Điển, trong một cuốn sử viết về Bác, cho biết: nǎm mộ ngàn chín trǎm mười lǎm Bác ở khu vực người da đen Háclem (nước Mỹ) và làm nghề chụp ảnh. Nǎm 1916 sang Đức, trước chiến tranh thế giới lần thứ nhất. Bác trở lại Pháp và ở nhà cụ Phan Chu Trinh. ở Pháp, Bác tham gia phong trào của giai cấp công nhân và nhân dân lao động Pháp. Bác tổ chức nhóm Việt kiều. Bác đã gặp Sác lông ghê (Charles Longuet), chủ bút tờ báo "Dân chúng" là cháu ngoại của Các Mác. Ông này đã giúp đỡ Bác viết báo. Lúc đầu Bác viết nǎm dòng rồi sửa hết, rồi lại viết. Bài báo đầu tiên của Bác là bài báo nǎm dòng đǎng ở tờ "Đời sống thợ thuyền", nǎm 1917. Sau đó Bác viết cho nhiều tờ báo ở Pháp như tờ "Nhân đạo và "Dân chúng"... hồi đó Bác ở nhà số 9 ngõ hẻm Công poǎng (compoint). Đạo diễn Phạm Kỳ Nam đi Paris làm phim về Bác cung cấp thêm nhiều tư liệu: Nhà số 9 Công poǎng tầng dưới là quán cà phê, tầng trên, Bác thuê ở, Bác làm nghề rửa ảnh. Nhà Bác kê vừa một cái giường, hai cái ghế một cái bàn con. Trên bàn có cái chậu thau, trong thau có một xô nước. Khi viết, Bác phải đút thau và xô xuống gầm giường. Hàng ngày, Bác nấu một nồi cơm (gọi là nồi nhưng thật ra nó là cái hộp bích qui vuông thấp). Khi thổi cơm, Bác hấp vào đó một con cá khô, Bác ǎn một nửa, còn một nửa lấy giấy báo gói mang đi, làm việc xong, Bác mang ra ǎn nốt suất cơm còn lại. Bác làm việc rất khẩn trương để có đủ tiền sống, để có nhiều thời gian vào thư viện đọc sách. Bác còn tranh thủ đi nghe người ta giảng thuyết để học tập. Khi cách mạng Tháng Mười Nga thành công, Bác rất vui mừng, phấn khởi. Bác vào đảng xã hội Pháp. Tháng ba nǎm một ngàn chín trǎm mười chín, Quốc tế thứ ba (tức quốc tế Cộng Sản) thành lập, Lênin có đọc bản luận cương về cách mạng thuộc địa. Khi tiếp thu bản luận cương ấy, Bác đã nói:

    - Luận cương của Lênin đã làm cho tôi rất cảm động, phấn khởi sáng tỏ, tin tưởng biết bao. Tôi vui mừng phát khóc lên. Ngồi một mình trong buồng, mà tôi nói to, như đang nói trước quần chúng đông đảo. Hỡi đồng bào bị đọa đày đây là cái cần thiết cho chúng ta?
    Bác tiếp thu điều này rất sâu sắc. Báo Gramma Cuba đã viết: "Nhân loại tiến bộ trên thế giới đời đời mắc nợ nhân dân Việt Nam".

    Dư luận nhiều nước trên thế giới nêu rõ: Các Mác đề ra chủ nghĩa xã hội khoa học, Lênin là người tổ chức thực hiện. Lênin là người đề ra cách mạng ở các nước thuộc địa, Hồ Chí Minh là người tổ chức thực hiện và rút những kinh nghiệm quí báu.

    Vâng lời Bác dạy:

    Không có việc vì khó,
    Chỉ sợ lòng không bền.
    Đào núi và lấp biển,
    Quyết chí ắt làm nên.

