PDA

View Full Version : Thơ Nguyễn Duy



lienbao
21-05-2004, 01:46 PM
ĐÀ LẠT MỘT LẦN TRĂNG

Trăng ảo ảnh lập lờ trong sương trắng
ngọn gió nhà ai thấp thoáng bên đồi
tiếng móng ngựa gõ ròn trên dốc vắng
nghe mơ hồ một chiếc lá thông rơi

Em nhóm bếp củi ngo chẻ nhỏ
ngọn lửa lấp đi khoảng vắng giữa hai người
tôi lơ đãng nhìn em nhìn lơ đãng
siêu nước pha trà vừa ấp úng sôi

Em biết chứ, chả ai lơ đãng cả
hòn than kia đang đỏ đến hết lòng
mà ngọn lửa cứ giả vờ le lói
mùi nhựa thông theo sợi khói đi vòng…
1981

lienbao
21-05-2004, 01:48 PM
KÍNH GỬI TUỔI HỌC TRÒ

Học trò con trai ma quỉ
học trò con gái thần tiên
thầy bắt thần tiên ngồi kèm ma quỉ

Bén hơi ma quỉ ghẹo thần tiên
lập lòe đom đóm vĩnh cửu
ô mai đổi kẹo bạc hà

Lấm láp trang đời mỗi dày mỗi kịch
tuổi học trò đồng nghĩa với trang thơ
thời gian không mất trắng bao giờ

Câu chuyện học trò không đầu không cuối
tình ý học trò quả me chua loét
lưu bút mùa hoa phượng cháy không nguôi

Lá thư học trò vu vơ dấm dúi
nỗi nhớ học trò chấp chới suốt đời nhau
đẹp như là không đâu vào đâu
Hạ 1991

lienbao
21-05-2004, 01:51 PM
CƠM BỤI CA

Xa nhau cực nhớ cực thèm
ai về Hà Nội gửi em đôi nhời
cô đầu thời các cụ chơi
ta đây cơm bụi bia hơi tà tà

Lò mò Cấm Chỉ Bắc qua
mà coi trai gái vặt quà như điên
tiết canh Hàng Bút Hàng Phèn
bún xuôi Tô Tịch phở lên Hàng Đồng
cháo lòng Chợ Đuổi Hàng Bông
Nhật Tân Âm Phủ mênh mông thịt cầy
Bánh tôm hơ hớ Hồ Tây
Cơm đầu ghế bát ngát ngay vĩa hè**

Cực kỳ gốc sấu bóng me
cực ngon cực nhẹ cực nhòe em ơi
đừng chê anh khoái bụi đời
bụi dân sinh ấy bụi người đấy em

Xin nghe anh nói cực nghiêm
linh hồn cát bụi ở miền trong veo
rủ nhau cơm bụi giá bèo
yêu nhau theo mốt nhà nghèo… vô tư!
Nhà quê, một ngày giáp tết con Tuất, 1994

** Khổ thơ thứ hai này sau này đã bị cắt đi. Câu cuối khổ 1 chuyển thành “Ta đây cơm bụi bia hơi lè phè”

lienbao
24-05-2004, 01:26 PM
KÍNH THƯA LIỀN THỊ
Thân tặng “Đười ươi thi sỹ Bùi Giáng”

KÍNH THƯA THỊ NỞ
Kính thưa Thị Nở tuyệt trần
trăng ngồn ngộn trắng khỏa thân với người
nhớ không sông ộp oạp trôi
gió oằn oại hổn hển trời phù sa

KÍNH THƯA THỊ MẦU
Kính thưa thục nữ Thị Mầu
yêu siêu cỡ đó trước sau mấy người
mấy ai dám chịu dám chơi
dám ai vỗ cái mặt đời như em

KÍNH THƯA THỊ ĐỐP
Kính thưa Thị Đốp đoan trang
mòn mom móm mõ gõ khan như gì
thôi mà ngúng ngoắng làm chi
già rồi đấy lạy nhau đi là vừa

KÍNH THƯA THỊ KÍNH
Kính thưa Thị Kính láng giềng
ái ân thì ít oan khiên lại nhiều
dấu xưa khuất nẻo chuông chiều
nỗi đau còn lủng lẳng treo giữa trời.