    Bác chỉ có hai bàn tay trắng mà Bác xây dựng cả sơn hà. Vàng là ở đôi bàn tay lao động, như thế đấy?
    Meo meo meo

  3. #3
    Tham gia ngày
    Aug 2006
    Bài gởi
    236
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Rep Power
    0
    Ít là bao nhiêu

    Tháng 12/1965, Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại ra miền Bắc, Hội phụ nữ Hà Nội quyết định mở Đại hội "Ba đảm đang" để động viên tinh thần chị em. Thành Hội có viết thư lên báo cáo với Bác Hồ, không ngờ hai ngày sau, Bác cho gọi lãnh đạo Hội tới gặp Người. Bác hoan nghênh sáng kiến của Hội, bàn kỹ nội dung và cách làm, rồi bất chợt bác hỏi: "Thế đại hội định tiêu hết bao nhiêu tiền?". Chị phụ trách Hội lúng túng: "Thưa Bác, cũng... ít thôi ạ". Bác cười: "Ít là bao nhiêu?". Thấy chị đỏ mặt, Bác không hỏi thêm nữa, chỉ nhẹ nhàng nhắc: "Đại hội phải bàn những việc thiết thực, tránh hình thức, lãng phí, thì mới có kết quả tốt được!..."

    Việc nào dễ nhất
    Hồi ở chiến khu Việt Bắc, các cơ quan đóng sâu ở trong rừng, hằng tháng, mọi người phải đi lấy gạo về ăn, có khi mất cả ngày mới được một chuyến, không phải không có người ngại. Một lần, Bác đi công tác qua một con suối, thấy rất đông cán bộ, trong đó có nhiều trí thức, trên đường đi lấy gạo về, đang ngồi nghỉ. Bác dừng chân hỏi:
    - Đố các cô chú, trong nghề nông, việc nào làm dễ nhất?
    Mọi người đua nhau trả lời. Người bảo dễ nhất là gieo mạ, gặt hái; người thì cho là xay lúa, giã gạo. Một bác sĩ giục Bác:
    - Thưa Bác, Bác chấm cho ai trả lời đúng ạ?
    Bác cười:
    - Theo Bác, việc làm dễ nhất là đi đến kho lấy gạo về nấu ăn...
    Meo meo meo

  4. #4
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Bài gởi
    2,916
    Thanks
    503
    Thanked 1,765 Times in 594 Posts
    Blog Entries
    2
    Mentioned
    2 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Rep Power
    63
    Bát chè sẻ đôi


    Đồng chí liên lạc đi công văn 10 giờ đêm mới đến. Bác gọi mang ra một bát, một thìa con. Rồi Bác đem bát chè đậu đen, đường phèn, mà anh em phục vụ vừa mang lên, sẻ một nửa cho đồng chí liên lạc.

    - Cháu ăn đi!

    Thấy đồng chí liên lạc ngần ngại, lại có tiếng đằng hắng bên ngoài, Bác giục:

    - Ăn đi, Bác cùng ăn...

    Cám ơn Bác, đồng chí liên lạc ra về. Ra khỏi nhà sàn, xuống sân, đồng chí cấp dưỡng bấm vào vai anh lính thông tin:

    - Cậu chán quá. Cả ngày Bác có bát chè để bồi dưỡng làm đêm mà cậu lại ăn mất một nửa.

    - Khổ quá, anh ơi! Em có sung sướng gì đâu. Thương Bác, em vừa ăn vừa rớt nước mắt, nhưng không ăn lại sợ Bác không vui, mà ăn thì biết cái chắc là các anh mắng mỏ rồi...

    Theo sách Một số lời dạy và mẩu chuyện về Tấm gương đạo đức của Chủ tịch Hồ Chí Minh



    Bác Hồ đến với các cháu mồ côi ở trại Kim Đồng


    Bác Hồ tới thăm các cháu thiếu nhi miền Nam tập kết ra Bắc ở tỉnh Thanh Hoá (1957)

    Một sáng đẹp trời, Bác Hồ đã đến với các cháu ở trại Kim Đồng. Ngay từ phút đặt chân đến cổng trại nhìn bờ rào dăng dây thép gai, trong mắt Bác hiện lên sự nhức nhối. Nói với các cán bộ phụ trách giọng Bác nhẹ nhàng, nhưng vô cùng thấm thía:

    - Đây là nơi nuôi dạy các cháu mồ côi, được mang tên liệt sĩ Kim Đồng, sao các cô, các chú lại rào dây thép gai như một nhà tù thế này?

    Chú Thuận thưa:

    - Dạ thưa Bác, cơ ngơi của thời đại cũ để lại đấy ạ!

    Bác lắc đầu: Các cô, các chú phảI tháo gỡ đám dây thép gai ngay. Chế độ cũ nhóm các cháu vào đây, chúng ta tiếp tục nuôi dạy vì tương lai của các cháu.

    Bác đi vào từng căn phòng ở, phòng ăn, phòng học, nơi các cháu vui hơi. Bác khen: “Được cái gọn gàng, ngăn nắp, sạch sẽ, nhưng còn – Bác hỏi cán bộ phụ trách trại – còn thế nào, các cô, các chú biết không?

    Mọi người nhìn Bác, vừa xúc động vừa lúng túng. Rồi chú Thuận mạnh dạn đáp:

    - Thưa Bác, các cháu ở trại còn chật chội ạ.

    Bác Hồ mỉm cười:

    - Chú nói mới đúng một phần nhỏ thôi. Đối với các cháu mồ côi, điều lớn nhất là phải bù đắp tình thương. Các cháu đã không còn bố mẹ, thì các cô, các chú ở đây là bố, là mẹ của các cháu. Các cô, các chú nuôi dạy các cháu thì phải đem cả tấm lòng làm mẹ, làm cha mà cư xử, mà săn sóc, mà dạy bảo. Bác thấy ở đây, đối với các cháu, còn cái vẻ “trại lính”, thiếu cái ấm cúng của gia đình. Dạy cho các cháu vào khuôn phép, sống có kỷ luật, trật tự là đúng. Nhưng không được để các cháu mất cái hồn nhiên, mất cái vui tươi, thoải mái. Đừng biến các cháu thành các “ông cụ non”. Các cô, các chú phảI làm sao cho các cháu thấy trại Kim Đồng là gia đình của các cháu, đi xa các cháu nhớ, lúc ở nhà các cháu vui. Được như vậy thì cần gì phải rào dây thép gai, phải canh phòng nghiêm ngặt với các cháu?

    Bác lại hỏi:

    - Những cháu kém có nhiều không?

    - Thưa Bác, còn nhiều lắm ạ.

    - Nhiều là bao nhiêu?

    Đồng chí phụ trách hơi bối rối. Bác nói ngay:

    - Quản lý các cháu thì cần biết cụ thể từng cháu một, biết chắc chắn cái dở, cái hay của mỗi đứa. Có như vậy thì dạy mới có kết quả tốt.

    Bác bảo chú Thuận đứng lên:

    - Cho Bác gặp cháu nào kém nhất trại.

    Em Quốc đứng khoanh tay trước mặt Bác, Bác cúi xuống vuốt ve nhè nhẹ tóc em. Bác hỏI:

    - Tên cháu là gì?

    - Thưa Bác tên cháu là Quốc lủi ạ!

    Bác nhìn em, ái ngại:

    - Ai đặt cho cháu cái tên ấy?

    - Dạ thưa, các bạn gọi cháu thế ạ.

    - Vì sao các bạn gọi cháu là Quốc lủi?

    - Thưa Bác… Cháu… Cháu hay trốn trại. Cháu chui qua hàng rào, lủi vào các ngõ phố ạ.

    Sao cháu không chịu ở trong trại mà lại trốn ra bên ngoài?

    - Thưa Bác… ở trong trại khổ cực lắm ạ.

    - Khổ cực như thế nào?

    - Dạ chúng cháu bị gò bó đủ thứ ạ.

    - Cháu nói rõ sự gò bó cho Bác nghe nào?

    - Thưa Bác…

    Quốc nhìn Bác Hồ mà nước mắt trào ra, nghẹn ngào không nói lên lời. Bác xoa đầu em, Bác đã hiểu thấu tất cả, dù em chưa nói ra được những điều muốn thưa với Bác. Bác khuyên Quốc: “Từ nay cháu phải phấn đấu bỏ cái tên “lủi”, giữ lại cái tên Quốc…”. Nước mắt càng giàn giụa trên hai má Quốc.