Tiết Thanh Minh, 1992

lienbao
24-05-2004, 01:26 PM
HOA HẬU VƯỜN NHÀ TA

1

Ta dán mắt vào lồi lõm mỹ học
nét đẹp sinh thành từ đường cong

Nhan sắc phô phang cái lý luận của nó
tài năng đừng hòng mà chen ngang

Vô thức ý thức đều bị loại
cuộc thi dành cho những gì trời cho

Người thi người
còn ta thì thi nhìn…

2

Trực giác có triệu chứng mắt chuẩn
tri giác hồi này cũng uốn éo hình sin

Thiên hạ buông lơi cái nhìn thành thực
ban giám khảo có vẻ nhìn nghiêm túc

Nhà khoa học ra dáng nhìn chừng mực
nhà đạo đức nhìn he hé mắt

Nhà chức sắc nhìn nghiêng
nhà phê bình nhìn xiên

Nhà thơ lơ mơ nhìn cuốc hóa gà
nhà nhiếp ảnh nhìn vằn vặn vèo vẹo

Nhà báo nhìn lắt la lắt léo
nhà buôn nhìn lươn lươn lẹo lẹo…

3

Nhà quê nhìn em bằng con mắt lá
mắt vui vui khúc ruột buồn buồn

Ta dán làm sao hết lỗ thủng định mệnh
em thoát làm sao khỏi cơ chế thị trường

Hậu hoa hậu còn gập ghềnh lắm
thua cũng thương mà thắng cũng thương

Hồng nhan ạ giá ta làm chủ khảo
để em thi với cỏ nội hoa vườn…

Nhân mộtcuộc thi hoa hậu, tháng 09/1992

lienbao
03-06-2004, 01:12 PM
KHI CHÚNG MÌNH YÊU NHAU…

Ngọn gió thơm mùi tóc
tia nắng mát làm sao
giọt mưa thì ấm áp
lúc nào cũng thế nào

Bùa ngải chi cho nhau
mà đường xa gần lại
đôi cặp vó ngựa ô
rong ruổi hoài không mỏi

Một giai điệu bâng quơ
ngân nga hoài không chán
một khoảng vắng mong chờ
ngơ ngẩn hoài không nản

Cái cười tươi đến thế
cái nhăn nhó dễ thương
giọt nước mắt giòn tan
và nỗi buồn ngọt lịm

Đâu biết mình bận rộn
nào hay mình lo toan
chút cay đắng dịu dàng
gian khổ thành vô nghĩa

Có gì đâu em nhỉ
khi chúng mình yêu nhau…

Mùa đông 1986

lienbao
03-06-2004, 01:14 PM
MẮT NHÃN

Con mắt nhãn đen thầm sau kẻ lá
đủ thôi miên chạng vạng cả đời ta

Con mắt nhãn móc sẵn bày ra đĩa
trợn trừng trừng sởn hết cả da gà

Xin đừng bóc vỏ giùm nhau nữa
mắt lột trần kinh hãi lắm em ạ

Thế… như thế… cái nhìn phai phải thế
không quá gần và không quá xa…

Hà Nội, mùa nhãn năm 1992

lienbao
03-06-2004, 01:15 PM
MẮT NA
Tặng Thu Bồn

Rủ nhau thăm cỏ vườn đồi
gió hoang lay động một trời là na

Na ơi hãy mở mắt ra
mà xem trăng thế mới là trăng suông

Rượu suông uống với cây vườn
với em chia sớt nỗi buồn màu đêm

Chúng mình nhắm mắt đi em
cho na mở mắt ra xem chúng mình

Suối Lồ-ồ, 07/09/1992

lienbao
03-06-2004, 01:18 PM
ÂM THANH BÀN TAY

Khi chưa hiểu người con gái ấy
tôi chưa biết tiếng đàn em hay như thế đâu

đôi bàn tay tài hoa biết làm ra âm thanh quyến rũ
từ một cây vĩ cầm mà với tay tôi chỉ là cái hộp gỗ
từ nốt trắng nốt đen trên khuông kẻ
mà với mắt tôi là luống đỗ nảy mầm