    Bác Hồ cầm tay em Quốc đi ra chỗ cả trại đang tập hợp đón đợi Bác. Bác thân mật kể cho các em nghe một số gương tốt của thiếu nhi trong kháng chiến chống Pháp, gương tốt của thiếu nhi ở Liên Xô và các nước bạn. Các em đã không cầm được nước mắt khi nghe Bác kể về thời niên thiếu của Bác, Bác đã từng thèm một cái đồ chơi, ước ao một bộ quần áo mới để mặc Tết. Bác cũng đã mồ côi mẹ từ năm lên chín, lên mười. Bác đã phải bế em trèo trẹo bên hông đi xin sữa cho em sau ngày mẹ qua đời.

    Bác căn dặn các em như ông dặn cháu:

    - Các cháu phải vâng lời các cô, các chú phụ trách. Thiếu nhi thì phải ngoan, phải thật thà, lễ phép với người lớn, kính trọng người già, giúp đỡ người tàn tật yếu đau. Các cháu ở trong tập thể với nhau càng phảI thương yêu nhau như anh chị em ruột thịt. Và phải dũng cảm sửa chữa những khuyết điểm, những thói hư tật xấu để lớn lên làm người chủ của đất nước, đừng để mình là cái gánh nặng của xã hội…

    Rồi Bác bảo:

    - Các cháu có hứa làm được điều Bác căn dặn không nào?

    Một tiếng “có” vang lên, đều khắp và sôi nổi. Bác còn dặn thêm các em là noi gương dũng cảm của liệt sĩ Kim Đồng trong học tập và rèn luyện, em nào đạt kết quả tốt, được ban phụ trách báo lên Bác, Bác sẽ gửi phần thưởng. Và Bác thân mật hẹn: “Nếu cả trại cùng tiến bộ vượt bậc, Bác sẽ còn về thăm các cháu nhiều lần nữa”.

    Ngày hôm ấy, Bác đã để lại rất nhiều quà để chia cho các em. Nhận phần quà của Bác cho, nhiều em đã không ăn, cất làm kỷ niệm.

    Từ hôm đó trong từng đôi mắt của các em, ngời lên niềm vui nhận quà Bác. Em Quốc không lủi ra ngoài trại nữa mà giữ gìn mình như giữ gìn kỷ niệm của Bác trong trái tim.

    Theo sách “Hoa râm bụt”, NXB Thanh Niên, Hà Nội, 1999
    "Khi chụp ảnh, 99% ảnh của bạn là đem vứt đi. Điều đó chứng tỏ là bạn dám thể nghiệm cái mới, mà đã thể nghiệm thì sẽ có sai và thường là sai nhiều hơn đúng. 1% còn lại bao gồm ảnh tạm được, ảnh đẹp và một hai tấm rất đẹp. Điều đó chứng tỏ bạn không phải là kẻ bất tài. Nếu 1 tấm tạm được cũng không có thì tôi thật sự lo lắng cho cuộc đời sau này của bạn"

  5. #5
    Tham gia ngày
    Aug 2004
    Nơi Cư Ngụ
    xứ sở hoa hồng xanh
    Bài gởi
    635
    Thanks
    70
    Thanked 45 Times in 31 Posts
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Rep Power
    9
    E cũng xin góp 1 mẩu chuyện nho nhỏ, e khá tấm đắc với mẩu chuyện này nên sẵn sàn chuyển nhượng lại cho a Rồng 100TLD đó , hì :p

    Chữ “quan liêu” viết như thế nào?

    Năm 1952, trong một lần đến thăm lớp “chỉnh huấn” chính trị cán bộ trung, cao cấp, anh em quây quần xung quanh Bác, nghe Bác kể chuyện, dặn dò.

    Cuối buổi, Bác cầm một cái que nói:

    - Các chú học đã giỏi, bây giờ Bác đố chữ này xem các chú có biết không nhé!

    Anh em hưởng ứng “Vâng ạ!” “Vâng ạ!”. Người nào biết tiếng Pháp, tiếng Anh, tiếng Trung Quốc thì “nhẩm” lại kiến thức của mình, người không biết tiếng nước ngoài thì băn khoăn có chữ gì khó mà lại không đọc được nhỉ?

    Bác vẽ một vạch ngang trên mặt đất rồi hỏi:

    - Chữ gì nào?

    Tưởng chữ “phạn”... chữ “cổ đại” nào chứ chữ này ai mà không biết. Cả lớp hò lên: Thưa Bác, chữ “nhất” ạ.

    Bác khen:

    - Giỏi đấy.

    Rồi Bác lại gạch một gạch nữa dưới chữ nhất. Chưa kịp hỏi, anh em đã ồn lên:

    - Chữ “nhị” ạ.

    Bác động viên:

    - Giỏi lắm...

    Người lại gạch thêm một gạch nữa dưới hai gạch cũ.

    - Chữ “tam” ạ...

    Bác cười:

    - Khá lắm.

    Rồi Người vạch thêm một vạch nữa dưới chữ “tam”.

    - Chữ gì nào?

    “Các vị” đớ người ra, nhìn vào vạch đầu tiên thì vừa phải, vạch thứ hai dài hơn đã có hơi lệch một chút, vạch thứ ba dài hơn tí nữa cũng không được “song song” cho lắm, vạch thứ tư dài nhất, có vẻ đã “cong” lắm rồi... Tiếng Pháp thì không phải. Tiếng Hán chữ “tứ” viết khác cơ!

    Bác giục:

    - Thế nào? Các nhà “mác-xít”?

    Bác lại cầm que vạch một vạch, rồi hai vạch dọc từ trên xuống dưới, ban đầu thì thẳng đứng, xuống đến vạch ngang thứ hai đã “queo”, vạch ba thì “quẹo”, vạch bốn như một con giun, loằng ngoằng như cái đuôi chuột nhắt...

    Bác đứng dậy:

    Chịu hết à? Có thế mà không đoán ra... Các chú biết cả đấy…

    Để que xuống đất, Bác nói:

    - Chủ trương, chính sách, đường lối của Đảng đúng đắn... Đến tỉnh đã hơi cong, đến huyện đã “tả hữu”, đến xã đã sai lệch. Vì sao? Vì cán bộ không làm đúng, không nắm chắc chủ trương đường lối, không gần gũi dân, không chịu làm “đầy tớ nhân dân” mà chỉ muốn làm “quan cách mạng”. Cho nên chữ ấy là chữ “quan liêu”. Các chú không học những biết và vẫn làm. Còn cái các chú học, thì các chú lại ít làm...

    Học viên cả lớp đứng im, khong dám nhìn vào Bác.

  6. #6
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Bài gởi
    200
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Rep Power
    0
    Nói về tinh thần bình đẳng giữa con người của cụ Hồ, có một câu chuyện rất dễ thương thế này (chuyện không có trong sách vở :p):

    -----
    Có lần cụ Hồ đi họp trên Việt Bắc, đi cùng có một chú cảnh vệ người dân tộc. Chú này rất tận tuỵ nhưng tính bộc trực. Lúc đi qua một con suối thì chú cảnh vệ nói mình rất thạo con suối này và đề nghị được cõng cụ qua cho nhanh. Cụ không đồng ý, muốn tự lội qua, đến giữa suối thì giẫm phải một hòn đá cập kênh, ngã ướt sạch.

    Lên bờ vừa vắt quần áo lên vai phơi vừa đi cho kịp giờ họp. Chú cảnh vệ cáu quá càu nhàu một câu bằng tiếng dân tộc hơi tục, dịch ra tiếng Kinh là: "Đã bảo để người ta cõng thì đéo nghe".

    Cụ nghe thấy, chỉ im lặng và tiếp tục đi. Cuối ngày hôm đó, cụ gọi chú kia lại, nhẹ nhàng bảo: "Sáng nay Bác sai rồi, chú cho Bác xin lỗi".
    -----

    Hihihi.. người đâu mà yêu thế không biết!
    thay đổi nội dung bởi: nguyenlinhst, 18-06-2007 lúc 12:35 AM

  7. #7
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Bài gởi
    200
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Rep Power
    0
    Vừa rồi có bạn nhắn msg hỏi tớ sao kể chuyện về Bác Hồ mà... tào lao thế . Không biết có ai nữa nghĩ vậy không.