Tôi lớn lên với ruộng với đồng
nghe giao hưởng khác nào nghe xay thóc
em dạy nhạc cho tôi khác nào đi vỡ đất

Em cấy vào tôi luống nhạc đầu tiên
tôi ngỡ ngàng hiểu ra bàn tay em
từng giúp mẹ những đêm đông quét rác
tiếng chổi vô tư dạo trên đường khuya

Ngày lụt to, cả Hà Nội lên đê
tay mềm mại vần từng xe đá hộc
rồi con cá, mớ rau, bếp núc
chăm chút một gia đình vẫn bàn tay tài hoa

Tôi thường gặp em trên đại lộ
lỉnh kỉnh sau xe khi túi gạo, khi thùng dầu
đất nước mình những năm nhiều gian khổ
bàn tay mang nhiều vẻ đẹp khác nhau

Không thể nào quên một buổi chiều nao
tôi chợt biết tay em nhiều vết xước
ấy là lúc trong tay tôi rung lên ấm áp
bản nhạc không lời mười ngón tay em đan

Em vá cho tôi cái áo lính cũ càng
bàn tay láy trên vai tôi đường khâu rất đẹp
như đã láy vào lòng tôi da diết
tiếng đàn xe chỉ luồn kim
tiếng đàn lặn sâu như con cá ăn chìm

Chưa sâu bằng đêm nay tôi nghe em
tiếng đàn êm như tóc
tiếng lận đận mây trôi bèo dạt
tiếng bàn tay mang vết xước thường ngày

Cây đàn đột nhiên biến đi
chỉ còn thấy đôi bàn tay trước ngực
và tất cả tan ra thành âm thanh trong vắt
lắc lư tôi như sóng lắc lư thuyền
ấy là lúc hai tiếng đàn chập lại
một tiếng đàn bàn tay em đấy
với một tiếng đàn bật dậy trong tôi

Hà Nội 1974

lienbao
27-07-2004, 01:38 PM
NÉT VÀ HÌNH
Tặng Trịnh Công Sơn

Nét và hình chẳng riêng ai
em - thần nhan sắc trời sai giáng trần
đừng hà tiện dáng thanh xuân
em chia cái đẹp nhớ phần cho tôi

Chia dư đẹp vẫn không vơi
chia không hết đẹp ông trời lấy đi
hình và nét cũng có thì
cất làm chi dấu làm chi của trời

Không em đời cứ đẹp thôi
có thêm em nữa nên đời đẹp thêm
thêm chút sang bớt chút hèn
nhìn em thôi - cảm ơn em rất nhiều

Yêu bằng mắt cũng là yêu
cõi đời đẹp đủ lieu xiêu cõi mình
tim tôi quen đập thùng thình
một kho sưu tập nét hình thoáng qua.

Tháng Chạp năm Mậu Thìn 1988

lienbao
27-08-2006, 12:34 AM
Mưa Trong Nắng, Nắng Trong Mưa

Bộn bề công việc bấy lâu
hẹn nhau dành dụm cho nhau một chiều
đường nào cũng lắm thương yêu
lối nào cũng đẹp rất nhiều lứa đôi
trong veo là nắng với trời
ngổn ngang thân mến là người với nhau.

Chiều đang sâu đắm một màu
tự dưng lộp độp ngang đầu - ồ mưa!
mưa rào giữa nắng hay chưa
hạt mưa ném thẳng có chừa ai đâu
vội vàng ta nấp vào nhau
mái đầu che lấp mái đầu thoảng hương

Em đừng trách nhé, em thương
nào ai biết được giữa đường gặp mưa!
tiếng em như tiếng gió lùa:
Thôi đừng nói giọng người xưa, buồn cười ...

Từ môi mưa giọt xuống môi
nhấm chung một hạt mưa rơi mặn mà
áo em ướt lẫn vào da
tóc lẫn vào gió -- gió là sợi tơ
mắt em trong đến ngây thơ
trong như nắng giữa mịt mờ mưa giăng...