    Câu chuyện này tớ nghe từ một thầy thời đại học kể với thái độ kể rất đàng hoàng nghiêm túc chứ ko phải có ý gì cả. Tớ thích câu chuyện này, thấy nó hay hay, rất đời thường nên kể lại vậy thôi. Một cái nữa là từ "cụ Hồ" không có một tí gì bất kính cả đâu, tại không nghe quen thôi. Thời kỳ đầu người ta hay gọi như vậy, trước khi chữ "Bác Hồ" trở nên phổ biến.

  8. #8
    Tham gia ngày
    Jan 1970
    Bài gởi
    2,916
    Thanks
    503
    Thanked 1,765 Times in 594 Posts
    Blog Entries
    2
    Mentioned
    2 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Rep Power
    63
    Trích Nguyên văn bởi BLUEROSES View Post
    E cũng xin góp 1 mẩu chuyện nho nhỏ, e khá tấm đắc với mẩu chuyện này nên sẵn sàn chuyển nhượng lại cho a Rồng 100TLD đó , hì :p
    hì, cảm ơn BR nhé, hôm nay mượn chuyện BR post đưa lên blog nhé
    Trích Nguyên văn bởi nguyenlinhst View Post
    Vừa rồi có bạn nhắn msg hỏi tớ sao kể chuyện về Bác Hồ mà... tào lao thế . Không biết có ai nữa nghĩ vậy không.
    ai mà nhắn msg nói ... tào lao vậy:p Chuyện hay và ý nghĩa đấy chứ. Em cũng thích mẩu chuyện này. Dám sai dám nhận, bài học đáng giá đấy chứ!

    Đoàn phải tránh bệnh hình thức và lãng phí
    Nhà văn, nhà sử học Văn Tùng


    Bác Hồ đến thăm và nói chuyện với các đại biểu Bắc, Trung, Nam dự Đại hội Đoàn Thanh niên cứu quốc Việt Nam lần thứ II (10.1965). Ảnh tư liệu

    Sinh thời, Bác Hồ thường đến thăm bà con nông dân ngay trên đồng ruộng, công nhân trong nhà máy, công trường, các cháu học sinh, sinh viên tại trường học... Thế nhưng có lần Bác đã dành thời gian hiếm hoi của mình đến thăm cán bộ, nhân viên cơ quan T.Ư Đoàn, T.Ư Hội. Chúng tôi, những người có mặt hôm ấy luôn coi đây là niềm vinh dự và hạnh phúc lớn của tuổi trẻ.

    Sự kiện lịch sử này diễn ra cách nay hơn nửa thế kỷ, song bản thân tôi luôn ngỡ như mới ngày nào, nhất là luôn khắc sâu vào tâm trí về lần đầu tiên trong đời được đưa hai bàn tay của mình ôm lấy bàn tay ấm áp của Bác, nghe những lời căn dặn của Người trong sự xúc động đến nghẹn ngào. Đó là vào một buổi sáng đầu tháng 11.1955 sau khi Hà Nội được giải phóng vừa tròn 1 năm với bộn bề công việc đặt ra.

    10 giờ, chiếc Pôbêđa màu sữa chạy vào cổng, dừng lại ở mảnh sân nhỏ hồi ấy còn rải sỏi phát ra tiếng kêu lạo xạo. Bác đến, mọi người đồng loạt reo lên "Bác Hồ muôn năm!", "Bác Hồ muôn năm!" khó ai ngăn được. Nhưng, ngóng mãi chẳng thấy Bác đâu. Hóa ra Bác không vào ngay phòng họp mà đi vòng ra phía sau ngôi nhà, đến tầng hầm đang được sử dụng làm nhà ăn tập thể trực tiếp hỏi chuyện anh nuôi đang trực bếp, đoạn mới quay lại bước lên cầu thang phía trái.

    Trong tiếng hát theo nhịp vỗ tay hồi hộp của chúng tôi, Bác xuất hiện với nụ cười hiền từ, vẫy tay chào và ra hiệu cho mọi người ngồi xuống.

    Bác nhìn khắp một lượt, hỏi anh Lam đang đứng sau Bác: "Có mấy cháu gái ở đây?", "Thưa Bác, có 9 đồng chí ạ". Bác nhìn các đồng chí nữ TNXP hỏi: "Thế các cháu có được bình đẳng với các cháu nam không?", "Thưa Bác, có ạ", cả phòng họp đồng thanh trả lời rõ to. Bác khoát tay: "Bác hỏi các cháu gái chứ sao tất cả trả lời thay!". Vậy là cả Bác và tất cả các cháu cùng cười lên rất vui vẻ, tự nhiên. Bác vẫn đứng, có lẽ để cho các cháu ở hàng ghế sau có thể nhìn được Bác. Bác nói: "Đồng chí Nguyễn Lam cho Bác biết hôm nay có mặt đông đủ các cháu miền Bắc, miền Trung, miền Nam trong cơ quan, thế là chúng ta có một đại gia đình đoàn kết tại đây làm Bác rất vui. Nhưng các cháu đừng quên hiện giờ đồng bào miền Nam đang phải đấu tranh rất anh dũng để thống nhất đất nước, để Bắc Nam đoàn kết trong một nhà. Vì vậy, các cháu phải luôn ra sức học tập, hăng hái công tác để góp phần khôi phục kinh tế - xã hội ở miền Bắc, tích cực ủng hộ đồng bào miền Nam. Các cháu có đồng ý với Bác không?". Cả phòng họp lại vang lên: "Thưa Bác, có ạ".

    Sau khi phân tích những hậu quả nặng nề của chiến tranh, những khó khăn to lớn cần vượt qua trong công cuộc hàn gắn vết thương chiến tranh và thiên tai vừa xảy ra trên miền Bắc, Bác ân cần căn dặn: "Bác nghe các cháu đang chuẩn bị các Đại hội. Khai hội để đoàn kết rộng rãi mọi lực lượng, để đẩy mạnh mọi mặt công tác thế là tốt. Trung ương và Bác đã cử đồng chí Nguyễn Chí Thanh và đồng chí Nguyễn Lam trực tiếp làm việc cùng các cháu. Nhưng để khai hội có kết quả trước hết phải thực hành dân chủ, lắng nghe ý kiến đóng góp của quần chúng từ đó suy nghĩ đề ra nhiệm vụ. Hai là phải thực hành tiết kiệm, tránh hình thức, phô trương gây ra lãng phí. Và cuối cùng là sau khi khai hội xong phải đề ra kế hoạch thực hiện cụ thể rồi xem xét nơi nào thực hiện có hiệu quả để kịp thời nêu lên cho nơi khác noi theo. Bác nói vắn tắt như thế các cháu có làm được không?".

    Chúng tôi đều đồng thanh: "Thưa Bác, làm được ạ". Bác gật đầu tỏ ý tán thành rồi Bác ngước mắt nhìn trên trần nhà nơi có một chùm đèn rất đẹp, nói tiếp: "Bây giờ, các cháu đang sống và làm việc tốt hơn khi ở chiến khu hoặc ở nông thôn, Bác đề nghị các cháu phải tranh thủ thời gian học tập nâng cao trình độ. Cách mạng tiến lên do đó cán bộ cũng phải tiến lên mới theo kịp; chẳng những học riêng cho mình mà còn cần giúp người khác cùng học. Hơn nữa, ngoài giờ làm việc và học tập cần đi vào quần chúng, dành thời gian tìm hiểu đời sống quần chúng, nhất là bà con lao động đang còn gặp nhiều khó khăn".

    Và Bác chỉ ra phía bên kia hồ Thiền Quang, ngay gần cơ quan, nói: "Trong thành phố đang có các xóm lao động đông đúc như các cháu thấy đấy, vậy các cháu có thể liên hệ với địa phương để tham gia giúp đồng bào, thí dụ như giúp xây dựng nếp sống vệ sinh phòng ngừa bệnh tật hoặc mở các lớp học văn hóa giúp cho người chưa biết chữ chẳng hạn... Như vậy, vừa có ích cho đồng bào, vừa có ích cho các cháu".

    Nghe Bác căn dặn, anh chị em chúng tôi đều tự liên hệ trong đó không ít đồng chí "giật mình" bởi lẽ tuy mới về thành chưa bao lâu song đã bắt đầu xuất hiện cái nếp "làm công tử bát phố" mỗi chiều thứ bảy, ngày chủ nhật, mấy ai lên được kế hoạch tự học, tự rèn luyện cho bản thân như Bác vừa ân cần nhắc nhở
    "Khi chụp ảnh, 99% ảnh của bạn là đem vứt đi. Điều đó chứng tỏ là bạn dám thể nghiệm cái mới, mà đã thể nghiệm thì sẽ có sai và thường là sai nhiều hơn đúng. 1% còn lại bao gồm ảnh tạm được, ảnh đẹp và một hai tấm rất đẹp. Điều đó chứng tỏ bạn không phải là kẻ bất tài. Nếu 1 tấm tạm được cũng không có thì tôi thật sự lo lắng cho cuộc đời sau này của bạn"

  9. #9
    Tham gia ngày
    Aug 2006
    Bài gởi
    236
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Rep Power
    0
    Vừa rồi có bạn nhắn msg hỏi tớ sao kể chuyện về Bác Hồ mà... tào lao thế . Không biết có ai nữa nghĩ vậy không.

    Câu chuyện này tớ nghe từ một thầy thời đại học kể với thái độ kể rất đàng hoàng nghiêm túc chứ ko phải có ý gì cả. Tớ thích câu chuyện này, thấy nó hay hay, rất đời thường nên kể lại vậy thôi. Một cái nữa là từ "cụ Hồ" không có một tí gì bất kính cả đâu, tại không nghe quen thôi. Thời kỳ đầu người ta hay gọi như vậy, trước khi chữ "Bác Hồ" trở nên phổ biến.
    Trả Lời Với Trích Dẫn
    thằng nào bảo tào lao thế,đập chết nó đi ...làm nhớ đến 1 thằng bạn trong khoa ,thằng này mang tư tưởng chống Cộng trùm luôn,nhiều khi ngồi nói với nó về ba vấn đề chính trị quả thực khủng hoảng tinh thần...zZz
    Mà gọi Bác Hồ là Cụ Hồ thì có gì khác nhau nhỉ ??? làm gì có cái nào là bất kính
    Meo meo meo

  10. #10
    Tham gia ngày
    Aug 2004
    Nơi Cư Ngụ
    xứ sở hoa hồng xanh
    Bài gởi
    635
    Thanks
    70
    Thanked 45 Times in 31 Posts
    Mentioned
    0 Post(s)
    Tagged
    0 Thread(s)
    Rep Power
    9
    Trích Nguyên văn bởi small_cat View Post
    thằng nào bảo tào lao thế,đập chết nó đi ...làm nhớ đến 1 thằng bạn trong khoa ,thằng này mang tư tưởng chống Cộng trùm luôn,nhiều khi ngồi nói với nó về ba vấn đề chính trị quả thực khủng hoảng tinh thần...zZz
    Mà gọi Bác Hồ là Cụ Hồ thì có gì khác nhau nhỉ ??? làm gì có cái nào là bất kính
    Chà chà, e đang học tập theo Bác sao lại nói năng cộc cằn như vậy, phải học tập phong thái đĩnh đạc, bình tĩnh của Bác chứ.Còn về chuyện chính trị thì bản thân nó vốn phúc tạp rùi e ạ, dù gì thì mỗi người 1 tư tưởng, 1 hoàn cảnh gia đình khác nhau mà, e ko nên trách bạn e và cũng ko nên áp đặt bạn mình, phải đặt mình vào hoàn cảnh của bạn thì e mới có thể kết luận chính xác được.
    Còn khi nói về học tập theo gương của Bác thì chúng ta ko nên gắn CT vào quá nhìu, bất cứ người nào cũng có thể học tập các đức tính của Bác mà, chỉ cần họ thấy phù hợp và có ích cho bản thân mình, đúng ko nào?:p. Mình đâu thể bắt buộc mọi người làm theo suy nghĩ, mong muốn của mình được

Trang 1/2 12 cuốicuối

Bookmarks

Bookmarks

Quy tắc viết bài

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •