PDA

View Full Version : English Translating Contest - Pick your topics here


sontran
25-08-2006, 10:00 AM
For further information of the contest, please find in here (http://www.thanglongdl.com/vbb/showthread.php?goto=newpost&t=4091)

#1) Learn and Earn by: Author Unknown, Source Unknown

Chuan and Jing joined a wholesale company together just after graduation. Both worked very hard.

After several years, the boss promoted Jing to sales executive but Chuan remained a sales rep. One day Chuan could not take it anymore, tender resignation to the boss and complained the boss did not value hard working staff, but only promoted those who flattered him.

The boss knew that Chuan worked very hard for the years, but in order to help Chuan realise the difference between him and Jing, the boss asked Chuan to do the following. Go and find out anyone selling water melon in the market? Chuan returned and said yes. The boss asked how much per kg? Chuan went back to the market to ask and returned to inform boss the $12 per kg.

Boss told Chuan, I will ask Jing the same question? Jing went, returned and said, boss, only one person selling water melon. $12 per kg, $100 for 10 kg, he has inventory of 340 melons. On the table 58 melons, every melon weighs about 15 kg, bought from the South two days ago, they are fresh and red, good quality.

Chuan was very impressed and realised the difference between himself and Jing. He decided not to resign but to learn from Jing.

My dear friends, a more successful person is more observant, think more and understand in depth. For the same matter, a more successful person sees several years ahead, while you see only tomorrow. The difference between a year and a day is 365 times, how could you win?

Think! how far have you seen ahead in your life? How thoughtful in depth are you?


(still in Topic #1)Napoleon's Greatest Speech
by: Neil Eskelin, Daily Jump Start


"Why are some days great and others terrible? Is it because of chance or luck?" -- Danielle F.
Good days can actually be created.

In my book, "Yes Yes Living In A No No World," I tell about attending an awards banquet of the Chase National Life Insurance Company. The speaker was the famed author of Think and Grow Rich, Napoleon Hill.

When Hill was introduced it was obvious his age had caught up with him. We all wondered if the octogenarian would be physically be able to give the speech. (He passed away not long after this event).

Napoleon Hill slowly walked to the podium, placed both of his hands on the sides of it, looked out at the audience and announced, "Ladies and gentlemen, I have given this speech hundreds and hundreds of times in my life. But tonight am going to deliver it the best it has ever been given. This is going to be the best speech of my life!"

Wow! It was like a bolt of lightning. I watched 300 adults move to the edge of their chairs and absorb every word like a sponge.

He set a course of action that did not allow for failure. You can do it too!

./.End Topic #1
----------------------------------------

#2) CEO Reveals Secret by: Sandra Chereb, Source Unknown


For decades, Jay Thiessens hid a painful secret as he built his machine and tool company from a mom-and-pop operation into a $5 million-a-year enterprise. During the day he hid behind the role of a harried businessman, too busy to review contracts or shuffle through mail. At night, his wife, Bonnie, would help him sort through the paperwork at the kitchen table, in the living room, or sometimes sitting up in bed.

Other tasks he delegated to a core group of managers at B&J Machine Tool Co. who had no idea their boss couldn't read.

"I worked for him for seven years and I had no clue," said Jack Sala, now the engineering manager for Truckee Precision, a B&J competitor. "I was his general manager. He would bring legal stuff to me and say, 'You're better at legalese than me.' I never knew I was the only one reading them."

Few people knew of his shame and most burning desire: To be able to read a simple bedtime story to his grandchildren. But he couldn't keep his illiteracy secret forever. "It became too hard to continue to hide it," said Thiessens, who has begun to read at the age of 56. "Since I made the decision to let everybody know, it's a big relief."

On Wednesday, Thiessens will be honored in Washington, D.C., as one of six national winners of the 1999 National Blue Chip Enterprise Initiative Award. Sponsored by the U.S. Chamber of Commerce and MassMutual, the award recognizes small businesses that have triumphed over adversity.

Thiessens' torment took root when he was in the first or second grade in McGill, a small mining town in central Nevada. "A teacher called me stupid because I had trouble reading," he said. All through school, he was the quiet little boy in the back of the room.

"I think the teachers just got tired of looking at me so they passed me on," he said. He graduated from White Pine High School in Ely 1963, getting mostly C's, D's and F's. He made the honor roll once, in his senior

year when he landed A's in auto mechanics and machine shop.

The day after graduation, Thiessens moved to Reno, where 10 years later he started a small machine shop with his last $200. Today, B&J specializes in welding, machine parts and precision sheet metal work. With 50 employees, the company conducts $5 million a year in business and just broke ground on

a new 54,000 square-foot expansion.

Despite his success, the stigma of being labeled a dummy haunted him through adulthood. He compensated by being a good listener. He rarely forgets details and has a solid grasp of math and figures, a trait essential to the industry, others say.

"The majority of everything we do is technical," said Randy Arnett of A&B Precision, B&J's longest competitor. "It has more to do with math, geometrical shapes, than verbiage."

"He's always been a decent competitor," Arnett said of Thiessens.

Two years ago, Thiessens was invited to join a local chapter of The Executive Committee, a kind of CEO-support group where non-competing chief executives discuss business trials and tribulations in confidence.

Thiessens was reluctant. "He was concerned he wouldn't measure up to the rest of the group," said Randy Yost, committee chairman and former CEO of Placer Bank of Commerce in California. "About 6 months after we met, he told me he had a reading problem," Yost said. "At that time, he was very tight-vested about it."

Thiessens confessed to the rest of the group last year.

"He was a little teary. His voice was shaking," recalled Doug Damon, a group member and CEO of Damon Industries, a beverage concentrate manufacturer. "It was clearly a difficult thing for him to do." Damon was surprised by Thiessens confession. "I knew he was a high school graduate, and so I guess I automatically assumed he knew how to read. He'd been very successful in his business. Who would have thought?"

Thiessens feared titters and jeers from his college-educated CEO peers. Instead, he was overwhelmed by support. "As much as I respected him for what he accomplished, it enhanced my respect for him," Yost said.

Last October, Thiessens found a tutor to instruct him for an hour a day, five days a week. That's also when he told his plant managers. The rest of his employees found out last month.

Thiessens recently read "Gung Ho," a book on employee relations, as a management team project. It was slow going as he underlined all the words he didn't know and later sought help with. But he finished it. He wants someday to be able to rifle through mail as quickly as his wife and "round file" the piles of junk mail that comes across his desk.

More importantly, he hopes his story will encourage others to learn to read.

"There is no shame in not knowing how to read," said Mrs. Thiessens, his wife of 37 years. "The shame is not doing anything about it."

-------------------------------------------------------------

sontran
25-08-2006, 10:43 AM
#3) 24 Things To Always Remember by: Author Unknown, Source Unknown

Your presence is a present to the world.
You are unique and one of a kind.
Your life can be what you want it to be.
Take the days just one at a time.

Count your blessings, not your troubles.
You will make it through whatever comes along.
Within you are so many answers.
Understand, have courage, be strong.

Do not put limits on yourself.
So many dreams are waiting to be realized.
Decisions are too important to leave to chance.
Reach for your peak, your goal and you prize.

Nothing wastes more energy than worrying.
The longer one carries a problem the heavier it gets.
Do not take things too seriously.
Live a life of serenity, not a life of regrets.

Remember that a little love goes a long way.
Remember that a lot goes forever.
Remember that friendship is a wise investment.
Life's treasure are people together.

Realize that it is never too late.
Do ordinary things in an extraordinary way.
Have hearth and hope and happiness.
Take the time to wish upon a start.

AND DO NOT EVER FORGET ....
...FOR EVEN A DAY
HOW VERY SPECIAL YOU ARE !


(still in #3) And This Too Shall Pass by: Author Unknown, Source Unknown

One day Solomon decided to humble Benaiah ben Yehoyada, his most trusted minister. He said to him, "Benaiah, there is a certain ring that I want you to bring to me. I wish to wear it for Sukkot which gives you six months to find it."

"If it exists anywhere on earth, your majesty," replied Benaiah, "I will find it and bring it to you, but what makes the ring so special?"

"It has magic powers," answered the king. "If a happy man looks at it, he becomes sad, and if a sad man looks at it, he becomes happy." Solomon knew that no such ring existed in the world, but he wished to give his minister a little taste of humility.

Spring passed and then summer, and still Benaiah had no idea where he could find the ring. On the night before Sukkot, he decided to take a walk in one of he poorest quarters of Jerusalem. He passed by a merchant who had begun to set out the day's wares on a shabby carpet. "Have you by any chance heard of a magic ring that makes the happy wearer forget his joy and the broken-hearted wearer forget his sorrows?" asked Benaiah.

He watched the grandfather take a plain gold ring from his carpet and engrave something on it. When Benaiah read the words on the ring, his face broke out in a wide smile.

That night the entire city welcomed in the holiday of Sukkot with great festivity. "Well, my friend," said Solomon, "have you found what I sent you after?" All the ministers laughed and Solomon himself smiled.

To everyone's surprise, Benaiah held up a small gold ring and declared, "Here it is, your majesty!" As soon as Solomon read the inscription, the smile vanished from his face. The jeweler had written three Hebrew letters on the gold band: "gimel, zayin, yud", which began the words "Gam zeh ya'avor" -- "This too shall pass."

At that moment Solomon realized that all his wisdom and fabulous wealth and tremendous power were but fleeting things, for one day he would be nothing but dust.

------------------------------------------------

sontran
25-08-2006, 12:24 PM
#4) Celebration of Life by: Michael T. Powers, , Source Unknown


On my way home from coaching basketball yesterday, I was listening to WGN; my favorite talk radio station out of Chicago. I could tell right away that there was something wrong by the somber mood of the speaker. There had been a plane crash. Two small planes collided into each other over a northern suburb of Chicago. What made the story hit close to home was that Bob Collins, the morning show man for WGN, was the pilot of one of the planes and had been killed. (I'm sure that many readers have tuned in "Uncle Bobby" on their car radios in the Midwest.) Later that night, as I made my 40 minute drive to my third shift job, I listened as the station reminisced and paid tribute to a man who was loved by many. They told story after story, describing him as the ultimate friend, and a man who had lived life to the fullest. Genuine love and affection poured in from all over the country. The more I listened about how this man had influenced those around him, the more discouraged I became.

Why you ask?

I was discouraged because I wanted to know why we as a culture, wait until somebody has passed away before we tell them how much we love them? Why do we wait until someone's ears can't hear before we let them how much they mean to us? Why do we wait until it is too late before we recall the good qualities of a person? Why do we build someone up after they have gone into eternity? What good does it do then! We share memory after memory, as we laugh, cry, and think back about what was positive in a person's life. Yes, it does help us cope with the grief of losing someone that was special to us. And yes it does bring those who are coping, closer together. But as we lovingly remember this person, our words fall short of the ears that most needed to hear them.

Just once I would like to see a celebration of life, instead of a gathering of death. A celebration where stories are told, eyes mist over, laughter rings out; and as the speaker concludes his or her loving tribute, the person they are honoring rises from their chair and gives them the biggest bear hug! Wouldn't that be something! The special person gets to hear the stories and come to the realization that they have made a difference on this earth. And all this is done well before they leave their earthly bodies and go into eternity. And when the inevitable funeral finally comes, we can say good bye with the knowledge that they knew exactly how people felt about them while they were here on earth.

I now have a stronger resolve to tell those around me how much they mean to me. I am going to let my wife know just how loved and appreciated she is, not only by my words, but also by my actions. I am going to play Batman with my four year old more often, and in the middle of our romping, I am going to grab him, hug him tightly, and tell him how thankful I am that he is my son. I am going to sneak into my sleeping toddler's bedroom, place my lips on his chubby cheek, and thank God for the bundle of joy he has brought into my life. Each day I will make a point to tell both of my boys how much I love them, whether they are four or eighteen! From there, I am going to let family and friends know the tremendous impact they have had on my life. And last but not least, I am going to let the high school players I coach know that I look forward to each and every minute that I get to spend with them in the gym.

Do you love someone? Then tell them! Has someone been an influence in your life? Then give them a call! Has someone made a difference in your life? Then write them a letter or send them an email! Don't let another day go by without letting that person know. There is something special about a written letter that expresses feelings of love towards another. I don't know about you, but I have letters and cards from people that I have saved for years, and from time to time, I get them out and reread them. They can turn a depressing day into one where you realize just how blessed and loved you are.

Life is too short to leave kind words unsaid. The words you say, or the letter you write, might just make all the difference in the world.
./.
---------------------------------------------

coldheart
25-08-2006, 02:40 PM
Họ tên thí sinh: Ngô Huy Bảo
Nick trên TL:coldheart
Bài chọn dịch số:#03
Nội dung bài dịch:

24 Điều luôn nhớ... và 1 điều không thể quên.

Bạn là món quà của thế giới
Là duy nhất và là như thế
Cuộc đời sẽ như ta mong đợi
Hãy tận hưởng, ngày chỉ một lần.

Đừng muộn phiền, nhớ lúc hân hoan
Rồi bạn sẽ vượt qua tất cả
Chính bạn đã có lời giải đáp
Hãy thấu hiểu, dũng cảm, kiên cường.

Đừng bao giờ đặt ra giới hạn
Nhiều giấc mơ đang chờ thực hiện
Hãy quyết đoán, đừng nên bỏ lỡ
Hãy vươn tay đến những tầm cao.

Còn gì phiền hơn sự âu lo
Càng gồng gánh rắc rối càng sâu
Đừng xem nó quá ư nghiêm trọng
Sống thanh thản, và không nuối tiếc.

Hãy nhớ,
Một chút tình yêu sẽ trải dài
Và nhiều thứ không quay trở lại
Luôn vun đắp cho tình bằng hữu
Cuộc sống quý giá khi ta bên nhau.

Hãy nhận thấy không gì quá muộn
Cứ bình dị một cách phi thường
Khỏe khoắn, hy vọng và hạnh phúc
Gửi mơ ước đến những vì sao.

Và hãy luôn ghi nhớ...từng ngày...
Bạn đã quan trọng đến nhường nào.

-------------------------------------------------------------------

Điều đó rồi cũng sẽ qua

Một ngày nọ, vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cận thần thân tín của mình. Vua bèn nói với ông: "Hỡi Benaiah, ta muốn nhà ngươi mang về cho ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ Sukkot và ta cho ông sáu tháng để tìm chiếc vòng đó".

"Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức vua" - Benaiah trả lời - "Tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc vòng ấy phải có gì đặc biệt?".

"Nó có những sức mạnh kỳ diệu" - Nhà vua đáp - "Nó khiến cho kẻ nào đang hạnh phúc sẽ trở nên u sầu, và ngược lại những ai đang phiền muộn nhìn thấy nó sẽ vui tươi trở lại". Vua Salomon biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại trên thế gian này, nhưng ông muốn cho người cận thần của mình nếm một chút bẽ bàng.

Xuân qua hạ đến, nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra một chiếc vòng như thế.

Vào đêm trước ngày lễ Sukkot, ông quyết định lang thang đến một trong những nơi nghèo nàn nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày bán những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại hỏi: "Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không?". Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc vòng giản dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên đó, khuôn mặt ông rạng rỡ một nụ cười.

Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mừng ngày hội lớn. "Nào, ông bạn của ta" - vua Salomon hỏi - "Ông đã tìm thấy thứ ta yêu cầu chưa?". Tất cả cận thần có mặt đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười.

Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói: "Nó đây, thưa đức vua". Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên khuôn mặt ông. Người thợ kim hoàn đã khắc lên chiếc vòng 3 chữ cổ Hebrew:"gimel, zayin, yud", bắt đầu của câu:"Gam zeh ya'avor" - "Điều đó rồi cũng sẽ qua ".

Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn ngoan, vương giả và quyền uy của ông đều là phù du bởi vì một ngày nào đó ông cũng chỉ là cát bụi...

Supply footnotes:
_Không hiểu Admin muốn đánh đố thí sinh hay sao mà đưa ra một bài thơ...hơi nhìêu sai sót về lỗi chính tả, báo hại em mò mẫm trên net để kiếm ra nó đem về mà dịch, cuối cùng cũng dịch xong...he...he... Đây là link của bài thơ:http://www.dwlz.com/Motivation/tips21.html
_Vì lần đầu tiên dịch thơ nên em không biết làm như thế nào cho đúng, nên làm 2 bản dịch, 1 bản như trên, còn 1 bản ở dưới đây là bản thông thường, quyết định chấm thế nào xin tùy BGK.

Hai mươi bốn điều bạn nên ghi nhớ

Sự hiện diện của bạn là món quà của cả thế giới
Bạn là duy nhất và không ai giống bạn cả
Cuộc sống của bạn sẽ luôn như mong muốn
Hãy tận hưởng một ngày trọn vẹn.

Hãy đếm những điều hạnh phúc, đừng đếm những phiền muộn
Bạn sẽ vượt qua được tất cả
Trong bạn đã có nhiều câu trả lời
Hãy trở nên hiểu biết, can đảm và mạnh mẽ.

Đừng tự tạo những giới hạn cho chính mình
Có nhiều giấc mơ đang chờ được thực hiện
Những quyết định cũng rất quan trọng như những cơ hội mà bạn có
Hãy vươn đến đỉnh cao của chính bạn, vươn tới ước mơ và khát vọng.

Không gì làm lãng phí năng lượng của bạn hơn là sự lo lắng
Càng nghĩ nhiều về nó, bạn cáng khó khăn thêm
Đừng quan trọng hóa mọi vấn đề
Sống một cuộc sống thanh bình, không hề tiếc nuối.

Hãy nhớ rằng một tình yêu nhỏ có thể đi cả một quãng đường dài
Hãy nhớ rằng nhiều thứ sẽ ra đi mãi mãi và không bao giờ quay trở lại
Hãy nhớ rằng tình bạn là một sự đầu tư khôn ngoan
Cuộc sống thật quý giá khi người ta bên nhau.

Hãy nhận ra rằng mọi thứ không bao giờ quá muộn
Thực hiện những điều bình dị theo những cách phi thường nhất
Sống khỏe mạnh, hy vọng và ước mơ hạnh phúc
Hãy giành thời gian để gửi những điều ước lên với những vì sao.

Và đừng bao giờ quên...cho mỗi ngày...Bạn quan trọng biết dường nào.


BGK đã nhận bài dự thi này lúc 6h30p ngày 28/8/2006. - sontran

ngocminh
26-08-2006, 05:41 PM
Thí sinh ngocminh đăng kí topic #4, sẽ post bài dự thi trong vòng 3 ngày ^_^

khongthatvong
27-08-2006, 09:50 AM
Họ tên thí sinh:
Nick trên TL:fancuathayloc
Bài chọn dịch số:#02
Nội dung bài dịch:
CON NGƯỜI VĨ ĐẠI.:wub:
Suốt nhiều thập niên,Jay Thiesens đã che đậy một bí mật đau đớn.Trong quãng thời gian đó ông đã biến công ty chuyên về máy móc và công cụ của mình từ một đơn vị nhỏ lẻ thành khối tài sản trị giá 5 triệu đô la.Ban ngày, ông ẩn mình dưới vỏ bọc một doanh nhân bận rộn,bận đến nỗi không có thời gian xem lại những bản hợp đồng và hay tránh né thư từ.Tối tối,bà Bonnie vợ ông giúp chồng sắp xếp lại công việc giấy tờ tại bàn bếp,trong phòng khách đôi khi cả trên giường ngủ.
Còn những việc khác thì ông khoán cho ban điều hành chính của công ty B&J Machine Tool, chính những người này cũng không hề biết rằng ông mù chữ.
Jack Sala ,hiện giờ là giám đốc kĩ thuật cho công ty Truckee Precis, đối thủ của B&J cho biết : “Làm việc cho ông ấy suốt 7 năm trời mà không nhận ra điều đó”. “Tôi là tổng giám đốc, ông thường giao những vấn đề dính tới pháp luật cho tôi và nói :”Anh hiểu luật hơn tôi mà.” Tôi không biết rằng mình là người duy nhất đọc chúng.
Ít ai biết được nỗi khổ và ước mơ cháy bỏng của ông , đó là đọc được một câu chuyện đơn giản cho đứa cháu mình.Nhưng làm sao ông có thể giấu bí mật này mãi được,người đàn ông bắt đầu học đọc ở tuổi 56 này nói: “Tôi thấy khó mà tiếp tục che đậy chuyện này, sau khi quyết định để mọi ngưòi biết lòng tôi cực kì nhẹ nhõm”
Thứ tư này,Thiessens sẽ được vinh danh ở Washington DC, với tư cách là một trong 6 người đạt giải doanh nhân giỏi của công ty quốc gia Blue Chip,giải thưởng được tổ chức Chamber of Commerce and Mass Mutual của Mỹ tài trợ ,dành cho những cá nhân chiến thắng nghịch cảnh.
Nỗi khổ của Thiessens có nguồn gốc từ hồi học lớp 1 hay lớp 2 gì đó ở McGill,một vùng mỏ ở trung tâm của Nevada.”Một vị giáo viên đã gọi tôi là thằng ngu chỉ vì tôi gặp khó khăn trong việc đọc chữ” , ông kể lại.Suốt mấy năm đi học ông là một cậu bé câm lặng ở góc lớp.
”Tôi nghĩ chắc tại các giáo viên ngán tôi quá nên họ cho tôi qua cả,”, ông tâm sự. Ông tốt nghiệp trung học năm 1963 tại trường White Pine ở Ely với toàn điểm C,D,F. Điểm A duy nhất thời cấp 3 ông có ở bộ môn máy tự động và thợ máy.
Sau ngày tốt nghiệp ,Thiessens chuyển đến Reno.10 năm sau,tại nơi này, ông khởi nghiệp bằng 1 cửa hiệu máy móc với 200 đô cuối cùng của mình.Công ty B&J của hôm nay chuyên về hàn,bộ phận máy móc ,và lá kim loại. Với đội ngũ nhân viên gồm 50 người,một năm công ty kiếm được 5 triệu đô từ việc buôn bán và mới đây.họ mở rộng thêm 54000 phút vuông .
Mặc dù rất thành công, nhưng vết thương lòng từ hồi bé luôn ám ảnh ông suốt thời trai trẻ. Bù lại , ông là người ít khi quên những chi tiết và rất nhanh nhạy với Toán học ,số liệu , đó là đặc trưng của ngành công nghiệp.”Chúng tôi chủ yếu làm việc thuộc lãnh vực cơ khí,công việc này cần toán học,hình học hơn văn chương.” Nhân viên công ty A&B, đối thủ truyền kiếp của B&J, Randy Arnett nói. Còn về phần Thiessens,anh nhận xét: “Ông ta luôn biết cách chơi đẹp.”2 năm về trước,Thiessens được mời tham gia hội những nhà quản lý ở địa phương, tổ chức này quy tụ những lãnh đạo cao cấp của các công ty không có tính chất thù địch.Họ cùng nhau thảo luận những thách thức,trăn trở một cách tin tưởng.
Thiessens rất miễn cưõng.”Anh ta sợ mình không bằng những người khác, “Randy Yost,chủ tịch hội và chủ tịch trước đây của ngân hàng Thương Mại tại California nói.”Trước khi gặp tôi 6 tháng,anh ta có kể tôi nghe chứng khó đọc chữ của mình,”Lúc ấy anh ta rất căng thẳng.”Năm rồi ông đã thú nhận với tổ chức..” Anh ấy rơm rớm nước mắt,giọng run run,”Doug Damon,một thành viên của hội,lãnh đạo cấp cao của doanh nghiệp nhớ lại.” Đó là một việc quá sức với anh ấy.”Damon cảm thấy ngạc nhiên khi nghe lời tự thú của Thiessens.”Tôi biết là ảnh tốt nghiệp trung học ,vì vậy tôi đoán ảnh chỉ giả bộ biết đọc.Ai mà ngờ được một người quá thành công mà lại thế.”
Thiessens khiếp sợ những tiếng cười,những lời nhạo báng của những người cùng vai vế ở CEO,nhưng nhờ đựơc động viên nên ông đã vượt qua được.”Tôi trân trọng thành quả của anh ấy một thì tôi kính trọng anh mười,” Yost tâm sự.Tháng 10 vừa rồi,Thiessens đã kiếm được gia sư , ông học 1 giờ 1 ngày,5 ngày 1 tuần. Chuyện đó xảy ra cùng thời điểm ông nói mọi chuyện với giám đốc kế hoạch,còn những người làm thuê thì biết tin tháng rồi”Gần đây,Thiesiens đọc cuốn “Gung Ho” [ nghĩa là sốt sắng ,hăng hái ],sách nói về quan hệ của những người làm công ,cũng như phương pháp lãnh đạo nhóm..Công việc làm ông tốn khá nhiều thời gian vì ông phải gạch chân từ không hiểu rồi đi hỏi nghĩa,nhưng cuối cùng ông cũng làm xong.
Ông mong một ngày nào đó, ông có thể giải quyết thư từ nhanh như vợ mình và loại được ngay mớ thư rác khi chúng chỉ vừa được đặt lên bàn. Nhưng quan trọng hơn cả, ông hy vọng câu chuyện về mình sẽ là nguồn cổ vũ những người khác học trong việc học đọc.“Nếu bạn không biết đọc,không sao cả ”,vợ ông, bà Thiesens nói,”nhưng nếu bạn không làm gì để cải thiện tình hình thì thật đáng xấu hổ.”
---------------------------------------------

Còn đây là bài 3,em dịch bài này lấy điểm bonus.Topic 2 hay nhưng mà khó qúa.

24 điều tâm niệm.
Sự hiện diện của bạn chính là món quà cho thế giới này
Bạn là một thực thể và là duy nhất
Cuộc đời có thể diễn ra theo ý bạn
Hãy sống từng ngày,từng ngày một

Hăy đếm những câu chúc lành, đừng đếm những rắc rối
Rồi bạn sẽ vượt qua,dù chuyện gì xảy ra
Trong con người bạn là vô vàn lời đáp
Hãy thấu hiểu ,can đảm và mạnh mẽ

Đừng tự tạo cho mình giới hạn
Nhiều giấc mơ đang trông chờ được khám phá
Hãy quyết định để ra đi và thực hiện
Hãy cố vươn đến đỉnh cao,mục tiêu và ước vọng

Chẳng có chi hòai công như lo lắng
Càng ưu tư lòng càng thêm trĩu nặng
Bạn hỡi đừng đặt nặng vấn đề lên quá
Hãy sống trong thanh bình đừng chìm trong luyến tiếc

Hãy nhớ rằng tình yêu nhỏ bé đi tr ên con đường dài
Tình yêu vĩ đại bước trên con đường vĩnh cửu
Và tình bạn là vụ đầu tư khôn ngoan
Kho tàng trong đời là con người ở bên nhau


Hãy nhớ rằng sẽ chẳng bao giờ là quá trễ
Để làm những việc bình thường theo những cách đặc biệt
Có sức khoẻ,hạnh phúc và hy vọng
Dành thời gian mơ ước cho một khởi đầu

Và đừng khi nào quên bạn nhé
Dù chỉ là một ngày
Rằng bạn rất ư là đặc biệt.

CHIẾC NHẪN NHIỆM MÀU

Ngày nọ,vua Salômon muốn làm bẽ mặt vị đại thần tâm phúc nhất của mình,ngài bảo :”Hỡi Benaiah ,ta muốn có được một loại nhẫn này để đeo trong lễ Sukkot. Ta hạn cho ngươi trong vòng sáu tháng”. Benaiah đáp “Muôn tâu thánh thượng,nếu trên đời này thực sự có loại nhẫn đó,hạ thần sẽ tìm để dâng lên Ngài. Nhưng,chiếc nhẫn đó đặc biệt như thế nào ạ?”

”Chiếc nhẫn có ma lực đấy,” vua trả lời,” người đang buồn nhìn nó sẽ hân hoan ,còn người đang vui sẽ buồn thảm”.Salomon biết rằng chẳng có chiếc nhẫn nào như thế cả, ông ta chỉ muốn làm xấu mặt vị đại thần của mình thôi.

Mùa xuân trôi qua ,mùa hè lại đến,thế mà Benaiah vẫn chưa biết tìm chiếc nhẫn ở đâu.Buổi tối trước lễ Sukkot, ông quyết định đi dạo ở khu bần cùng nhất Jerusalem.Tình cờ, ông gặp được một kẻ bán hàng rong đang bày hàng trên tấm thảm đã mòn vẹt.Benaiah bèn hỏi: “Này lão,lão có biết một chiếc nhẫn làm người đang hạnh phúc quên hết vui sướng,người tuyệt vọng quên hết buồn sầu không ?”

Benaiah nhìn ông lão rút ra từ tấm thảm của mình một chiếc nhẫn thô và khắc lên đấy .Khi đọc được lời lẽ trên nhẫn, ông nở một nụ cười thật tươi.

Đêm sau đó,cả thành phố cử hành trọng thể lễ Sukkot.Vua Salomon nói” Thế nào,Khanh đã tìm ra thứ ta muốn chưa ?” .Vua Salomon khẽ cười thầm,còn các vị đại thần cười rộ lên.

Trước sự ngạc nhiên của mọi người ,Benaiah giơ lên một chiếc nhẫn vàng rồi tuyên bố :” Muôn tâu thánh thượng ,nó ở đây “.Ngay khi đọc xong dòng chữ,nụ cười của vua biến mất. Ông lão đã khắc lên đó ba kí tự Do Thái cổ: “gimel,zayin,yud”,là những chữ đầu của các từ “Gam Zeh Ya’avor”—“Sông có khúc,người có lúc”

Lúc này vua Salomon nhận ra rằng sự khôn ngoan,của cải thừa mứa và quyền lực tối cao của mình chỉ là phù du, đến một ngày sẽ không còn gì cả.

Đã nhận bài này lúc 14h40 ngày 30/08/2006 - ST

sontran
27-08-2006, 10:49 AM
Ai chưa hiểu gì về topic này có thể tìm hiểu thêm ở đây nhé (http://www.thanglongdl.com/vbb/showpost.php?p=40328&postcount=11)
Ok, coldheart, bài số 03 được ưu tiên đến 28/8. ngocminh bài số 04 ưu tiên đến 29/8; fancuathayloc bài số 02 ưu tiên đến 29/08. Fancuathayloc có thể giữ bài dịch số 3 lại và post để kiếm điểm bonus hoặc đến qua ngày 28/8 mà coldheart chưa post thì em có quyền post. Các bạn nếu thấy các bài dịcch dưới đây thú vị hơn thì có thể đăng ký đổi đề tài (chừng nào còn chưa có ai post đáp án hoặc đăng ký bài đó)
Now we come try translate to some HOT NEWS :)

#5) Why is Pluto no longer considered a planet?


http://i97.photobucket.com/albums/l202/anhchupchoi3/pluto-1.jpg
(Image courtesy NASA),Pluto, shown as the outermost ring in both illustrations, has the most irregular orbit of all of the objects previously considered planets.


Since its discovery in 1930, Pluto has been a bit of a puzzle:
It's smaller than any other planet – even smaller than the Earth's moon.
It's dense and rocky, like the terrestrial planets (Mercury, Venus, Earth and Mars). However, its nearest neighbors are the gaseous Jovian planets (Jupiter, Saturn, Uranus and Neptune). For this reason, many scientists believe that Pluto originated elsewhere in space and got caught in the Sun's gravity. Some astronomers once theorized that Pluto used to be one of Neptune's moons.
Pluto's orbit is erratic. The planets in our solar system all orbit the Sun in a relatively flat plane. Pluto, however, orbits the sun at a 17-degree angle to this plane. In addition, its orbit is exceptionally elliptical and crosses Neptune's orbit.
One of its moons, Charon, is about half Pluto's size. Some astronomers have recommended that the two objects be treated as a binary system rather than a planet and satellite.

These facts have contributed to the long-running debate over whether to consider Pluto a planet. On August 24, 2006, the International Astronomical Union (IAU), an organization of professional astronomers, passed two resolutions that collectively revoked Pluto's planetary status. The first of these resolutions is Resolution 5A, which defines the word "planet." Although many people take the definition of "planet" for granted, the field of astronomy had never clearly defined what is and is not a planet.

Here's how Resolution 5A defines a planet:

A planet is a celestial body that (a) is in orbit around the Sun, (b) has sufficient mass for its self-gravity to overcome rigid body forces so that it assumes a hydrostatic equilibrium (nearly round) shape, and (c) has cleared the neighbourhood [sic] around its orbit [ref].
Pluto is relatively round and orbits the Sun, but it does not meet the criteria because its orbit crosses Neptune's orbit. Critics of the resolution argue that other planets in the solar system, including the Earth, have not cleared the neighborhood around their orbits. The Earth, for example, regularly encounters asteroids in and near its orbit.

http://i97.photobucket.com/albums/l202/anhchupchoi3/pluto-2.jpg
(Image courtesy NASA)
The unmanned spacecraft New Horizons should fly by Pluto in 2015.

Resolution 5A also establishes two new categories of objects in orbit around the sun: dwarf planets and small solar-system bodies. According to the resolution, a dwarf planet is:

A celestial body that (a) is in orbit around the Sun, (b) has sufficient mass for its self-gravity to overcome rigid body forces so that it assumes a hydrostatic equilibrium (nearly round) shape, (c) has not cleared the neighbourhood [sic] around its orbit, and (d) is not a satellite [ref].
Small solar-system bodies are objects that orbit the Sun but are neither planes nor dwarf planets. Another resolution, Resolution 6A, also specifically addresses Pluto, naming it as a dwarf planet.
Not all astronomers support Resolutions 5A and 6A. Critics have pointed out that using the term "dwarf planet" to describe objects that are by definition not planets is confusing and even misleading. Some astronomers have also questioned the resolutions' validity, since relatively few professional astronomers had the ability or opportunity to vote.

Here's how the two resolutions classify the objects in orbit around our sun:

Planets: Mercury, Venus, Earth, Mars, Jupiter, Saturn, Uranus, Neptune
Dwarf planets: Pluto, Ceres (an object in the asteroid belt between Mars and Jupiter), 2003 UB313 (an object farther from the Sun than Pluto)
Small solar-system bodies: Everything else, including asteroids and comets

sontran
27-08-2006, 10:59 AM
#6) What is causing lithium-ion laptop batteries to overheat or catch fire? Is my battery at risk?
,by Tracy V. Wilson


In conjunction with the United States Consumer Product Safety Commission (CPSC), both Dell and Apple Computer recently announced large recalls of laptop batteries. Under the right circumstances, these batteries could overheat, potentially causing burns, an explosion or a fire.
To understand what's going on, it's helpful to know a little bit about how batteries work. Batteries have a negatively charged terminal and a positively charged terminal. In a battery, energy from electrochemical reactions causes electrons (negatively charged particles) to collect at the battery's negatively charged pole. Charged particles are attracted to opposite charge, so if you connect a battery to a circuit, the electrons will flow from the negative pole, through the circuit and to the battery's positively charged pole. In other words, the battery generates a moving charge, or electricity. (See How Electricity Works and How Batteries Work for more details).

http://i97.photobucket.com/albums/l202/anhchupchoi3/dell-batteries.jpg
(Image courtesy U.S. Consumer Product Safety Commission)
These Dell notebook batteries can overheat and catch fire
or explode.


The exact reaction that generates the electrons varies, depending on the type of battery. In a lithium-ion battery, you'll find pressurized containers that house a coil of metal and a flammable, lithium-containing liquid. The manufacturing process creates tiny pieces of metal that float in the liquid. Manufacturers can't completely prevent these metal fragments, but good manufacturing techniques limit their size and number. The cells of a lithium-ion battery also contain separators that keep the anodes and cathodes, or positive and negative poles, from touching each other.

http://i97.photobucket.com/albums/l202/anhchupchoi3/apple-battery-1.jpg
http://i97.photobucket.com/albums/l202/anhchupchoi3/apple-battery-2.jpg
(Image courtesy U.S. Consumer Product Safety Commission)
These Apple iBook and PowerBook laptop batteries are also being recalled.

If the battery gets hot through use or recharging, the pieces of metal can move around, much like grains of rice in a pot of water. If a piece of metal gets too close to the separator, it can puncture the separator and cause a short circuit. There are a few possible scenarios for what can go wrong in the case of a short circuit:

If it creates a spark, the flammable liquid can ignite, causing a fire.
If it causes the temperature inside the battery to rise rapidly, the battery can explode due to the increased pressure.
If it causes the temperature to rise slowly, the battery can melt, and the liquid inside can leak out.
There are several reasons why multiple laptop battery models have been recalled in the past few years. People want small, lightweight laptops that they can use for long periods. They also want their laptops to have bright screens and lots of processing power. For these reasons, laptop batteries have to be relatively small, but they also have to hold a lot of energy and last a long time.

Making lithium-ion batteries that can hold more power for a longer period requires vital components, including the separators, to be small and thin. The reduction in size makes it more likely that the batteries can fail, break, leak or short circuit./.

More Info
Lithium-Ion Batteries and Electric Cars
In addition to laptops and other electronic devices, lithium-ion batteries are used in electric cars. However, these batteries are less likely to catch fire due to numerous safety precautions, including cooling and automatic shutdown systems.

Related info: Dell Battery Return Program
Dear Dell Customer,

Dell has identified a potential issue associated with certain batteries sold with Dell Latitude™, Inspiron™, XPS™ and Dell Precision Mobile Workstation™ notebook computers. In cooperation with the U.S. Consumer Product Safety Commission and other regulatory agencies, Dell is voluntarily recalling certain Dell-branded batteries with cells manufactured by Sony and offering free replacements for these batteries. Under rare conditions, it is possible for these batteries to overheat, which could pose a risk of fire.

Potentially affected batteries were sold with the following models of Dell notebook computers or separately as secondary batteries:

Latitude: D410, D500, D505, D510, D520, D600, D610, D620, D800, D810
Inspiron: 500M, 510M, 600M, 700M, 710M, 6000, 6400, 8500, 8600, 9100, 9200, 9300, 9400, E1505, E1705
Precision: M20, M60, M70, M90
XPS: XPS, XPS Gen2, XPS M170, XPS M1710
In addition, these batteries may have also been provided in response to service calls. The batteries were shipped to customers between April 1, 2004 and July 18, 2006. The words "DELL" and "Made in Japan" or "Made in China" or "Battery cell made in Japan, Assembled in China" are printed on the back of the batteries. If your battery does not reflect one of these markings it is not part of this recall, and you may exit the site.
......

-------------------------------------------------

sontran
27-08-2006, 11:17 AM
#7Can two cans and a string really be used to talk over a distance?

The old "two cans and a string" technique (or better yet, "two paper cups and a string") really does work. The key is to make sure that the string is tight between the two cups, and this normally means that the distance is limited and the two people have to be connected to each other by a straight line. But as long as the string is tight, it works. It is also a great way to understand how telephones and radio work.
To try this technique, take two large paper cups and punch a tiny hole in the center of the bottom of each with a sewing needle or similar. Take a piece (perhaps 100 feet [30 meters]) of non-stretchable thread or kite string and thread each end through each hole. Either knot or tape the string so it cannot go back through the hole when the string is stretched. Now with two people, have each one take one of the cups and spread apart until the string is tight. If one of you talks into one of the cups while the other listens, the second person should be able to hear what the first person says.

Here is why it works. When one person talks into his/her cup, the bottom of the cup vibrates back and forth with the sound waves. Imagine the bottom of the cup moving back and forth very quickly (1,000 times per second or more) with the sound waves of the speaker's voice. The vibrations travel through the string by pulling the string back and forth. Therefore, the bottom of the second cup should start to vibrate back and forth just like the bottom of the first cup is vibrating, producing sound waves. The second person can hear the sound waves and can therefore hear what the first person says.

This is not much different from how a telephone works, except that electric current replaces the string in a telephone. In an old-style telephone, the person speaking vibrates a metal diaphragm. The diaphragm's vibrations rapidly compress and uncompressed carbon granules, changing their resistance. A current passing through the granules is strengthened or lessened by the changing resistance. At the other end, the rapidly changing current runs through a speaker and causes its diaphragm to vibrate back and forth, so the second person hears the first person speaking. See How Telephones Work for details.

In a radio, the changing current from the microphone is used to modulate a radio transmitter. The modulations are sent through the air to a radio receiver, which turns the modulations into the vibrations of a speaker, and the second person hears the first person speaking.

In a compact disc or a cassette tape, the sound waves vibrate the microphone and the vibrations are recorded on the tape or CD. In the tape, they are stored as magnetic fields in iron oxide. On a CD the vibrations are digitized and then written onto the face of the CD.

(still #7) Ballpoint Pen Design

The key to a ballpoint pen is, of course, the ball. This ball acts as a buffer between the material you're writing on and the quick-drying ink inside the pen. The ball rotates freely and rolls out the ink as it is continuously fed from the ink reservoir (usually a narrow plastic tube filled with ink).

The ball is kept in place -- between the ink reservoir and the paper -- by a socket; and while it is in tight, it still has enough room to roll around as you write. As the pen moves across the paper, the ball turns and gravity forces the ink down the reservoir and onto the ball, where it is transferred onto the paper. It's this rolling mechanism that allows the ink to flow onto the top of the ball and roll onto the paper you're writing on, while at the same time sealing the ink from the air so it does not dry in the reservoir.

Because the tip of a normal ballpoint pen is so tiny, it is hard to visualize how the ball and socket actually work. One way to understand it clearly is to look at a bottle of roll-on antiperspirant, which uses the same technology at a much larger scale. The typical container of roll-on has the same goals a ballpoint pen does -- it wants to keep air out of the liquid antiperspirant while at the same time making it easy to apply. At this scale, it is easy to see how the mechanism works. Here's a shot of the ball end of a typical roll-on:

http://i97.photobucket.com/albums/l202/anhchupchoi3/pen2.jpg

If you look inside the container, what you have is extremely simple -- the ball is exposed so it can pick up the liquid antiperspirant:
http://i97.photobucket.com/albums/l202/anhchupchoi3/pen3.jpg

The following two photos show you how the ball fits into the socket:

http://i97.photobucket.com/albums/l202/anhchupchoi3/pen4.jpg

http://i97.photobucket.com/albums/l202/anhchupchoi3/pen5.jpg

A ballpoint pen works exactly the same way. The tiny ball is held in a socket, and the back of the ball is exposed so it can pick up ink from the reservoir.

http://i97.photobucket.com/albums/l202/anhchupchoi3/pen1.jpg

The ball fits into the socket with just enough space to move freely.

The size of a ballpoint pen's line is determined by the width of the ballpoint. A "point five millimeter" (0.5 mm) pen has a ball that will produce a line that is 0.5-mm wide, and a "point seven millimeter" pen (0.7 mm) has a ball that will produce a 0.7-mm line. Ballpoints come as tiny as "point one millimeter" wide ("ultra fine").


(from HowStuffWork)
-----------------------------------------------------------------

sontran
27-08-2006, 05:56 PM
#8) How Credit Cards Work?

Have you ever stood behind someone in line at the store and watched him shuffle through a stack of what must be at least 10 credit cards? Consumers with this many cards are still in the minority, but experts say that the majority of U.S. citizens have at least one credit card -- and usually two or three. It's true that credit cards have become important sources of identification -- if you want to rent a car, for example, you really need a major credit card. And used wisely, a credit card can provide convenience and allow you to make purchases with nearly a month to pay for them before finance charges kick in.
That sounds good, in theory. But in reality, many consumers are unable to take advantage of these benefits because they carry a balance on their credit card from month to month, paying finance charges that can go up to a whopping 23 percent. Many find it hard to resist using the old "plastic" for impulse purchases or buying things they really can't afford. The numbers are striking: In 1999, American consumers charged about $1.2 trillion on their general-purpose credit cards.
In this article we'll look at the credit card -- how it works both financially and technically -- and we'll offer tips on how to shop for a credit card. (Experts say this should be a project on the scale of shopping for a car loan or mortgage!) We'll also describe the different credit-card plans available, talk about your credit history and how that might affect your card options, and discuss how to avoid credit-card fraud -- both online and in the real world.
Let's start at the beginning. A credit card is a thin plastic card, usually 3-1/8 inches by 2-1/8 inches in size, that contains identification information such as a signature or picture, and authorizes the person named on it to charge purchases or services to his account -- charges for which he will be billed periodically. Today, the information on the card is read by automated teller machines (ATMs), store readers, and bank and Internet computers.
According to Encyclopedia Britannica, the use of credit cards originated in the United States during the 1920s, when individual companies, such as hotel chains and oil companies, began issuing them to customers for purchases made at those businesses. This use increased significantly after World War II.
The first universal credit card -- one that could be used at a variety of stores and businesses -- was introduced by Diners Club, Inc., in 1950. With this system, the credit-card company charged cardholders an annual fee and billed them on a monthly or yearly basis. Another major universal card -- "Don't leave home without it!" -- was established in 1958 by the American Express company.
Later came the bank credit-card system. Under this plan, the bank credits the account of the merchant as sales slips are received (this means merchants are paid quickly -- something they love!) and assembles charges to be billed to the cardholder at the end of the billing period. The cardholder, in turn, pays the bank either the entire balance or in monthly installments with interest (sometimes called carrying charges).
The first national bank plan was BankAmericard, which was started on a statewide basis in 1959 by the Bank of America in California. This system was licensed in other states starting in 1966, and was renamed Visa in 1976.
Other major bank cards followed, including MasterCard, formerly Master Charge. In order to offer expanded services, such as meals and lodging, many smaller banks that earlier offered credit cards on a local or regional basis formed relationships with large national or international banks.
Although phone companies, gas companies and department stores have their own numbering systems, ANSI Standard X4.13-1983 is the system used by most national credit-card systems.

http://i97.photobucket.com/albums/l202/anhchupchoi3/question503-front.gif
(Illustration by Rosaleah Rautert)
The front of your credit card has a lot of numbers -- here's an example of what they might mean.

Here are what some of the numbers stand for:
• The first digit in your credit-card number signifies the system:
 3 - travel/entertainment cards (such as American Express and Diners Club)
 4 - Visa
 5 - MasterCard
 6 - Discover Card
• The structure of the card number varies by system. For example, American Express card numbers start with 37; Carte Blanche and Diners Club with 38.
 American Express - Digits three and four are type and currency, digits five through 11 are the account number, digits 12 through 14 are the card number within the account and digit 15 is a check digit.
 Visa - Digits two through six are the bank number, digits seven through 12 or seven through 15 are the account number and digit 13 or 16 is a check digit.
 MasterCard - Digits two and three, two through four, two through five or two through six are the bank number (depending on whether digit two is a 1, 2, 3 or other). The digits after the bank number up through digit 15 are the account number, and digit 16 is a check digit.

-----------------------------------------------------

sontran
27-08-2006, 06:00 PM
#9) A Gift From God, by: Author Unknown, Source Unknown

One day, when I was a freshman in high school, I saw a kid from my class was walking home from school. His name was Kyle. It looked like he was carrying all of his books. I thought to myself, "Why would anyone bring home all his books on a Friday? He must really be a nerd."
I had quite a weekend planned (parties and a football game with my friends tomorrow afternoon), so I shrugged my shoulders and went on.
As I was walking, I saw a bunch of kids running toward him. They ran at him, knocking all his books out of his arms and tripping him so he landed in the dirt. His glasses went flying, and I saw them land in the grass about ten feet from him. He looked up and I saw this terrible sadness in his eyes. My heart went out to him. So, I jogged over to him and as he crawled around looking for his glasses, and I saw a tear in his eye.
As I handed him his glasses, I said, "Those guys are jerks. They really should get lives."
He looked at me and said, "Hey thanks!" There was a big smile on his face.
It was one of those smiles that showed real gratitude. I helped him pick up his books, and asked him where he lived. As it turned out, he lived near me, so I asked him why I had never seen him before. He said he had gone to private school before now. I would have never hung out with a private school kid before.
We talked all the way home, and I carried his books. He turned out to be a pretty cool kid. I asked him if he wanted to play football on Saturday with me and my friends. He said yes.
We hung all weekend and the more I got to know Kyle, the more I liked him. And my friends thought the same of him. Monday morning came, and there was Kyle with the huge stack of books again. I stopped him and said, "Darn boy, you are gonna really build some serious muscles with this pile of books everyday!" He just laughed and handed me half the books.
Over the next four years, Kyle and I became best friends. When we were seniors, we began to think about college. Kyle decided on Georgetown, and I was going to Duke. I knew that we would always be friends, that the miles would never be a problem. He was going to be a doctor, and I was going for business on a football scholarship.
Kyle was valedictorian of our class. I teased him all the time about being a nerd. He had to prepare a speech for graduation. I was so glad it wasn't me having to get up there and speak.
Graduation day, I saw Kyle. He looked great. He was one of those guys that really found himself during high school. He filled out and actually looked good in glasses. He had more dates than me and all the girls loved him!
Boy, sometimes I was jealous. Today was one of those days. I could see that he was nervous about his speech. So, I smacked him on the back and said, "Hey, big guy, you'll be great!" He looked at me with one of those looks (the really grateful one) and smiled. "Thanks," he said.
As he started his speech, he cleared his throat, and began. "Graduation is a time to thank those who helped you make it through those tough years. Your parents, your teachers, your siblings, maybe a coach ... , but mostly your friends. I am here to tell all of you that being a friend to someone is the best gift you can give them. I am going to tell you a story."
I just looked at my friend with disbelief as he told the story of the first day we met. He had planned to kill himself over the weekend. He talked of how he had cleaned out his locker so his mom wouldn't have to do it later and was carrying his stuff home. He looked hard at me and gave me a little smile. "Thankfully, I was saved. My friend saved me from doing the unspeakable."
I heard the gasp go through the crowd as this handsome, popular boy told us all about his weakest moment. I saw his mom and dad looking at me and smiling that same grateful smile. Not until that moment did I realize its depth.
Never underestimate the power of your actions. With one small gesture you can change a person's life. For better or for worse. God puts us all in each other's lives to impact one another in some way. Look for God in others.
Each day is a gift from God! Don't forget to say, "Thank you!"

sontran
27-08-2006, 07:34 PM
#10) Just Do It
Author Elbert Hubbard told the story of an incident during the Spanish-American War. It was imperative that the president get a message to the leader of the insurgents. His name was Garcia and he was known to fighting somewhere in the mountains of Cuba, but no mail or telegraph could reach him. Someone said, "There's a fellow by the name of Rowan who will find Garcia for you if anybody can."

Rowan took the letter without hesitation. He sealed it in a leather pouch strapped over his heart. He landed in the dark of night off the coast of Cuba and make his way to the mountains, and after much difficulty, found Garcia. He handed him the letter, turned around and headed home. Hubbard tells this story in "A Letter to Garcia." Rowan didn't ask, "Exactly where is he?" or "I doubt if I can do it." There was a job to be done and he did it.

Instead of making a dozen excuses why you can't complete the task, think about Rowan. Deliver the goods!
..............................
(still #10) Hope
As I ate breakfast one morning, I overheard two oncologists conversing. One complained bitterly, "You know, Bob, I just don't understand it. We used the same drugs, the same dosage, the same schedule and the same entry criteria. Yet I got a 22 percent response rate and you got a 74 percent. That's unheard of for metastatic cancer. How do you do it?"

His colleague replied, "We're both using Etoposide, Platinum, Oncovin and Hydroxyurea. You call yours EPOH. I tell my patients I'm giving them HOPE. As dismal as the statistics are, I emphasize that we have a chance."
....................................
(#10) The Greatest General

Let tell you about a man who died and met Saint Peter at the pearly gates. Realizing Saint Peter was a wise and knowledgeable person, he said, "Saint Peter, I have been interested in military history for many years. Tell me who was the greatest general of all times?"

Saint Peter quickly responded, "Oh, that's a simple question. It is that man right over there," as he pointed nearby.

The man said, "You must be mistaken, Saint Peter. I knew that man on earth. He was just a common laborer."

"That's right, my friend," replied Saint Peter. "But he would have been the greatest general of all time -- if he had been a general."

You were created with natural abilities and an internal compass that guides you toward a particular focus for your life. That's only the starting point; the next step is yours. You have an obligation to expand that potential to its ultimate destiny.

Michelangelo said, "It is only well with me when I have a chisel in my hand."

Discover what you are supposed to do and do it!
.................
(...#10) Slow down

About ten years ago, a young and very successful executive named Josh was traveling down a Chicago neighborhood street. He was going a bit too fast in his sleek, black, 12 cylinder Jaguar XKE, which was only two months old. He was watching for kids darting out from between parked cars and slowed down when he thought he saw something.

As his car passed, no child darted out, but a brick sailed out and -- WHUMP! -- it smashed into the Jag's shiny black side door! SCREECH...!!!! Brakes slammed! Gears ground into reverse, and tires madly spun the Jaguar back to the spot from where the brick had been thrown. Josh jumped out of the car, grabbed the kid and pushed him up against a parked car.

He shouted at the kid, "What was that all about and who are you? Just what the heck are you doing?!" Building up a head of steam, he went on. "That's my new Jag, that brick you threw is gonna cost you a lot of money. Why did you throw it?"

"Please, mister, please...I'm sorry! I didn't know what else to do!" pleaded the youngster. "I threw the brick because no one else would stop!" Tears were dripping down the boy's chin as he pointed around the parked car. "It's my brother, mister," he said. "He rolled off the curb and fell out of his wheelchair and I can't lift him up." Sobbing, the boy asked the executive, "Would you please help me get him back into his wheelchair? He's hurt and he's too heavy for me."

Moved beyond words, the young executive tried desperately to swallow the rapidly swelling lump in his throat. Straining, he lifted the young man back into the wheelchair and took out his handkerchief and wiped the scrapes and cuts, checking to see that everything was going to be OK. He then watched the younger brother push him down the sidewalk toward their home.

It was a long walk back to the sleek, black, shining, 12 cylinder Jaguar XKE -- a long and slow walk. Now, Josh never did fix the side door of his Jaguar.

He kept the dent to remind him not to go through life so fast that someone has to throw a brick at him to get his attention

Camay
27-08-2006, 07:44 PM
Thí sinh Camay đăng kí topic #5, sẽ post bài dự thi vào ngày 1/9/2006

sontran
27-08-2006, 08:11 PM
#11) 14 Ways to Get Rid of Acne

Whether you're a teen or an adult with acne, you don't have to simply put up with it. Here are 14 ways to get rid of acne.
1. Don't pick, press, rub, or otherwise manipulate your pimples. If you do, you risk spreading the bacteria and increasing the chances of scarring.

2. Use an over-the-counter product containing benzoyl peroxide once or twice a day. It helps break up the plug of dead skin cells, bacteria, and oil that clogs the pore and forms an acne blemish. And it cuts down on the bacteria, too. Start with the lowest concentration, and work your way up.

3. Try over-the-counter products containing sulfur or resorcinol, which help unplug oil glands by irritating the skin. However, most dermatologists believe that benzoyl peroxide is the most effective over-the-counter ingredient for acne.

4. Don't just spot-treat acne; put the product on acne-prone areas, too. That can include your entire face (avoid the lips and eyes), back, and chest.

5. Go easy on your face. Washing removes oils from the surface of the skin, not from within the plugged ducts. In fact, if you're too aggressive in your quest for cleanliness, you may end up drying out or irritating the sensitive skin on your face.

6. Wash properly once or twice a day, using a mild soap, and rub lightly with your fingertips and warm water. If your skin is oily, use a soap with benzoyl peroxide for its drying properties.

7. Don't use brushes, rough sponges, cleansers with granules or walnut hulls, or anything similar on the delicate facial skin.

8. Don't use oily products, such as hair pomades, heavy oil-based facial moisturizers, or oily cleansers.

9. Use water-based make-up.

10. Don't get a facial. You may end up doing more harm than good.

11. Don't rest your chin on your hands or constantly touch your face.

12. Protect your skin from cancer and wrinkles without aggravating your acne by choosing an oil- free sunscreen of SPF 15 or higher.

13. Don't worry about what you eat, unless you notice a correlation between a particular food and your skin breaking out.

14. Watch out for iodine, which can be found in multiple vitamins and iodized salt. Some doctors believe iodine may encourage acne.

.............................
#11) 13 Techniques to Cure Hiccups

Hiccups are little more than a reflex. You get them when the vagus nerve or one of its branches, which runs from the brain to the abdomen, is irritated. Experts say hiccups are most often a reaction to common digestive disturbances. And they're usually more a nuisance than anything else. Even infants hiccup, and the reflex continues, about three to five times a year, throughout life.
The home remedies used to stop hiccups are believed to work on two principles. One way to stifle hiccups is to overwhelm the vagus nerve with another sensation. The vagus nerve signals the brain that more important matters have arisen, so it's time to knock off the hiccups. Other methods interfere with breathing, increasing the amount of carbon dioxide in the blood. This probably causes the body to become more concerned with getting rid of the carbon dioxide than making hiccups.

Here are some tried-and-true remedies for hiccups from both "camps."

1. Sweeten the hiccups. Overloading the nerve endings in the mouth with a sweet sensation may do the trick. Have a teaspoonful of sugar, and if you can, place the sugar on the back of the tongue, where "sour" is tasted. This way, the sugar overload will pack the most punch.

2. Play "hear no evil." Some doctors recommend that you put your fingers in your ears to stop hiccups. The branches of the vagus nerve also reach into the auditory system, and by stimulating the nerve endings there, the vagus nerve goes into action. But be gentle, and don't stick your fingers too far into your ears.

3. Get scared silly. Having someone surprise you can overwhelm the vagus nerve and put an end to hiccups.

4. Drink water. Swallowing water interrupts the hiccupping cycle, which can quiet the nerves. Gargling with water may also have the same effect.

5. Pull on your tongue. Sticking out your tongue and yanking on it may stop hiccups.

6. Tickle it away. Tickling the soft palate of the roof of your mouth with a cotton swab may do the trick. Or, if you're the type who enjoys getting tickled, have someone find your ticklish spots.

7. Hold your breath. Hold your nose and close your mouth--the way you would when you're ready to jump into a pool--for as long as you can or until you sense that the hiccups are gone.

8. Bag those hiccups. The old standby, breathing into a paper bag, is believed to work on the same principle as the breath-holding method. Both increase the amount of carbon dioxide in the bloodstream, and the body becomes preoccupied with getting rid of it and forgets about the hiccups.

9. Take an antacid. This method may be more effective if you choose one that contains magnesium, since the mineral tends to decrease irritation and quiet the nerves. One or two tablets should take care of hiccups.

10. Eat slower. If you eat fast, you are probably not chewing food thoroughly, which seems to cause hiccups. And rapid-fire feeding causes air to get trapped between pieces of food, which may set off the vagus nerve. Chew deliberately and take smaller sips of drinks to keep your air intake to a minimum.

11. Don't pig out. Overloading the stomach with food is another cause of hiccups. Some experts theorize that hiccups are your body's way of telling you to quit eating so your digestive system has time to process all the food you've forced down your gullet.

12. Avoid spicy foods. Some spices can irritate the lining of the esophagus and stomach. At the same time, they can also cause acid from the stomach to leak into the esophagus. The extra acid can bring on hiccups.

13. Drink only in moderation. Like spices, alcoholic beverages can cause a simultaneous irritation of the esophagus and the stomach. And over time, excessive drinking can damage the lining of the food pipe. Parties, like the kind some college students attend, where people are sometimes dared to consume a lot of alcohol as quickly as possible, can lead to acute ingestion. The digestive system not only becomes irritated by the alcohol, but big gulps of it cause the esophagus to expand rapidly, resulting in hiccups.
---------------------------------------

Chú ý: các bài trên có độ khó, độ dài khác nhau. BGK sẽ căn cứ vào đó để quyết định số điểm thưởng nữa ... đấy nhé :)

best_in_me
27-08-2006, 09:12 PM
:lol: Best_in_me dang ki' topic số 8
Se~ post bài dịch trong vòng 3 ngày nha

coldheart
28-08-2006, 05:06 AM
...hix... Vớ phải cái topic chua thật, mắt nhắm mắt mở thế nào lại chọn phải cái topic này, may mà cuối cùng cũng mò ra xong ^_^ Mà nhìn vào mấy cái topic kia mới thóang qua cũng thấy...chóang... Không bít định nghĩa "chicken soup" của bác sontran có đi kèm H5N1 không...hi...hi...:lol:

Nhân tiện, trong bài dịch của cold có nhắc đến tiếng Hebrew, các bạn nào muốn tham khảo thêm về ngôn ngữ này có thể xem qua các địa chỉ sau:
_http://www.safrus.com/alephbet.html
_http://www.jewfaq.org/alephbet.htm
_http://en.wikipedia.org/wiki/Hebrew_language
http://www.ascent.org.il/newascentofsafed/Safat/Places/SafatCity/benaihu.html

Hình như còn nhiều trang đề cập kỹ hơn đến ngôn ngữ và văn hóa của nó, nhưng cold không xem qua hết mà chỉ kiếm những trang nào để có thể hiểu rõ thêm về ý nghĩa, chữ viết, và một chút văn hóa để dễ dịch hơn thôi.:)

TracyDang
28-08-2006, 08:33 AM
Tracy đăng ký dịch bài số 9, sẽ post bài dự thi vào ngày Aug 30

lynn
28-08-2006, 11:21 AM
Thí sinh Lynn đăng ký topic #11, vấn đề đang quan tâm và có nhiều người dịch rùi, giờ dịch ké thêm thôi :). Thời hạn nộp bài: ASAP.

blackandwhite
28-08-2006, 05:00 PM
Blackandwhite dang ky cai topic so 1. Bai dich se post trong tuan nay.

blueocean
28-08-2006, 07:18 PM
blueocean dang ki topic so 7. Bai dich se post ASAP

Nymph
28-08-2006, 10:00 PM
Thí sinh Nymph đăng ký bài số 10, vì còn mỗi bài này. Giờ này đã gần hết ngày 28 nên xin BGK tính cho Nymph là bắt đầu từ ngày 29 nhé :-D

sontran
29-08-2006, 08:41 AM
Hiện nay có các thí sinh sau đã đăng ký
1) coldheart, bài #03 , đã nộp
2) ngocminh, bài #04, ưu tiên đến hết hôm nay
3) fancuathayloc bài #02, ưu tiên đến hết hôm nay
4) camay, bài #05, ưu tiên đến hết 30/8
5) best_in_me, bài #08, ưu tiên đến hết 30/8
6) TracyDang, bài #09, ưu tiên đến hết 31/08
7) Lynn, bài #11, ưu tiên đến hết 31/08
8) blackandwhite, bài #01, ưu tiên đến hết 31/08
9) blueocean , bài #07, ưu tiên đến hết 31/08
10) Nymph, bài #10, ưu tiên đến hết 1/9

Còn 1 bài #6 nữa đó :)

sontran
29-08-2006, 08:47 AM
#12) History of the Kiss

Historians really don't know much about the early history of kissing. Four Vedic Sanskrit texts, written in India around 1500 B.C., appear to describe people kissing. This doesn't mean that nobody kissed before then, and it doesn't mean that Indians were the first to kiss. Artists and writers may have just considered kissing too private to depict in art or literature.
After its first mention in writing, kissing didn't appear much in art or literature for a few hundred years. The Indian epic poem "Mahabharata" describes kissing on the lips as a sign of affection. The "Mahabharata" was passed down orally for several hundred years before being written down and standardized around 350 A.D. The Indian religious text "Vatsyayana Kamasutram," or the "Kama Sutra," also describes a variety of kisses. It was written in the 6th century A.D. Anthropologists who believe that kissing is a learned behavior theorize that the Greeks learned about it when Alexander the Great invaded India in 326 B.C.

There aren't many records of kissing in the Western world until the days of the Roman Empire. Romans used kisses to greet friends and family members. Citizens kissed their rulers' hands. And, naturally, people kissed their romantic partners. The Romans even came up with three different categories for kissing:


Osculum was a kiss on the cheek
Basium was a kiss on the lips
Savolium was a deep kiss



The Romans also started several kissing traditions that have lasted to the present day. In ancient Rome, couples became betrothed by kissing passionately in front of a group of people. This is probably one reason why modern couples kiss at the end of wedding ceremonies. Additionally, although most people today think of love letters as "sealed with a kiss," kisses were used to seal legal and business agreements. Ancient Romans also used kissing as part of political campaigns. However, several "kisses for votes" scandals in 18th century England led – in theory – to candidates kissing only the very young and very old.

Kissing played a role in the early Christian Church. Christians often greeted one another with an osculum pacis, or holy kiss. According to this tradition, the holy kiss caused a transfer of spirit between the two people kissing. Most researchers believe the purpose of this kiss was to establish familial bonds between the members of the church and to strengthen the community.

Until 1528, the holy kiss was part of Catholic mass. In the 13th century, the Catholic Church substituted a pax board, which the congregation kissed instead of kissing one another. The Protestant Reformation in the 1500s removed the kiss from Protestant services entirely. The holy kiss doesn't typically play a role in modern Christian religious services, although some Christians do kiss religious symbols, including the Pope's ring.

Although few religions currently incorporate the holy kiss, kissing remains prevalent throughout Western culture. Nowadays, people kiss in many contexts and for many reasons.

But not all kisses have been happy events. Works of literature like "Romeo and Juliet" have portrayed kisses as dangerous or deadly when shared between the wrong people. Some folklorists and literary critics view vampirism as symbolic of the physical and emotional dangers that can come from kissing the wrong person.

Most cultures around the world kiss today, but many have different views about when and where kissing is appropriate. In the 1990s, several news articles reported a trend of young people kissing in public in Japan, where kissing had traditionally been viewed as a private activity.
FYI: Kissing under the Mistletoe
Today, some people seem to spend the holiday season waiting under the mistletoe in the hopes of kissing whoever passes by. But until the 1400s, kissing under mistletoe was a big commitment. Such kisses often meant that a couple was engaged.

The Effects of Kissing

While researchers aren't exactly sure how or why people started kissing, they do know that romantic kissing affects most people profoundly. The Kinsey Institute describes a person's response to kissing as a combination of three factors:

Your psychological response depends on your mental and emotional state as well as how you feel about the person who is kissing you. Psychologically, kissing someone you want to kiss will generally encourage feelings of attachment and affection. If you're kissing someone you don't like, or you're kissed against your will, your psychological response will be completely different.

Your body physically reacts to being kissed. Most people like to be touched, and that's part of your body's response to kissing. But kissing also affects everything from your blood to your brain. We'll look at your body's biological reactions to kissing in detail in a later section.

The culture in which you grew up plays a big part in how you feel about kissing. In most Western societies, people are conditioned to, look forward to and enjoy kissing. The behavior of the people around you, depictions in the media and other social factors can dramatically affect how you respond to being kissed.

sontran
29-08-2006, 10:20 AM
#13) The Birth of a Dream, by: Author Unknown

"Whatever the mind can conceive and believe, it can achieve."

Would you agree with the statement that a dream is born from an idea-a simple idea conceived in the mind?

Back in the 19th century two brothers had an idea which eventually became their passionate and consuming dream. Their relentless pursuit of that dream was rewarded with an accomplishment that changed world travel.

On Friday December 17, 1903 at 10:35 AM, the Wright brothers (Wilbur and Orville) achieved their dream. They flew "the world's first power-driven, heavier-than-air machine in which man made free, controlled, and sustained flight." This memorable feat took place at Kitty Hawk, North Carolina on a cold windy morning.

The dream started with an idea that was planted in their minds by a toy given to them by their father. In the words of the boys, "Late in the autumn of 1878, our father came into the house one evening with some object partly concealed in his hands, and before we could see what it was, he tossed it into the air. Instead of falling to the floor, as we expected, it flew across the room till it struck the ceiling, where it fluttered awhile, and finally sank to the floor." This simple toy made of bamboo, cork and stretched rubber bands, fascinated the Wright brothers and sparked their lifelong interest in human flight.

The Wright brothers were great thinkers. They enjoyed learning new things. Initially, they recycled broken parts, built a printing press and opened their own printing office. Their interest moved to bicycles and in 1893, they opened the Wright Cycle Company where they sold and repaired bicycles. But Wilbur (the older brother) had his mind set on something more exciting. He decided to seriously pursue flying.

The brothers spent many hours researching, testing their machines and making improvements after unsuccessful attempts at human flight. What started out as a hobby soon became a passion. With determination and patience they realized their dream in 1903.

The next time you hear or see an airplane or travel on one, remember where it all started. A simply idea conceived in the minds of two young men who did not finish high school. Believe it or not, they did not have a University degree in Aeronautical Engineering, Mathematics, Physics or any other subject. They were not scientists in the true sense of the word. In fact, many of their peers who did not witness their accomplishment, had trouble believing that two bicycle mechanics from Dayton, Ohio did what they claimed.

What idea or ideas are YOU working on? Have you said you can't do this or that because you are not a scientist? Have you limited yourself by saying you are not smart enough? Or have you joined the majority in saying that everything has already been invented or discovered?

Since the introduction of the first generation of personal computers in 1981, we are able to do many things more efficiently. With a super computer between your ears and the personal computer at your finger tips, your dream can be achieved. First, give birth to that dream with an idea. A simply idea that ANYONE of us can conceive!

(#13) The Chicken, by: Gary Barnes, Source Unknown


Once upon a time, there was a large mountainside, where an eagle's nest rested. The eagle's nest contained four large eagle eggs. One day an earthquake rocked the mountain causing one of the eggs to roll down the mountain, to a chicken farm, located in the valley below. The chickens knew that they must protect and care for the eagle's egg, so an old hen volunteered to nurture and raise the large egg.

One day, the egg hatched and a beautiful eagle was born. Sadly, however, the eagle was raised to be a chicken. Soon, the eagle believed he was nothing more than a chicken. The eagle loved his home and family, but his spirit cried out for more. While playing a game on the farm one day, the eagle looked to the skies above and noticed a group of mighty eagles soaring in the skies. "Oh," the eagle cried, "I wish I could soar like those birds." The chickens roared with laughter, "You cannot soar with those birds. You are a chicken and chickens do not soar."

The eagle continued staring, at his real family up above, dreaming that he could be with them. Each time the eagle would let his dreams be known, he was told it couldn't be done. That is what the eagle learned to believe. The eagle, after time, stopped dreaming and continued to live his life like a chicken. Finally, after a long life as a chicken, the eagle passed away.

The moral of the story: You become what you believe you are; so if you ever dream to become an eagle follow your dreams, not the words of a chicken.

khongthatvong
29-08-2006, 01:35 PM
Họ tên thí sinh:
Nick trên TL:fancuathayloc
Bài chọn dịch số 12
he he,em không giỏi hơn ai nhưng thừa nhiệt tình,hí hí.

coldheart
29-08-2006, 01:44 PM
Họ tên thí sinh: Ngô Huy Bảo
Nick trên TL:coldheart
Bài chọn dịch số:#13
Nội dung bài dịch: ...he...he... Có topic mới rùi mình dại gì không kiếm thêm bonus ^ ^

ngocminh
29-08-2006, 07:26 PM
Họ tên thí sinh: Hòang Thị Minh Ngọc
Nick trên diễn đàn: ngocminh
Bài dự thi: Topic #4
Những lời ngợi ca trong cuộc sống
Hôm qua trên đường trở về nhà sau buổi tập dợt cho đội bóng rổ, tôi bật đài WGN- đài phát thanh ưa thích của tôi ở bên ngoài Chicago. Tôi có thể nhận thấy ngay điều gì đó không ổn qua giọng nói ảm đạm của phát thanh viên. Một vụ tai nạn máy bay vừa xảy ra. Hai chiếc máy bay cỡ nhỏ đâm vào nhau ở vùng ngoại ô phía Bắc Chicago. Điều làm cho sự việc đáng quan tâm hơn nữa là Bob Collins, người dẫn chương trình Chào buổi sáng trên WGN là người lái một trong hai chiếc máy bay và đã chết. (Tôi chắc rằng nhiều độc gỉa thường chỉnh đài của "chú Bobby" trong khi lái xe ở vùng Trung Tây). Sau đó trong đêm cùng ngày, khi tôi lái chuyến xe tốn bốn mươi phút quen thuộc đến làm công việc ca ba, tôi nghe đài phát thanh tổ chức tưởng niệm và bày tỏ lòng tôn kính đến con người rất được yêu qúy này. Họ kể nhiều câu chuyện nói về ông như một người bạn cuối cùng cũng như người đã cống hiến cuộc đời mình một cách trọn vẹn. Khắp cả nước bày tỏ lòng yêu mến và tình cảm vô vàn đến ông. Càng nghe người ta nói về ảnh hưởng của ông đến mọi người tôi càng thấy thất vọng tràn trề.
"Tại sao?", bạn sẽ hỏi như thế.
Tôi cảm thấy thất vọng vì tôi không hiểu tại sao chúng ta, đã thành thói quen, lại đợi cho đến khi ai đó không còn trên cõi đời này nữa mới nói cho họ biết chúng ta yêu thương họ đến dường nào? Tại sao chúng ta lại đợi cho đến khi đôi tai ai đó không còn có thể nghe được nữa mới cho họ biết họ có ý nghĩa đối với chúng ta biết bao? Tại sao chúng ta lại đợi đến khi qúa trễ mới ca ngợi những đức tính tốt đẹp của người đó? Tại sao chúng ta xây nên một bức tượng đài vĩ đại về họ khi họ đã đi vào cõi vĩnh hằng rồi? Như vậy thì có ích gì chứ! Chúng ta chia sẻ cùng nhau những ký ức vui buồn chúng ta có cùng họ cũng như nghĩ về những điều tốt đẹp họ đã làm. Vâng, điều này gíup chúng ta đương đầu với cảm gíac khủng khiếp khi mất đi một người có ý nghĩa đặc biệt. Và nó cũng khiến những ai đang đau buồn với nỗi mất mát gần gũi nhau hơn. Thế nhưng khi chúng ta nhớ về người đã khuất với lòng yêu thương vô bờ bến, những từ ngữ chúng ta thốt ra không còn được người cần nghe nhất nghe được nữa.
Tôi ước ao được chứng kiến những buổi ngợi ca một người khi người đó còn sống thay vì những lời tiếc thương khi họ đã ra đi. Một buổi ngợi ca với những câu chuyện kể, những đôi mắt nhòa lệ nhưng cũng đầy ắp tiếng cười, rồi khi người nói bày tỏ sự kính phục cũng như tình cảm của mình, ngừơi được ngợi ca sẽ từ từ đứng lên từ ghế ngồ và trao cho họ một cái ôm thân ái nhất! Điều đó chẳng có ý nghĩa hơn hay sao! Con người đặc biệt đó phải được nghe những câu chuyện như thế để nhận ra họ đã tạo được một sự khác biệt trên trái đất này. Và chúng ta nên làm tất cả những điều này trước khi họ lìa khỏ thân xác và đi vào cõi hư vô. Để khi đến dự lễ tang của họ, như một điều không thể tránh khỏi, chúng ta có thể nói lời vĩnh biệt với sự chắc chắn rằng họ biết mọi người nghĩ về họ ra sao khi còn sống.
Giờ đây tôi quyết tâm sẽ nói với những người xung quanh biết họ thật sự có ý nghĩa với cuộc sống của tôi. Không chỉ bằng lời nói mà còn qua hành động, tôi sẽ nói cho vợ tôi biết cô ấy thật đáng yêu và quan trọng. Tôi sẽ chơi trò ngừơi dơi vớ đứa con trai 4 tuổi thường xuyên hơn, khi chúng tôi đang vui đùa, tôi sẽ túm lấy nó, ôm chặt lấy nó, nói với nó tôi hạnh phúc dường nào khi có một đứa con trai như thế. Tôi cũng sẽ lẻn vào phòng đứa con đang chập chững tập đi, hôn lên đôi má phúng phính của nó và thầm cảm ơn Chúa vì những niềm vui mà đứa trẻ này đem lại cho mình. Mỗi ngày tôi sẽ nói với cả hai đứa con của tôi rằng tôi yêu chúng biết bao, dù chúng 4 tuổi hay 18 tuổi đi chăng nữa! Và rồi tôi sẽ nói cho gia đình cũng như bạn bè biết ảnh hưởng của họ đối với cuộc sống của mình. Cuối cùng tôi sẽ nói với các vận động viên bóng rổ tôi huấn luyện ở trường phổ thông rằng tôi luôn mong đợi được gặp họ, trông chờ từng phút hướng dẫn họ tập dợt trong phòng thể dục.
Hẳn rằng bạn đã yêu ai đó? Hãy nói cho người đó biết! Hẳn rằng có ai đó ảnh hưởng đến cuộc đời bạn? Hãy gọi điện cho họ! Hẳn rằng có ai đó tạo ra một thay đổi trong cuộc sống của bạn? Hãy viết cho họ một lá thư hay gửi thư điện tử cũng được! Đừng để thêm một ngày nữa trôi qua mà không cho họ biết. Một lá thư tay bày tỏ tình cảm có gì đó rất đặc biệt. Tôi không biết bạn thì sao, nhưng tôi có những lá thư và thiệp từ nhiều người và tôi cất giu chúng bao năm nay, thỉnh thỏang lại lấy ra đọc. Chúng có thể biến một ngày mệt mỏi thành những khỏanh khắc bạn nhận ra mình đáng được yêu như thế nào...
Cuộc sống qúa ngắn ngủi để bạn tiết kiệm những lời nói tốt đẹp của mình. Những lời bạn thốt lên, hay lá thư bạn viết, biết đâu sẽ tạo ra một thay đổi trên thế giới này.


Đã nhận bài của ngocminh lúc 10h15PM, 29/08 - ST

sontran
30-08-2006, 10:06 AM
#14 )West End shows

For many people the highlight of a visit to London is the chance to see a West End show. The West End of London, situated a stone's throw from Piccadilly Circus and Chinatown, is home to dozens of beautiful theatres. London's West End theatres are currently enjoying a boom in popularity and ticket sales. According to the Society of London Theatres, nearly 12 million people attended a West End show last year, whilst audience numbers in 2005 look set to outstrip that impressive figure.
One possible reason for the success of contemporary theatrical productions is the casting of A-list Hollywood actors in lead roles. Val Kilmer, star of films like Top Gun and Batman Forever, is currently appearing in The Postman Always Rings Twice. And he is not alone - other American movie stars performing in London include Oscar winner, Kevin Spacey, and David Schwimmer, who found international fame in the hit TV sitcom, Friends.
British screen stars are also treading the boards in West End shows. Scottish actor, Ewan McGregor, is appearing in the classic 1950s musical Guys and Dolls - an experience very different to making movies. McGregor says 'The actual process of making films is extraordinarily tedious. It is very difficult to keep your energy and focus. Whereas what is wonderful about this is we have to create it together.'
Ironically, it is not just that film stars are acting in plays nowadays but films themselves are being adapted for the stage. Amongst the films that can now be seen as plays or musicals are The Lion King, A Few Good Men, and Billy Elliot.
The longest-running shows in the West End are usually musicals. The Andrew Lloyd Webber show, Cats, ran for 21 years and 7000 performances, making its composer a multi-millionaire.
However, not all musicals do so well. Oscar Wilde: The Musical ran for only one night, closing after terrible reviews and poor bookings. It was quite possibly the biggest flop in London theatrical history.

(#14) Bikini anniversary , 05 July, 2006

This week the bikini celebrates its sixtieth birthday. This tiny fashion item has had an impact way beyond its size when it emerged in Paris in 1946. Once denounced by the Vatican as immoral, these days British women spend about forty-five million pounds on bikinis every year. This report from Caroline Wyatt
It's hard to believe that the bikini is now a pensioner - with France celebrating sixty years since the scandalous birth of those three small triangles, which one critic complained revealed everything about a girl apart from her mother's maiden name.
Few, though, realise that the itsy-bitsy two-piece was one of France's main gifts to the fashion world - invented by a French car engineer, Louis Reard, who clearly understood the laws both of gravity and aerodynamics. He was running his mother's underwear shop in Paris when inspiration struck. He took away half the fabric of an ordinary swimsuit - to reveal the belly button - and a superstar was born.
He named the invention after America's first nuclear test in the Pacific - presuming it would cause a similar explosion. And it did. In 1951, the Miss World competition banned it, saying any contestant wearing one would gain an unfair advantage. In 1955 the late British actress, Diana Dors, wore a mink bikini to the Venice Film festival, winning as many column inches as Brigitte Bardot frolicking in her skimpy two-piece in the film 'And God Created Woman'.
For others, the garment's seminal moment came in the Bond film, Dr No, in 1962 when Ursula Andress emerged from the waves in a soaking white bikini.
Love it or hate it, the bikini is here to stay - outliving one magazine's sniffy prediction that it was inconceivable that any girl of taste or modesty would succumb to wearing such a thing.
Caroline Wyatt, BBC, Paris

(this topic taken from BBC News :p - ST)
---------------------------
Topic #06 vẫn còn nhen

Camay
30-08-2006, 11:47 AM
Họ tên thí sinh: Lê Tuấn Việt
Nick trên diễn đàn: Swashbuckler
Bài dự thi: Topic #5


Tại sao Diêm Vương Tinh lâu nay không được xem là hành tinh ?

http://i97.photobucket.com/albums/l202/anhchupchoi3/pluto-1.jpg
(Hình ảnh của NASA) Diêm Vương Tinh là nơi xa nhất trên vành đai trong 2 hình minh họa. Nó có quỹ đạo khác biệt so với các vật thể được xem như là hành tinh trước đây.

Diêm Vương Tinh được phát hiện năm 1930, kèm theo một vài vấn đề khó khăn để xem nó như là một hành tinh :
-Diêm Vương Tinh quá nhỏ so với các hành tinh khác trong thái dương hệ, nhỏ hơn cả mặt trăng
-Diêm Vương Tinh thuộc thể rắn như : Trái đất, Thủy tinh, Kim tinh và Hỏa tinh. Tuy vậy nó lại gần các hành tinh dạng thể khí như : Thổ tinh, Mộc tinh, Thiên Vương tinh, Hải Vương tinh. Nhưng nguyên do chính mà chưa được xem là hành tinh là do, các nhà khoa học nghĩ rằng Diêm Vương Tinh là một vật thể đến từ một nơi nào đó ngoài Thái Dương Hệ và bị bắt giữ lại do lực hút của mặt trời. Ngoài ra còn một giả thuyết khác nữa là Diêm Vương Tinh là một mặt trăng của Hải Vương Tinh.
Quỹ đạo của Diêm Vương Tinh là hình Elip dẹp. Quỹ đạo của các hành tinh trong hệ mặt trời cùng đồng nhất trên một mặt phẳng trong khi quỹ đạo của Diêm Vương Tinh nghiêng 17 độ so với mặt phẳng đó. Thêm vào nữa quỹ đạo của Diêm Vương Tinh là hình Elip dẹp cắt ngang qua quỹ đạo của sao Hải Vương.
Một trong những mặt trăng của Diêm Vương Tinh là Charon có kích thước bằng 1/2 nó. Một số nhà thiên văn học quan điểm Charon và Diêm Vương Tinh là hành tinh đôi chứ không phải là quan hệ hành tinh với vệ tinh.
Những điều hiển nhiên này đã làm cho các cuộc tranh luận diễn ra trong thời gian dài để xác định xem Diêm Vương Tinh có phải là hành tinh không? Ngày 24 tháng 8 năm 2006 hiệp hội các nhà thiên văn học thế giới (IAU), đưa ra 2 quyết định hủy bỏ "chức vị" hành tinh của Diêm Vương Tinh. Quyết định đầu tiên của hội nghị là quyết định 5A, định nghĩa lại danh từ "hành tinh". Mặt dù mọi người đã hình dung chủ quan được thế nào là hành tinh, tuy vậy trong lĩnh vực thiên văn học thì lại chẳng có định nghĩa rõ ràng.
Quyết định 5A định nghĩa thế nào là hành tinh:
- Một thiên thể được xem là hành tinh (a) Nó có quỹ đạo quay quanh mặt trời (b) Nó đủ khối lượng để lực hút bản thân nó hình thành nên bề mặt cân bằng về thủy tĩnh nghĩa là hành tinh phải có dạng gần tròn (c) Phải có quỹ đạo tách bạch so với các hành tinh lân cận.
Diêm Vương Tinh có dạng hình tròn và có quỹ đạo quay quanh mặt trời nhưng không đúng tiêu chuẩn của 1 hành tinh vì quỹ đạo của nó cắt qua sao Hải Vương. Một số nhà khoa học khác đã tranh cãi dữ dội với quyết định này. tại các hành tinh khác trong hệ mặt trời ngay cả đối với trái đất, quỹ đạo vẫn không tách bạch so với các thiên thể lân cận. Trái đất là một ví dụ : thường xuyên có sự chạm mặt với các thiên thể gần hoặc trong quỹ đạo của nó.

http://i97.photobucket.com/albums/l202/anhchupchoi3/pluto-2.jpg
(Hình ảnh của NASA), phi thuyền không người lái New Horizons sẽ bay đến Diêm Vương Tinh vào năm 2015.

Quyết định 5A xác định 2 phạm trù mới về vật thể trong hệ mặt trời là : Hành tinh lùn và hệ thống Tiểu hành tinh. Theo quyết định này Hành tinh lùn
là :
- Thiên thể (a) quỹ đạo quay quanh mặt trời (b) Phải đủ lớn để có dạng hình tròn (c) Quỹ đạo không cần tách bạch so với các hành tinh lân cận (d) Không phải là vệ tinh.
- Hệ thống Tiểu hành tinh là những vật thể có quỹ đạo quay quanh mặt trời không phải là Hành tinh cũng không phải là Hành tinh lùn.
Một quyết định khác, quyết định 6A dành riêng về Diêm Vương Tinh, nó là một hành tinh lùn. Không phải tất cả các nhà thiên văn học đều ủng hộ quyết định 5A và 6A. Các lời chỉ trích đã nhấn mạnh giới hạn để mô tả một vật thể là Hành tinh lùn đã làm cho định nghĩa không có Hành tinh đó là định nghĩa khó hiểu, sai lầm. Một số nhà thiên văn hoc khác cũng thắt mắc về tính pháp lý của quyết định do chỉ có một số it các nhà thiên văn học chuyên nghiệp bỏ phiếu trong hội nghị.

Đây là sự sắp xếp phân loại các vật thể trong hệ mặt trời của chúng ta :
- Hành tinh : Thủy tinh, Kim tinh, Trái đất, Hỏa tinh, Mộc tinh, Thổ tinh, Thiên Vương tinh, Hải Vương tinh.
- Hành tinh lùn : Diêm Vương Tinh; Ceres ( 1 vật thể ở trong vành đai thiên thể giữa sao Hỏa và sao Mộc; 2003UB313 (1 vật thể ở xa hơn ngoài Diêm Vương Tinh)
- Hệ thống Tiểu hành tinh : mọi thứ còn lại, bao gồm cả thiên thể và sao chổi.

Chú thích :
- Dwarf planets : Hành tinh lùn
- Small solar-system bodies : hệ thống Tiểu hành tinh

Bài đã nhận lúc 12h07p (giờ máy tính của tui) -ST

TracyDang
30-08-2006, 03:13 PM
Tracy Xin post lại bài dự thi của mình

Name: Dang Thi Mai Thy
Nick: TracyDang
Topic#9

Vào một ngày nọ, khi tôi bắt đầu học trung học, tôi có biết một cậu nhóc trong lớp đi bộ đến trường. Tên cậu ta là Kyle, dường như cậu ta mang tất cả sách của mình đi học, tôi tự hỏi “ làm thế nào mà cậu ta mang tất cả số sách ấy về vào thứ sáu nhỉ? Hẳn cậu ta là một tên ngốc thực sự rồi”.:confused:

Tôi đã hoạch định cho dịp cuối tuần của mình một cách yên tĩnh ( chỉ có nhưng bữa tiệc và bóng đá với lũ bạn vào chiều mai), vì thế tôi chỉ biết nhún vai rồi bỏ đi.

Trong khi đang tản bộ, tôi chợt nhìn thấy một đám trẻ chạy ùa về phía cậu ta, nhảy bổ vào người cậu ấy, hất tung đống sách trên tay và ngáng giò cậu ta, vì thế trong nháy mặt cậu ta đã phải đo ván trên vũng bùn. Kiếng văng ra bãi cỏ cách khoảng 10 feet. Tôi cảm thấy có một nỗi buồn khôn tả hiện rõ trong mắt cậu ấy, khi cậu ấy ngước mắt nhìn lên. Trông thật tội nghiệp. Tôi tiến gần đến cậu ấy, trong khi cậu ta đang lồm cồm, mò mẫm dò tìm cặp kiếng, nước mắt cậu ấy chợt nhỏ xuống.:(
Khi tôi đưa cho cậu ấy cặp kiếng, tôi bào” bọn chúng là lũ khốn, chúng không để cho ai sống”.

Cậu ấy nhìn tôi và nói :” À, cám ơn!”. Nụ cười tươi hiện rõ to trên khuôn mặt cậu. Đó là một trong rất nhiều những nụ cười để biểu thị lòng biết ơn. Tôi giúp cậu ta nhặt sách, và đưa cậu ấy về nhà. Hoá ra cậu ta sống gần chỗ tôi, vì thế tôi hỏi xem vì sao trước đây tôi chưa từng thấy cậu. Cậu ta nói là trước đây cậu ta học trong một trường tư. Trước đây tôi chưa từng bén mảng đến những trường tư như thế.

Chúng tôi trò chuyện suốt đoạn đường về nhà và mang sách giúp cho cậu ta. Xem ra cậu ta rất dễ thương, tôi hỏi :”liệu cậu có thích đá bóng cùng tôi và chúng bạn vào thứ bảy không? “ cậu ấy gật đầu.

Chúng tôi cùng nhau trong suốt dịp nghỉ cuối tuần, càng gần cậu ta tôi càng thấy thích cậu ta hơn, tụi bạn tôi cũng nghĩ thế. Sáng thứ 2 rồi cũng đến, tôi lại thấy một đống sách trên lưng Kyle. Tôi chặn Kyle và hỏi :” Này Kyle, cậu thực sự muốn hành xác với một đống sách như thế này hằng ngày đấy hả ?”. Cậu ta phá lên cười và đưa cho tôi nửa chỗ sách đó.

Suốt hơn 4 năm sau đó, Kyle và tôi là bạn rất thân của nhau. Vào cuối cấp, chúng tôi bắt đầu nghĩ đến ngưỡng cửa Đại học, Kyle quyết định vào học trường Georgetown, còn tôi thì đến Duke. Chúng tôi biết, chúng tôi sẽ vẫn là bạn dẫu có ngăn trở bởi hàng dặm đường xa. Kyle sẽ thành bác sỹ, tôi lại có học bổng để được đào tạo thành cầu thủ bóng đá. Dù Kyle là học sinh tiêu biểu trong lớp, tôi vẫn luôn trêu cậu ấy là một tên ngốc . Kyle đang tất bật cho bài diễn văn tốt nghiệp, tôi thật sự rất mừng vì bản thân mình có nằm mơ cũng chẳng có dịp để đứng trên bục cao đó mà phát biểu.

Tôi thấy Kyle trong ngày tốt nghiệp, trông cậu ta thật tuyệt. Cậu ta nằm trong số những người xây dựng nền tảng ước mơ của mình ngay từ thời trung học. Cậu ta trông trưởng thành và chững chạc hơn trong cặp kiếng cận. Cậu ta có nhiều thời gian và bọn con gái suốt ngày chỉ biết đeo đuổi cậu ấy.

Này, chàng trai, đôi lúc tôi cảm thấy ghen tỵ với cậu đấy. Cậu có ngày hôm nay là do một chuỗi ngày cơ cực trong quá khứ. Tôi có thể thấy cậu khá mất bình tĩnh về bài phát biểu của mình. Ví thế tôi vỗ vai, lôi cậu lôi cậu ra một nơi và nói: “ Này, chàng trai, anh sẽ rất tuyệt vời!”. Cậu ấy nhìn tôi cũng giống như những cái nhìn trước đây (ý tôi là thực sự bíêt ơn) và mỉm cười “ Cám ơn”.

Trước khi cậu ta bắt đầu diễn thuyết, cậu ấy hắng giọng và bắt đầu với
“ Tốt nghiệp là thời điểm để nói lên lòng biết ơn đối với những người đã giúp bạn vượt qua những năm tháng đầy gian khổ đã qua. Đấng sinh thành ra bạn, những người thầy đáng kính, anh em, có thể là một người hướng dẫn ta.., hơn hết là những người bạn. Tôi đứng đây, hôm nay muốn nói với tất cả các bạn là trở thành bạn của một ai đó chính là món quà ý nghĩa nhất mà bạn có thể trao cho một ai đó. Tôi sẽ kể với cac bạn một câu chuyện”.

Tôi nhìn cậu ta và không tin vào tai mình nữa , khi cậu kể về ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Ngày đó cậu định huỷ hoại bản thân mình vào một dịp cuối tuần, cậu ấy kể về ngày cậu ta dọn sạch đồ đạc của mình mà mẹ cậu đã không phải làm sau đó đem về nhà. Cậu nhìn chăm chú vào tôi và mỉm cười “ Tôi đã được cứu rỗi . Một người bạn của tôi đã cứu lấy đời tôi mà không có lới nói nào có thể diễn tả được lòng biết ơn sâu sắc đó cả”.

Tôi há hốc mồm kinh ngạc và hơi thở không còn kiềm chế được nữa, run rẩy dấy động lên giữa đám đông kia khi cậu ta đứng đó, bảnh bao và nổi tiếng đã từng có những giây phút tuyệt vọng đến mức nào. Tôi nhìn thấy cha mẹ cậu nhìn tôi trìu mến với long biết ơn vô hạn. Không phải đến giây phút này, tôi mới cảm nhận được điểu này đâu.:p

:) Đừng bao giờ đánh giá thấp sự huyền diệu trong những hành động của bạn. Có thể với một cử chỉ, một hành động nhỏ thôi, bạn có thể thay đổi cả số phận một con người. Có lẽ tốt hơn là không có gì. Thượng Đế để chúng ta sống gần nhau, để rồi một ngày bạn sẽ hửu ích cho một ai đó bằng cách này hay cách khác. Hãy tìm thấy Chúa trong những người xung quanh bạn. Một ngày nào đó họ sẽ trở thành món quà của Chúa gửi đến cho bạn. Và đừng quên nói lời “ Cám ơn “ nhé.:)

Nhận bài này lúc 15h40, 30/0/2006 - ST

sontran
30-08-2006, 03:35 PM
#15) Ironing Tips

Do you sometimes feel like your clothes look even more wrinkled after you iron them? The following tips and guidelines should help make your ironing go more smoothly.

Ironing Time-Savers
Do your ironing in the bedroom. You'll be able to use the bed to sort your laundry, and you'll have hangers close at hand in the closet.

Cut your ironing time by putting a piece of aluminum foil under the ironing board cover. The foil will reflect heat so you're actually ironing from both sides at once.

Progress from articles or garments needing the lowest temperature to those requiring the highest.

For a perfect fit, place your ironing board cover on the board while it's still damp, and let it dry in place.

To prevent wrinkles, keep moving freshly ironed surfaces away from you.

To prevent collars, cuffs, and hems from puckering, iron them on the wrong side first.

Iron double-thickness fabric on the inside first, then on the outside.

Acrylic knits can stretch out of shape if moved when wet and warm. Press each section dry, and let it cool completely before moving it on the ironing board.

When pressing badly wrinkled corduroy, hold the iron just above the garment and steam the fabric thoroughly. While the corduroy is still damp, quickly smooth it along the ribs with your palm.

Revive the nap of velvet or corduroy by pressing it right side down on a piece of the same fabric.

If you don't have a sleeve board, insert a rolled-up towel in sleeves so they can be pressed without leaving creases. Or make your own sleeve board from a cardboard tube covered with soft fabric.

Quick spray starch can be made at home by slowly adding 1 tablespoon cornstarch to 2 cups water. Stir until the starch is dissolved, and pour the blend into a clean spray bottle. Spray fabrics lightly when ironing.

Restore a shiny look to chintz by ironing the fabric right side down on waxed paper.

To keep from giving your wash-and-wear garments a sheen when you do touch-up ironing, turn the clothing inside out and iron the wrong side.

To remove wrinkles from a tie, insert a piece of cardboard cut to fit its inside. Cover the tie with cheesecloth, and press lightly with a steam iron.

To avoid flattening embroidery or eyelets when ironing, iron them facedown on a thick towel.

Hold pleats in place with paper clips when ironing. Be careful that the clips don't snag the fabric -- particularly if it has a loose weave.

Electric Irons

The obvious problem with a clogged steam iron is that it doesn't deliver enough steam. An even worse problem is the tendency of clogged irons to become suddenly unclogged and spew white mineral globs all over your best black suit. A clean iron speeds your pressing and protects your clothes.

Follow the manufacturer's instructions to keep the steam vents from becoming clogged. Some irons use tap water; others require distilled water.

When you clean the soleplate of your iron, remove residue from the vents with a cotton swab or pipe cleaner. A sharp knife or other tool may scratch the soleplate.

Use a cloth dipped in baking soda to clean the soleplate of a slightly warm iron. Scrub starch buildup or other soil. Rinse well, taking care to clear the vents.

If your iron is sticky from pressing starched clothes, clean it by running it across a piece of aluminum foil, fine sandpaper, or paper sprinkled with salt. If your iron is plastic-coated, though, avoid salt or other abrasives.

(#15) Solving Common Laundry Problems

Here are some common laundry problems, as well as simple and quick ways to solve them:
Brown Stains
Cause: Detergent reacting with iron or manganese in the water.

Solution: Install an iron filter on your water system. Use a water conditioner in both the wash and rinse water.

Tears, Holes, or Snags

Cause: Excessive wear leads to damaged garments.
Solution: Make all repairs before washing an item, and hook all hooks, close zippers, and remove pins before putting articles in the washer.

Gray and Dingy Fabric

Cause: Incorrect sorting, insufficient detergent, or water temperature too low.
Solution: Follow suggestions for sorting and proper washing techniques.

Cause: Hard water.
Solution: Use a water conditioner, or install a water softener.

Greasy Spots

Cause: Undiluted liquid fabric softener coming into contact with fabric.
Solution: Dilute liquid fabric softener.
Harsh-Feeling Fabrics

Cause: Hard water.
Solution: Install a water softener, or use a water conditioning product.
Linting

Cause: Not enough detergent.
Solution: Increase the amount of detergent.

Cause: Overloaded washer.
Solution: Reduce load size so the wash can circulate freely.

Yellowing

Cause: Incomplete removal of soil, especially body oils.
Solution: Pretreat heavily soiled areas, increase the amount of detergent, and use hotter water and bleach.

Cause: Iron in the water.
Solution: Install an iron filter; use extra detergent and a nonprecipitating water conditioner.

It's obvious that following these basic laundry tips will make your clothes look better. But you'll also feel better knowing you saved time, money, and headaches by washing your clothes properly.

Camay
30-08-2006, 04:27 PM
Mạo muội nhận topic #6

sontran
30-08-2006, 07:25 PM
#16) Japanese to Live on the Moon

It takes something fairly outlandish to raise eyebrows in today's scientific and technological communities, but the Japan Aerospace Exploration Agency (JAXA) did just that at an international conference held in Tokyo last week. The agency announced its goal to build an inhabitable base on the moon by 2030.

Preceding the construction of the lunar base, JAXA has some work to do. Junichiro Kawaguchi, the Japanese agency's director, said the current plan is to send astronauts to the moon in 2020 to begin construction. In the immediate future, the Japanese space program plans to send a new satellite into orbit and unmanned, robot-run missions to the moon to collect rock samples from the moon's surface as early as next year. But as an article on Nature.com points out, the news may be a bit premature:

The plan isn't yet official: the Japan Aerospace Exploration Agency (JAXA) has not been allocated a budget for the project, which would be expected to cost up to 3 trillion yen (US$26 billion). But a vocal group of Japanese space scientists has called for the plan to become reality.

The dates and details presented by Kawaguchi build upon the country's 20-year vision for space exploration, released in the spring of 2005, which began to consider far-flung ideas such as a Moon base.

Satoki Kurokawa, a JAXA spokesperson, told the AFP (via New Scientist), that

The feasibility of the plan is unclear at this point as we need to gain understanding by the government and the Japanese people on our plan, but technologically it would be possible in a few decades...In addition, space programmes [sic] have the potential to create cutting-edge technologies, particularly in the field of robotics.

Before raising eyebrows at Kurokawa's vague justification for the expensive space program -- "cutting-edge technologies" and robotics -- one should consider the contributions that aerospace research has made to the consumer sector. Among many examples, aerospace research has helped these along: artificial heart pumps, developments in prosthetics, alternative fuel vehicles, air filtration systems, television broadcasting and an entire roster of items too long to list here. Just the same, $26 billion is a lot of money.


(#16)Inflatable Space Hotel, At Your Service

Space flight was once a privilege reserved for astronauts. Ever since humans first began venturing into space, children have dreamed of staking their own claim on the final frontier. For those of you who never stopped dreaming, although you didn't make the government's cut, you can thank some very forward-thinking entrepreneurs with a lot of capital. Your dream of traveling beyond our world might just come true. And if Robert Bigelow has anything to do with it, you'll have an inflatable hotel to stay in when you get there.

Bigelow began his new aerospace company, "Bigelow Aerospace," in 1999. He built his fortune in real estate and now owns the Budget Suites of America hotel chain. Bigelow founded his plans for the commercial space station (hotel) upon an abandoned NASA project that sought to use inflatable structures in outer space. The structures are sent into orbit using rockets. Once they get there, the structures inflate.

Building on that concept, Bigelow's team of designers and engineers has worked to develop an inflatable structure made of carbon fiber and Kevlar (the material used to make bulletproof vests) called the Genesis I. Still in experimental stages, at only a fraction of the size of the intended finished product, the Genesis I is hardly the inflatable space hotel the team is gunning for. But after 75 million dollars, the prototype has successfully launched into orbit and inflated. The Genesis I launched from the Ukraine aboard a Cold-War-era Russian missile 500 kilometers from Earth's surface. Bigelow plans to spend 500 million dollars by 2015 to put the commercial space station in orbit. The company is currently offering a $50 million prize to the first company that can develop a private carrier capable of reaching the station.

The Genesis I may be on an unmanned journey, that doesn't mean it's without company. The Bigelow employees sent a bunch of their stuff into orbit, a privilege the company plans to offer consumers for a few hundred dollars. I don't get it, but if they want to send their stuff into space, by all means.

ngocminh
30-08-2006, 07:44 PM
Thí sinh ngocminh đăng kí topic #16, sẽ post bào trong vòng 3 ngày tới ^_^ (kiếm thêm bonus)

sontran
30-08-2006, 09:03 PM
#17) Homemade Cameras
The simplest sort of homemade camera doesn't use a lens to create a real image -- it gathers light with a tiny hole. These pinhole cameras are easy to make and a lot of fun to use -- the only hard part is that you have to develop the film yourself.
A pinhole camera is simply a box with a tiny hole in one side and some film or photographic paper on the opposite size. If the box is otherwise "light-tight," the light coming through the pinhole will form a real image on the film. The scientific principle behind this is very simple.
If you were to shine a flashlight in a dark room, through a tiny hole in a wide piece of cardboard, the light would form a dot on the opposite wall. If you moved the flashlight, the light dot would also move -- light beams from the flashlight move through the hole in a straight line.
In a larger visual scene, every particular visible point acts like this flashlight. Light reflects off each point of an object and travels out in all directions. A small pinhole lets in a narrow beam from each point in a scene. The beams travel in a straight line, so light beams from the bottom of the scene hit the top of the piece of film, and vice-versa. In this way, an upside down image of the scene forms on the opposite side of the box. Since the hole is so small, you need a fairly long exposure time to let enough light in.
There are a number of ways to build this sort of camera -- some enthusiasts have even used old refrigerators and cars as light-tight boxes. One of the most popular designs uses an ordinary cylinder oatmeal box, coffee can, or similar container. Its easiest to use a cardboard container with a removable plastic lid.
You can build this camera in a few simple steps:
1. The first thing to do is paint the lid black, inside and out. This helps light-proof the box. Be sure to use flat black paint, rather than glossy paint that will reflect more light.
2. Cut a small hole (about the size of a matchbox) in the center of the canister bottom (the nonremovable side).
3. Cut out a piece of heavy-duty aluminum foil, or heavy black paper, about twice the size of the hole in the bottom of the canister.
4. Take a No. 10 sewing needle and carefully make a hole in the center of the foil. You should only insert the needle halfway, or the hole will be too big. For best results, position the foil between two index cards and rotate the needle as you push it through.
5. Tape the foil over the hole in the bottom of the canister, so the pinhole is centered. Attach the foil securely, with black tape, so light only shines through the pinhole.
6. All you need for the shutter is a piece of heavy black paper large enough to cover most of the cannister bottom. Tape one side of the paper securely to the side of the cannister bottom, so it makes a flap over the pinhole in the middle. Tape the other side of the flap closed on the other side of the pinhole. Keep the flap closed until you are ready to take a picture.
7. To load the camera, attach any sort of film or photographic paper to the inside of the canister lid. Of course, for the film to work, you must load it and develop it in complete darkness. With this camera design, you won't be able to simply drop the film off at the drug store -- you'll have to develop it yourself or get someone to help you.
Choosing a good camera design, film type and exposure time is largely a matter of trial and error. But, as any pinhole enthusiast will tell you, this experimentation is the most interesting thing about making your own camera. To find out more about pinhole photography and see some great camera designs, check out some of the sites listed on the next page.
Throughout the history of photography, there have been hundreds of different camera systems. But amazingly, all these designs -- from the simplest homemade box camera to the newest digital camera -- combine the same basic elements: a lens system to create the real image, a light-sensitive sensor to record the real image, and a mechanical system to control how the real image is exposed to the sensor. And when you get down to it, that's all there is to photography!
------------------------------------------------------
(Theo howstuffwork)

best_in_me
30-08-2006, 11:06 PM
Họ và tên: Nguyễn Diệu Vũ
Nickname: Best_in_me
Topic chọn dịch: No 8
Nội dung bài dịch:

THẺ TÍN DỤNG HỌAT ĐỘNG RA SAO?
Đã bao giờ bạn đứng sau ai đó trong một hàng người ở một cửa hiệu và thấy anh ta xáo một đống ít nhất khỏang 10 cái thẻ tín dụng chưa? Những người tiêu dùng với nhiều thẻ như vậy vẫn chỉ chiếm thiểu số thôi nhưng các chuyên gia nói rằng đa số dân cư Mỹ đều dùng thẻ tín dụng, ít nhất là 1 cái, nhưng thường là 2 hoặc 3. Quả là thẻ tín dụng đã trở thành 1 nguồn nhận dạng quan trọng, chẳng hạn như nếu bạn muốn thuê một chiếc xe hơi, bạn thực sự cần một cái thẻ tín dụng. Và nếu được sử dụng một cách khôn khéo, thẻ tín dụng có thể mang lại sự thuận tiện và cho phép bạn mua hàng hóa với gần một tháng để thanh tóan trước khi phí thẻ được tính vào.
Trên lí thuyết, điều này có vẻ ổn. Nhưng trong thực tế, nhiều người tiêu dùng không thể tận dụng những tiện ích này vì họ luôn mang 1 số dư tài khoản trong thẻ tín dụng từ tháng này qua tháng khác, phí thẻ mà họ phải trả có thể lên đến con số cực kì lớn: 23%. Nhiều người thấy rằng thật khó để cưỡng lại việc sử dụng những cái thẻ “plastic” cũ kĩ này cho việc mua sắm thả cửa mà họ thực sự không thể kiểm soát được. Những con số thật là ấn tượng: năm 1999, người tiêu dùng Mỹ chi khoảng 1200 tỉ đôla cho những thẻ tín dụng có chức năng thông thường.
Trong bài báo này chúng tôi sẽ xem xét thẻ tín dụng họat động như thế nào cả về mặt tài chính lẫn kỹ thuật và mách nước xem nên mua sắm như thế nào với một cái thẻ tín dụng (các chuyên gia cho rằng chủ đề này nên làm thành một dự án trên quy mô mua sắm cho một khỏan vay hay cầm cố xe hơi). Chúng tôi cũng miêu tả những mô hình thẻ tín dụng khác nhau, nói về số tiền gửi ngân hàng của bạn và sự tác động của chúng lên việc lựa chọn thẻ, cũng như thảo luận làm sao để tránh việc gian lận thẻ tín dụng - cả trên Internet lẫn trong cuộc sống thực tế.
Nào, hãy bắt đầu. Thẻ tín dụng là một thẻ mỏng bằng chất dẻo, có kích thước 3-1/8 inch x 2-1/8 inch, chứa thông tin nhận dạng như chữ kí hay ảnh, và có xác nhận tên người lên đó để thanh tóan cho những hàng hóa và dịch vụ thông qua tài khỏan - những chi phí mà người đó sẽ trả định kỳ. Ngày nay, thông tin trên thẻ được đọc bởi máy chuyển tiền tự động (ATM), máy tính tiền ở các cửa hiệu, ngân hàng và các máy tính nối mạng.
Theo như Encyclopedia Britannica, việc sử dụng thẻ tín dụng bắt nguồn từ Mỹ suốt những năm 1920, khi mà các công ti tư nhân như chuỗi khách sạn hoặc các công ti dầu khí, bắt đầu phát chúng cho những ai mua sắm tại các doanh nghiệp này. Việc sử dụng thẻ như vậy tăng mạnh sau Chiến tranh thế giới II.
Thẻ tín dụng tòan cầu đầu tiên - sử dụng được tại nhiều cửa hàng và doanh nghiệp, được tung ra bởi công ti đa quốc gia Diners Club vào năm 1950. Với hệ thống này, công ti phát hành thẻ tín dụng sẽ tính lệ phí thẻ hằng năm cho chủ thẻ và tính hóa đơn cho họ theo tháng hoặc theo năm. Một lọai thẻ tòan cầu khác, mà câu khẩu hiệu là “Đừng rời nhà mà không có nó”, được sản xụất vào năm 1958 bởi công ti American Express.
Sau đó là đến hệ thống thẻ tín dụng ngân hàng. Theo mô hình này, ngân hàng sẽ vào sổ tài khoản của thương nhân ngay khi nhận được hóa đơn mua hàng của họ (có nghĩa là các thương nhân được thanh tóan nhanh chóng – đây quả là điều họ muốn).
Đến lượt mình, chủ thẻ thanh tóan cho ngân hàng tòan bộ số dư tài khỏan hoặc tiền trả góp hàng tháng với lãi suất (đôi khi gọi là chi phí kéo theo).
Dự án ngân hàng quốc gia đầu tiên là BankAmericard, được ngân hàng Hoa Kỳ chi nhánh California phát động trên khắp tiểu bang này vào năm 1959. Hệ thống này được cấp giấy phép ở các bang khác vào năm 1966, và được đổi tên thành Visa vào năm 1976.
Tiếp theo đây là những lọai thẻ ngân hàng chủ yếu khác, bao gồm Master Card, tiền thân là Master Charge. Để đưa ra được các dịch vụ cộng thêm, chẳng hạn như ăn và ở trọ, nhiều ngân hàng nhỏ phát hành thẻ tín dụng trong phạm vi địa phương và khu vực đã thiết lập quan hệ với những ngân hàng quốc gia và quốc tế.
Mặc dù các công ti điện thọai, gas và các cửa hàng tạp hóa đều có hệ thống mã số của riêng mình, tiêu chuẩn ANSI X4.13 – 1983 vẫn được sử dụng nhiều nhất bởi hầu hết các hệ thống thẻ tín dụng trên tòan quốc.
Những con số này nghĩa là gì?
(PICTURE)
Mã số hệ thống Mã số ngân hàng Số tài khỏan Mã số thẻ
(Minh họa: Rosaleah Rautert)
Mặt trước thẻ tín dụng có nhiều con số - đây là một ví dụ về ý nghĩa của chúng.
Một vài con số tượng trưng cho:
• Chữ số đầu tiên trong mã số thẻ tín dụng biểu thị cho hệ thống:
3- Thẻ lữ hành/giải trí (như trường hơp của American Express và Diners Club)
4-Thẻ Visa
5-Thẻ Master
6-Thẻ Discover
• Cấu trúc số của một thẻ thay đổi tùy theo hệ thống. Ví dụ: số thẻ của American Express bắt đầu baèng 37, của Carte Blanche và Diners Club bắt đầu bằng 38.
American Express - chữ số 3 và 4 biểu thị cho lọai thẻ và lọai tiền tệ, chữ số 5 => 11 là số tài khoản, chữ số 12 => 14 là số thẻ trong tài khoản và chữ số 15 là mã số thẻ.
Thẻ Visa - chữ số 2 =>6 là mã số ngân hàng, chữ số 7 => 12 hoặc 7 => 15 là số tài khỏan và chữ số 13 => 16 là mã số thẻ.
Thẻ Master - chữ số 2 và 3; 2 => 4; 2 => 5 hoặc 2 => 6 là mã số ngân hàng (tùy thuộc chữ số là 1; 2; 3 hay số khác). Những chữ số sau mã số ngân hàng đến chữ số 15 là số tài khoản, và chữ số 16 là mã số thẻ.


[Đã nhận bài này lúc 23h15 ngày 30/08/2006 - ST]

best_in_me
30-08-2006, 11:29 PM
Nghía thấy topic 15 hay hay + số đẹp,best_in_me đăng kí luôn:lol: Thời jan post là từ 0h hôm nay cho đến 0h thứ 7 nha pà con

sontran
31-08-2006, 08:35 AM
Còn 2 topic #14, #17 chưa có người đăng ký hen!

Điều lệ cuộc thi xin xem ở đây (http://www.thanglongdl.com/vbb/showpost.php?p=40328&postcount=11)

Hôm nay có nhiều ng đến deadline chưa gửi bài à nha :)

blackandwhite
31-08-2006, 10:05 AM
BTC thông cảm vi hôm đăng ký là trễ rùi nên không tính chứ.
Họ và Tên: Mai Quế Minh
Nick: blackandwhite
Bài chọn: #1
Bài dịch số 1:
HỌC VÀ KIẾM TIỀN
Chuan và Jing cùng nhau vào làm việc tại một công ty thương mại sau khi vừa tốt nghiệp xong. Cả hai cùng làm việc rất siêng năng.
Sau khỏang thời gian vài năm, ông chủ đã thăng chức cho Jing lên vị trí giám đốc bán hàng, nhưng Chuan thì vẫn chỉ là đại diện bán hàng mà thôi. Cho đến lúc Chuan không thể chấp hận được chuyện này nữa thì anh đã gửi thư từ chức cho ông chủ và có lời phàn nàn rằng ông chủ đã không đánh giá hết nỗ lực của đội ngũ nhân viên của mình, chỉ đề bạt cho những cá nhân biết nịnh bợ ông chủ mà thôi.
Thật ra ông chủ luôn biết rằng là Chuan làm việc rất chăm chỉ trong thời gian qua, nhưng để giúp Chuan thấy được sự khác nhau giữa anh ấy và Jing, ông ấy đã yêu cầu Chuan hãy đi ra ngòai chợ và tìm xem có ai bán dưa hay không. Sau khi quay trở về Chuan đã trả lời với ông chủ rằng có. Và ông chủ lại hỏi rằng bao nhiêu tiền một ký dưa? Chuan lại đi ra chợ để hỏi và quay trở về với câu trả lời 12 đô la một ký.
Lúc này ông chủ mới nói với Chuan rằng ông ấy cũng sẽ yêu cầu Jing điều mà ông ấy đã yêu cầu Chuan làm. Sau khi đi ra chợ và trở về, Jing đã báo cáo với ông chủ rằng chỉ có một người bán dưa, giá là 12 đô la một ký, và 100 đô la nếu mua 10 ký. Hiện tại người bán dưa đang còn 340 quả dưa. Trên bàn của người bán hàng có 58 quả, mỗi quả cân nặng khỏang 15 ký, được mua từ miền Nam cách đây hai ngày, và chúng vẫn còn tươi, đỏ, chất lượng tốt.
Mọi việc xảy ra đã gây cho Chuan ấn tượng rất mạnh. Anh ấy đã nhận ra được cái khác nhau giữa mình với Jing. Và Chuan đã quyết định không xin thôi việc nữa mà sẽ ở lại để học hỏi thêm từ Jing.
Này những người bạn của tôi ơi, một người thành công hơn có nghĩa là anh ta có óc quan sát hơn, suy nghĩ nhiều hơn, và có sự hiểu biết vấn đề tường tận. Cùng một vấn đề thì một người thành công hơn sẽ xem xét sự việc đó như thế nào trong nhiều năm sau đó, trong khi đó bạn chỉ nghĩ tới ngày mai mà thôi. Sự khác nhau giữa một năm và một ngày là 365 lần, và làm thế nào để bạn đạt được điều đó.
Hãy nghĩ lại xem bạn suy nghĩ về cuộc sống của bạn trong tương lai được bao xa? Mức độ chín chắn trong suy nghĩ của bạn như thế nào?

Vẫn là topic 1 (vì không đọc kỹ nên nghĩ là topic 1 chỉ bí nhiu thôi ).
CÂU NÓI NổI TIếNG NHấT CủA NAPOLEON“Tại sao trong cuộc sống lại có những ngày rất tuyệt vời, nhưng cũng có những ngày thì tồi tệ? Đó có phải là vì sự tình cờ hay may rủi hay không?” Danielle F.
Trong thực tế cuộc sống có tốt đẹp hay không là do chúng ta tạo ra mà thôi.
Trong tác phẩm “Tồn tại trong thế giới độc lập” của tôi, tôi đã nói về việc tham dự một bữa đại tiệc của Công ty Chase Natinal Life Insurance. Người diễn thuyết chính là tác giả rất nổi tiếng của tác phẩm Suy ngẫm làm giàu, Napoleon Hill.
Khi Hill được giới thiệu thì rõ ràng là ngọai hình và tuổi tác của ông ấy rất phù hợp với nhau. Tất cả chúng tôi đều tự hỏi rằng khi một người đến tuổi 80 thì có còn đủ sức để phát biểu một bài diễn văn hay không. (Ông ấy đã qua đời không lâu sau sự kiện này).
Napoleon Hill đi từ từ đến bục phát biểu, ông đặt cả hai tay lên mặt bục, nhìn một lượt tất cả khán thính giả và nói rằng: “Thưa quý vị, tôi đã từng phát biểu như vậy hàng trăm lần trong suốt cuộc đời tôi. Nhưng tối nay sẽ là bài phát biểu hay nhất từ trước tới giờ. Và cũng sẽ là bài phát biểu hay nhất trong cuộc đời tôi.”
Thọat nghe như sét đánh ngang tai. Tôi đã thấy 300 thanh thiếu niên ngồi nhích dần ra cạnh ghế, lắng nghe rất chăm chú và nuốt từng từ, từng chữ như một miếng bọt biển hút nước vậy.
Ông ấy đã tạo ra một phương hướng họat động mà không cho phép thất bại. Bạn cũng vậy, bạn có thể làm được điều đó.
(đã dịch xong, nhưng mà không hỉu gì hết BTC ơi).


Đã nhận bài này lúc 10:15, ngày 31/08/2006 -ST
Mà anh cũng có hiểu gì đâu :crazy:

coldheart
31-08-2006, 12:43 PM
Khơi nguồn mơ ước.

"Bất cứ điều gì bạn ấp ủ và hy vọng đều có thể trở thành hiện thực"

Bạn có đồng ý rằng niềm mơ ước được khởi nguồn từ một ý tưởng - một ý tưởng rất đơn giản - được ấp ủ trong tiềm thức?

Vào thế kỷ 19, có hai anh em nọ nảy ra một ý nghĩ rốt cuộc trở thành một giấc mơ đầy nhiệt huyết và luôn ám ảnh trong tâm trí họ. Những nỗ lực không ngơi nghỉ của họ để thực hiện mơ ước đó cuối cùng cũng được đáp trả và làm thay đổi cả hệ thống vận chuyển của thế giới.

10 giờ 35 phút buổi sáng thứ 6 ngày 17 tháng 12 năm 1903, anh em nhà Wright (Wilbur và Orville) đã biến ước mơ thành hiện thực. Họ đã bay "chuyến bay điều khiển được bằng động cơ nặng hơn không khí có người lái đầu tiên trên thế giới". Sự kiện đáng ghi nhớ này đã được thực hiện tại Kitty Hawk, miền bắc Carolina vào một buổi sáng giá lạnh.

Ước mơ được ấp ủ bởi ý tưởng từ một món đồ chơi do cha họ mua tặng. Theo lời của những chàng trai, "Cuối mùa thu năm 1878, cha trở về nhà với vài thứ gì đó úp úp mở mở trong tay ông, và trước khi chúng tôi nhận thứ gì giấu trong đó, ông đã tung nó lên không trung. Thay vì nó rơi xuống sàn nhà, như chúng tôi mong đợi, nó lượn quanh căn phòng cho đến khi va phải trần nhà, dập dờn một lúc, rồi cuối cùng hạ xuống sàn." Món đồ chơi nhỏ được làm bằng tre, nút bần, và dây cao su này đã mê hoặc anh em nhà Wright và làm lóe lên trong họ giấc mộng được bay cao.

Anh em nhà Wright là những nhà tư tưởng vĩ đại. Họ háo hức học hỏi những điều mới lạ. Ban đầu, họ phục chế những bộ phận hư hỏng, tạo ra một chiếc máy in, xây dựng và điều hành một xưởng in. Họ bắt đầu quan tâm đến xe đạp, và đến năm 1893, công ty Wright Cycle được thành lập, chuyên bán và sửa chữa xe đạp. Nhưng Wilbur (người anh trai) vẫn đặt tâm trí của mình vào những niềm đam mê cao hơn nữa. Anh ta đề nghị một cách nghiêm túc về việc tiếp tục theo đuổi việc nghiên cứu bay lượn.

Hai anh em họ đã bỏ ra nhiều giờ liền nghiên cứu, thử nghiệm với những máy móc của họ và đã đạt được vài tiến bộ sau nhiều lần thất bại. Điều gì đã khiến một thú vui nhỏ trở thành niềm đam mê? Bằng lòng quyết tâm và sự kiên trì, họ đã thực hiện được giấc mơ của mình vào năm 1903.

Nếu bạn nghe hay thấy, hoặc được ngồi trên một chiếc máy bay, hãy nhớ nó đã được khởi nguồn từ đâu. Từ một ý tưởng đơn giản được ấp ủ bởi hai chàng trai trẻ chưa tốt nghiệp hết cấp trung học. Tin hay không tùy bạn, họ không hề có lấy một mảnh bằng Đại Học ngành kỹ sư hàng không, Toán học, Y Dược, hay bất cứ một ngành nghề nào. Họ không phải những nhà nghiên cứu khoa học đúng nghĩa. Trên thực tế, những người cùng địa vị như họ nhưng không được chứng kiến thành công đó, thực sự khó mà tin được hai người thợ máy ở Dayton, Ohio đã làm được những gì họ đề ra.

Có ý tưởng hay những ý tưởng nào bạn đang theo đuổi không? Bạn có cho rằng bạn không thể thực hiện được nó chỉ vì bạn không phải là một nhà khoa học? Bạn có quá khắt khe với bản thân khi nghĩ rằng mình không đủ thông minh để làm điều gì đó? Bạn đã bao giờ hùa với đám đông cho rằng mọi thứ đều đã được phát minh hay khám phá?

Kể từ sự khai phá của chiếc máy tính cá nhân đầu tiên vào năm 1981, chúng ta đã làm được nhiều việc ngày càng hiệu quả hơn. Với một siêu máy tính trong đầu chúng ta và một máy tính cá nhân ngay bên cạnh, giấc mơ của bạn không còn là điều không tưởng. Đầu tiên, hãy bắt đầu giấc mơ đó bằng một ý tưởng. Một ý tưởng đơn giản mà bất cứ ai trong chúng ta cũng có thể ấp ủ!

---------------------------------------------------

Kiếp gà

Ngày xưa, có một ngọn núi lớn, bên sườn núi có một tổ chim đại bàng. Trong tổ có bốn quả trứng lớn. Một trận động đất xảy ra làm rung chuyển ngọn núi, một quả trứng đại bàng lăn xuống và rơi vào một trại gà dưới chân núi. Bầy gà hiểu rằng chúng phải bảo vệ và chăm sóc cho quả trứng ấy, cuối cùng, một con gà mái già tình nguyện ấp nó.

Một ngày kia, trứng nở ra một chú đại bàng con xinh đẹp, nhưng buồn thay chú chim nhỏ được nuôi lớn như một con gà. Chẳng bao lâu sau, đại bàng cũng tin nó chỉ là một con gà không hơn không kém. Đại bàng yêu gia đình và ngôi nhà đang sống, nhưng tâm hồn nó vẫn khao khát một điều gì đó cao xa hơn. Cho đến một ngày, trong khi đang chơi đùa trong sân, đại bàng nhìn lên trời và thấy những chú chim đại bàng đang sải cánh bay cao.

"Ồ" - Đại bàng kêu lên- "Ước gì tôi có thể bay như những con chim đó".

Bầy gà cười ầm lên:" Anh không thể bay với những con chim đó được. Anh là một con gà và gà không biết bay cao".

Đại bàng tiếp tục ngước nhìn gia đình thật sự của nó, mơ ước có thể bay cao cùng họ. Mỗi lần đại bàng nói ra mơ ước của mình, bầy gà lại bảo nó điều không thể xảy ra. Đó là điều đại bàng cuối cùng đã tin là thật. Rồi đại bàng không mơ ước nữa và tiếp tục sống như một con gà. Cuối cùng, sau một thời gian dài sống làm gà, đại bàng chết.

Bài học cho cuộc sống: Nếu bạn tin rằng bạn là một người tầm thường, bạn sẽ sống một cuộc sống tầm thường vô vị, đúng như những gì mình đã tin. Vậy thì, nếu bạn đã từng mơ ước trở thành đại bàng, bạn hãy đeo đuổi ước mơ đó, đừng sống như một con gà.

Nhận bài này lúc 14h29p ngày 31/8 - ST

coldheart
31-08-2006, 01:02 PM
Những trang web liên quan đến lịch sử ngành hàng không và anh em nhà Wright:
_http://www.vietnamnet.vn/khoahoc/hoso/2003/12/40231/
_http://www.radioaustralia.net.au/bayvut/baivo/s1651025.htm
_http://vietsciences.free.fr/timhieu/tramhoa/maybay3.htm
_http://www.thanhnien.com.vn/Thegioi/Tulieu/2005/4/6/106250.tno
_http://www.angelfire.com/mn3/tulieuvatli/pmkh/maybay.htm
_http://www.mofa.gov.vn/quocte/51,04/hang%20khong%20tgqt51,04.htm
_http://www.ueh.edu.vn/tcptkt/ptkt2004/thang01-04/ngoduoc.htm

hehehe :D Bữa ni nộp bài trước thời hạn, dại gì không thừa thắng xông lên (ủa, mình thắng chưa ta??? :confused: ) Thui kiếm cái bonus, lỡ mí bài kia không được ưng ý lắm thì còn có cái gỡ gạc <_<
Họ và Tên: Ngô Huy Bảo
Nick:coldheart
Bài chọn: #14
:lol:

khongthatvong
31-08-2006, 03:23 PM
Nick: fancuathayloc
Topic #12
LỊCH SỬ NỤ HÔN.:wub:
Trên thực tế , các nhà sử học không biết nhiều về hành động hôn nhau .Trong bốn văn bản tiếng Phạn viết ở Ấn Độ vào khoảng năm 1500 trước công nguyên, người ta tả cảnh hôn nhau. Điều này không có nghĩa là trước đó chưa ai biết hôn cả,và điều này cũng không có nghĩa là người Ấn biết hôn sớm nhất.Các nghệ sĩ và các nhà văn coi đây là việc quá riêng tư,không thể mang vào trong các tác phẩm nghệ thuật hay văn chương.Sau lần đầu tiên được đề cập trong 1 bài viết,chuỵên hun hít này không xuất hiện nhiều trong nghệ thụât hay văn chương suốt vài thế kỉ. Sử thi Mahabơharata của Ấn Độ miêu tả việc hôn lên môi như là dấu hiệu của sự yêu mến.Tác phẩm được truyền miệng suốt vài trăm năm trứơc khi được chuẩn hoá và lưu giữ bằng chữ viết vào khoảng năm 350 sau công nguyên .Còn trong “Vatsyaya Kamasutram” hay “Kama Sutra”,cũng miêu tả sự đa dạng của nụ hôn,tác phẩm được viết vào thế kỉ 6 trước công nguyên .Các nhà nhân chủng học tin rằng hôn là hành động có được do học hỏi và giả thuyết rằng người Hy Lạp biết đến việc này khi Alexander Vĩ đại xâm lược Ấn Độ năm 326 trước công nguyên.Trước khi đế chế La Mã xuất hiện,thế giới Tây Phương không có nhiều tài liệu về hôn .Người La Mã hôn để chào bạn bè và người thân,dân hôn người cầm quyền.Và theo lẽ tự nhiên, người ta hôn bạn tình của mình.Người Roma phân biệt 3 loại nụ hôn:Osculum là hôn lên má,Basium là hôn lên môi và Savolium là nụ hôn nồng nàn.
Người La Mã khởi xướng vài tập tục liên quan đến chuyện hôn và chúng còn tồn tại đến tận ngày nay. Ngày xưa ở Rome người ta hứa hôn bằng cách hôn nhau thắm thiết trước mặt nhiều người . Đây có lẽ là nguyên nhân vì sao các đôi thường hôn nhau trong lễ cưới .Tuy ngày nay hầu hết mọi người cho rằng thư tình là “sealed with a kiss” <nhân chứng của tình yêu?>,nụ hôn đựơc dùng để xác tìn lại tính hợp pháp và đồng ý hợp tác làm ăn.Người Roma cổ cũng sử dụng nụ hôn như một phần của chiến dịch vận động chính trị.Tuy nhiên,một vài vụ bê bôí do “kisses for votes” vào thế kỉ 18 ở Anh –trên lý thuyết –là chỉ hôn người già và con nít.
Hành động hôn là một phần của giáo hội công giáo thuở sơ khai.Người công giáo thường chào hỏi nhau bằng cách hôn lên má [nụ hôn thiêng liêng].Theo truyền thống nụ hôn kiểu này giúp 2 người hôn nhau truyền tải thông điệp tinh thần. Đa số các nhà nghiên cứu nghĩ mục đich của nụ hôn này là thiết lập quan hệ thân thiết giữa các tín đồ với giáo hội và làm tăng sức mạnh cộng đồng. Đến năm 1528,nụ hôn thiêng liêng trở thành nghi thức của cộng đồng người Công Giáo.
Vào thế kỉ 13,thay vì hôn nhau,giáo hội Công Giáo để mọi người hôn lên thánh giá .Trong những năm 1500 ,phe Tin Lành bỏ phong tục hôn trong các hoạt động phụng vụ.Ngày nay mặc dù một số người theo đạo vẫn hôn lên những vật tượng trưng cho tôn giáo,kể cả nhẫn của Giáo Hoàng nhưng nụ hôn thiêng đã không còn giữ vị trí đặc biệt trong các buổi lễ tế nữa.Mặc dù hiện nay nụ hôn thiêng ít được sử dụng vì mục đích tôn giáo,nụ hôn vẫn còn phổ biến trong văn hóa các nước Tây Phương.
Ngày nay,người ta hôn trong nhiều tình huống,với nhiều lý do.Nhưng không phải cái hôn nào cũng báo trước chuyện hỉ.Tác phẩm văn học như “Romeo và Juliet” đã chứng minh : nụ hôn nguy hiểm chết người ,khi hai người không cùng thế giới yêu nhau.Một số nhà nghiên cứu văn hóa dân gian,nhà phê bình văn chương coi sự mê tín ma cà rồng là biểu tượng của nguy hiểm về cảm xúc hay thể lý xuất phát từ nụ hôn lầm.
Hầu như ngày nay ở đâu con người cũng sử dụng nụ hôn, nhưng cũng có nhiều quan điểm về việc nên hôn khi nào và ở đâu.Trong những năm 1990,một vài tờ báo tin tức có nói về xu hướng những người Nhật trẻ hôn nhau ở Nhật, ơ đây, người ta xem hôn là chuỵên riêng tư.
FYI:Hôn nhau dưới cây tầm gửi
Hiện nay,vào ngày nghỉ ,một số người đứng đợi dưới cây tầm gửi hy vọng hôn được ai đó đi ngang.Nhưng đến năm 1400,việc hôn dưới cây tầm gửi được xem như một lời cam kết, thường mang ý nghĩa đính ước.
Kết quả của việc hôn
Các nhà nghiên cứu chưa biết chắc bằng cách nào hay vì sao người ta lại hôn nhau,nhưng họ biết nụ hôn lãng mạn ảnh hưởng sâu sắc tới con người.Viện nghiên cứu Kinsey mô tả phản ưng hôn của một người là sự kết hợp của 3 yếu tố.
1.phản xạ tâm lý của bạn tuỳ thuộc vào thần kinh và trạng thái cảm xúc đang có cũng như cảm giác với đối tượng đang hôn. Xét về khía cạnh tâm lý, việc hôn đúng người mình muốn chung quy sẽ giúp tăng cường cảm giác gắn bó và ham thích.Nếu bạn hôn người mình không thích,hay bị cưỡng ép,thì phản ứng tâm lý sẽ hoàn toàn khác.
2.Cơ thể bạn sẽ có phản ứng đối với hành động hôn .Hầu hết mọi người thích được chạm vào, đó cũng là một dạng phản ứng cơ thể bạn gây ra khi được hôn.Và nụ hôn còn ảnh hưởng từ máu đến não của bạn nữa. Ở phần sau,chúng ta sẽ xem xét phản ứng của cơ thể với nụ hôn chi tiết hơn trên khía cạnh sinh học.
3.Nền giáo dục bạn nhận được cũng chi phối đến nhận thức của bạn về nụ hôn.Ở hầu hết các nước Phương Tây người ta trông đợi và thích hôn.Hành động của những người xung quanh,sự mô phỏng trên các phương tiện thông tin đại chúng và những yếu tố xã hội khác cũng ảnh hưởng lớn đến cảm xúc của bạn khi được hôn.

Đã Nhân bài lúc 15:38 ngày 3108/2006 - ST

khongthatvong
31-08-2006, 03:40 PM
em đăng kí tiếp #15 nhá

Nymph
01-09-2006, 10:07 PM
Bài số 10:

Hãy cứ làm đi
Tác giả Elbert Hubbard kể về câu chuyện rắc rối xảy ra trong thời kỳ chiến tranh giữa Tây Ban Nha - Mỹ. Có một thông điệp mà tổng thống muốn chuyển đến thủ lĩnh quân khởi nghĩa. Tên vị thủ lĩnh là Garcia, đang chiến đấu ở một nơi nào đó tại vùng núi của Cuba nhưng chẳng có cách nào để gửi thư hay điện báo đến đó cả. Có ai đó nói rằng “Có một gã tên Rowan sẽ tìm được Garcia nếu chẳng ai làm được điều đó”
Rowan nhận bức thông điệp không chút do dự. Anh nhét nó vào cái túi da nhỏ phía trước ngực. Anh nhập dần vào màn đêm của vùng duyên hải Cuba, thẳng tiến đến vùng núi và tìm được Garcia sau muôn vàn khó khăn. Anh đã trao thư đến tận tay Garcia rồi lại quay về trở về nhà. Hubbard kể câu chuyện này trong truyện “Bức thư gửi Garcia”
Rowan đã không đòi hỏi phải biết “chính xác nơi Garcia đang ở” hay băn khoăn “tôi không chắc là mình có thể làm được”. Chỉ cần biết đó là một công việc cần phải hoàn thành và anh ta đã thực hiện nó.
Thay vì phải nghĩ ra hàng tá lý do để biện minh cho việc tại sao bạn không thể hoàn thành công việc thì hãy nghĩ về Rowan. Quyết tâm là thành công!
..............................

Niềm hy vọng
Một buổi sáng, trong khi đang dùng điểm tâm, tôi tình cờ nghe cuộc nói chuyện giữa 2 bác sĩ chuyên khoa ung thư. Vị bác sĩ nọ kể lể một cách chua chát “Anh biết không Bob, tôi không thể hiểu được. Tôi đã sử dụng cùng một loại thuốc với cùng liều lượng, lịch dùng cũng như cùng tiêu chuẩn đưa thuốc vào cơ thể. Nhưng tôi chỉ đạt được 22% tỉ lệ thích ứng với thuốc trong khi anh đạt được những 74%. Đó là điều chưa từng xảy ra đối với trường hợp ung thư di căn. Làm sao anh có thể làm được điều đó?”
Người bạn đồng nghiệp trả lời, “Chúng ta đều sử dụng những phương pháp Etoposide, Platinum, Oncovin và Hydroxyurea. Anh gọi những phương pháp này là EPOH. Trong khi tôi cho bệnh nhân của mình biết tôi sẽ trao cho họ HOPE (sự hy vọng). Các số liệu thống kê chỉ mang lại nỗi buồn phiền ảm đạm, còn tôi muốn làm nổi bật lên một điều là chúng ta vẫn còn một cơ hội”
....................................

Vị tướng vĩ đại

Để tôi kể bạn nghe về chuyện một người đàn ông đã chết và gặp được thánh Peter tại cổng thiên đường. Tin rằng thánh Peter là vị thánh thông thái và sáng suốt, ông ta hỏi vị thánh, “Thưa Ngài, con rất yêu thích lịch sử quân đội từ nhiều năm nay. Ngài có thể cho con biết ai là người vĩ đại nhất của mọi thời đại không?”
Vị thánh trả lời nhanh chóng, “Ồ, thật đơn giản. Đó là người đàn ông ở phía đằng kia.” Vị thánh chỉ về phía cách đó không xa
Người đàn ông đáp lại, “Thánh Peter, con chắc là ngài nhầm rồi. Con biết người đàn ông ở trái đất ấy. Anh ta chỉ là một người lao động bình thường mà thôi”
“Đúng vậy, anh bạn à” vị thánh đáp. “Nhưng người đàn ông ấy sẽ là một vị tướng vĩ đại của mọi thời đại nếu như anh ta làm một vị tướng”
Bạn được tạo ra với những bản năng tự nhiên và một khả năng định hướng bản thân để hướng bạn đạt đến một mục tiêu cụ thể nào đó cho cuộc sống của bạn. Đó chỉ là điểm xuất phát. Bước tiếp theo sẽ phải là của bạn. Bạn có bổn phận phải triển khai để mục tiêu cuối cùng đạt được một cách khả thi
Michelangelo (*) đã nói rằng, “Tôi sẽ chỉ làm tốt khi tôi có cái đục trên tay”
Hãy nhận ra những điều mình nên làm và làm nó đi!
________
(*) Michelangelo: nhà điêu khắc, họa sỹ, kiến trúc sư, nhà thơ người Ý thời Phục Hưng.

------------------------
Hãy chậm lại

Khoảng 10 năm trước đây, Josh, một doanh nhân trẻ đang rất thành côngđi trên một con đường ờ vùng lân cận Chicago. Anh lái một chiếc Jaguar XKE 12 xi lanh, màu đen bóng loáng mới mua được 2 tháng. Anh chợt thoáng nhìn thấy có những đứa trẻ ở giữa những chiếc xe đang đậu, anh chạy chậm lại một chút khi cho rằng mình thấy cái gì đó
Khi chiếc xe đi qua, chẳng có đứa trẻ nào lao ra cả, nhưng có một viên gạch được ném ra --- BỤP--- viên gạch bay thằng vào cái cửa bóng loáng của chiếc Jaguar! Keeéet.....!!! thắng xe hết cỡ, trả về số lùi, xe quay ngoắt về phía nơi viên gạch được ném ra. Josh lao ra khỏi xe, tóm lấy đứa bé và đẩy nó vào chỗ một chiếc xe đang đậu

Anh quát đứa bé: “Chuyện này là thế nào còn mày là ai? Mày làm cái quái gì thế này?” Cơn giận trào lên, anh ta tiếp tục. “Đó là chiếc Jaguar mới của tao, viên gạch của mày sẽ khiến mày phải tốn khối tiền đấy. Tại sao mày lại ném hả?”

“Làm ơn, thưa ông.. . Cháu xin lỗi, cháu chẳng biết phải làm cách nào khác” Đứa bé giải thích. “Cháu phải ném viên gạch vì chẳng ai chịu dừng lại cả”. Nước mắt chảy dài xuống cằm khi nó chỉ về phía một chiếc xe đậu. “Đó là anh cháu, thưa ông” nó nói. “Anh ấy bị tuột khỏi dây cột và ngã khỏi xe lăn mà cháu thì không thể đưa anh ấy lên được”. Nó thổn thức hỏi vị doanh nhân, “Ngài có thể vui lòng giúp cháu đưa anh cháu lên xe lăn lại được không? Anh ấy đang bị đau và quá nặng đối với cháu”

Sau những lời đó, vị doanh nhân trẻ cố nén một cảm giác nghèn nghẹn đang dâng lên trong cổ. Anh đưa cậu bé trở về xe lăn và rút chiếc khăn tay của mình ra lau những vết trầy xước, kiểm tra để chắc rằng mọi thứ đã ổn. Anh nhìn cậu em đẩy xe anh mình ra đường, hướng về phía nhà chúng.
Đó là một đoạn đi bộ thật dài để trở về chiếc Jaguar XKE đen bóng loáng 12 xi lanh của mình – một đoạn dài và chậm. Cho đến giờ, Josh vẫn không sửa lại cách cửa của chiếc Jaguar.
Anh muốn giữ lại vết lõm đó để nhắc nhở mình đừng đi qua cuộc sống này quá nhanh để đến nỗi một ai đó phải ném viên gạch mới nhận được sự chú ý của anh.


Nhận bài này lúc 6:00 ngày 2/9 - ST

Camay
02-09-2006, 12:18 AM
:( Đáng lý ngày 2-9 thí sinh : Swash phải nộp, mà lại trùng ngày Quốc Khánh, chắc 4rum cũng nghĩ lễ đi chơi, nên ngày 3 Swash đi chơi về sẽ nộp topic # 6 :D

bi'thu*
02-09-2006, 07:37 AM
I could not type Vietnamese now, too bad.
Wanna register for #17 since nobody picks it yet. Also I want to translate #3 for bonus.
Thanks

bi'thu*
02-09-2006, 08:44 AM
Topic #3:

Hai mươi bốn điều nên nhớ...

Con sinh ra rạng ngời cả thề giới
Chỉ có một và một ở trên đời
Mọi thứ sẽ đến như con mong đợi
Đừng hấp tấp, sống từng ngày, từng ngày thôi...

Cuộc sống cho con nhiều phước hơn là phiền
Chuyện sẽ qua, bao hiểm nguy giông tố
Cả một trời cơ hội, không bỏ lỡ
Hiểu sức mình và can đảm, sẽ thành công...

Đừng đặt rào cản vượt biển Đông
Bao nhiêu mơ ước đang chờ con tới
Cơ hội đến, dang chặt tay con nắm
Thành công là của mình, con tiến thẳng vinh quang...

Lo lắng nhiều chỉ tổ tốn thời gian
Càng đeo nặng nỗi âu sầu càng lớn
Chẳng việc gì phải quan trọng hóa
Sống thanh bình, hối hận bỏ sau lưng...

Yêu một chút, nhận lại một chút
Yêu hết mình, nhận vô tận bao la
Tình bạn thân qúy hơn tất cả
Hạnh phúc trên đời là có bạn sẽ chia...

Chẳng bao giờ có việc gì qúa muộn
Làm việc thường một cách thuờng phi
Với con tim, hi vọng và hạnh phúc
Bớt chút thời giờ, ước lên vì sao xa...

Và, đừng bao giờ, con quên mất
Dù chỉ một giây một phút mà thôi
Con là người đặc biệt nhât ở trên đời...

========================================

#3 still

Một ngày kia vua Solomon muốn làm quê Benaiah Ben Yehoyada, người hạ thần thân tín nhất. Nhà vua ra lệnh: " Benaiah, có một chiếc nhẫn này ta muốn nhà ngươi đến dâng lên. Ta muốn đeo nó vào dịp lễ Sukkot, nên nhà ngươi có thời hạn sáu tháng để đi tìm."
"Nếu mà nó tồn tại trên đời, thưa bệ hạ", Benaiah trả lời. "Hạ thần sẽ đi tìm và dâng lên, nhưng mà chiếc nhẫn đó đặc biệt như thế nào ạ?"
"Chiếc nhẫn này có ma lực", nhà vua trả lời. "Nếu một người đang vui vẻ nhìn thấy nó sẽ trờ nên buồn bã, còn người nào đang rấu rĩ mà thấy nó sẽ hạnh phúc trở lại." Solomon biết chắc rằng chẳng có chiếc nhẫn nào như vậy tồn tại trên đời, nhưng mà vẫn muốn chọc quê vị quan tội nghệip.
Xuân qua, rồi hạ đến, mãi mà Benaiah vẫn không biết làm sao mà tìm được cái nhẫn bây giờ. Còn một đêm nữa là đến lễ Sukkot, ông mới quyết định đi dạo một vòng quanh khu nghèo nàn nhất của thành Jerusalem. Ông đi ngang qua một người thương nhân đang bày hàng hòa ra tấm thảm cũ kĩ rách rưới. "Ông có bao giờ nghe tới chiếc nhẫn thần kì nào làm người đeo đang vui lại buồn mà đang buồn lại vui chưa ạ?", ông hỏi người bán hàng.
Rồi vị quan thấy ông lão bán hàng lấy ra một chiếc nhẫn vàng trong đống đồ và nạm khắc gì lên đó. Khi Benaiah đọc những dòng chữ trên chiếc nhẫn, gương mặt ông bỗng nở một nụ cười.
Tối đó cả kinh thành náo nức chào đón lễ Sukkot với bao nhiêu là lễ hội. "Này, quan hạ thần.", vua Solomon mới hỏi. "Nhà ngươi đã tìm ra được vật ta giao phó cho chưa?" Những vị quan khác bật cười lên, và nhà vua cũng không nhịn được cười mỉm.
Ai cũng ngạc nhiên khi Benaiah rút ra một chiếc nhẫn vàng và nói "Thưa nhà vua, nó đây ạ".
Khi nhà vua đọc được những kí tự trên chiếc nhẫn, ngài bỗng nhiên tắt ngấm nụ cười. Người bán kim hoàn đã khắc lên ba chữ cổ tự Do Thái trên thành nhẫn "gimel, zayin, yud", là bắt đầu của câu "Gam zeh ya'avor" - "Sông có khúc, người có lúc", chẳng cò gì là mãi mãi.
Lúc này vua Solomon mới nhận ra được trí thông minh, của cải châu báu và quyền lực của ngài cũng chĩ là của phù phiếm, rồi một ngày nào đó người cũng tan hết thành tro bụi mà thôi.
===========================

bi'thu*
02-09-2006, 09:52 AM
MÁY ẢNH TỰ LÀM

Loại máy ảnh tự làm đơn gỉan nhất không sử dụng ống kính để tạo ra hình ảnh thật, mà tập hơp ánh sáng qua một cái lỗ nhỏ xí. Những máy ảnh đục lỗ như vậy rất dễ làm và xài cũng rất vui, phần khó nhất là phải tự mình rửa và tráng film. Máy ảnh đục lỗ đơn gỉan chỉ là một cái hộp với một lỗ nhỏ xíu ở một mặt và mấy tấm film hoặc giấy ảnh chuyên dùng ở mặt đối diện. Nếu cái hộp kín không có ánh sáng, tia sáng tứ cái lỗ nhỏ sẽ tạo nên hình ảnh thật trên tấm film. Nguyên tắc khoa học ở đây rất đơn giản.

Nếu bật đèn pin trong phòng tối, qua một cái lỗ nhỏ xí trên bìa cạc tông, ánh sáng sẽ tạo thàng một chấm trên tường đối diện. nếu di chuyển đèn pin, chấm sáng cũng di chuyển theo, tia sáng từ lỗ thủng tới bức tường đi theo đường thẳng.

Trong một khung cảnh rộng hơn, mỗi điểm nhìn thấy giống như cái đèn pin này vậy. Ánh sáng phản ánh từ mỗi điểm trên vật thể và di chuyễn theo mọi hướng. Một cái lỗ nhỏ cho phép đưa vào một tia sáng hẹp từ mỗi điểm trong khung cảnh. Những tia này đi theo đường thẳng, nên tia sáng ở dưới của mỗi vật chuyễn thành tia sáng ở trên cùng của tấm film, và ngược lại. Bằng cách này, một hình ảnh đảo ngược từ dưới lên trên của hình ảnh thật được tạo ra trên thành kia của hộp. Vì cái lỗ rất nhỏ, ta phải cần một thời gian phơi nắng tương đối cho đủ ánh sáng vào.

Có rất nhiều cách để làm một cái máy ảnh như vậy, nhiều người say mê đã xài cả tủ lạnh và xe cũ bỏ đi như cái hộp kín. Một trong những nhà thiết kế nổi tiếng nhất xài vỏ hộp oatmeal (hình trụ), lọ cà phê, hoặc mấy cái hộp dạng tương tự. Cách dễ nhất là xài một hộp trò chơi với một cái nắp nhựa mở ra mở vô được.

Ta có thể làm cái máy ảnh này như sau:
1. Đầu tiên phải sơn cái nắp nhựa màu đen, ở bên trong lẫn bên ngòai. Sơn như vậy sẽ không cho ánh sáng lọt vào cái hộp. Nhớ sử dụng sơn đen láng, đừng xài sơn sần sùi sẽ phản ánh ánh sáng nhiều hơn.
2. Cắt một cái lỗ nhỏ (khỏang hộp diêm) ở giữa đáy hộp (mặt không mở ra được)
3. Cắt ra một miếng giấy bạc hoặc giấy đen cứng, to khỏang hai lần cái lỗ đưới đáy hộp.
4. Lấy cái kim thêu (số 10) và cẩn thận đục 1 cái lỗ ở giữa tờ giấy bạc. Chỉ nên đâm vô nửa đường thôi, nếu không cái lỗ sẽ trở nên qúa to. Tốt nhất là để miếng giấy bạc giữa hai thành hộp, rồi vừa xoay cái kim vửa đâm vô.
5. Dán miếng giấy bạc vô chính giữa cái lỗ dưới đáy hộp, canh cho cái lỗ vừa đục nắm chính giữa đáy hộp. Dán miếng giấy bạc thiệt chặt bằng băng keo đen, để cho ánh sáng chỉ đi qua cái lỗ mà thôi.
6. Muốn làm cửa chớp chỉ cần lấy một miếng giấy bìa cứng màu đen đủ to đề che gần hết cái đáy hộp. Dán một mặt của tấm bìa cứng vô đáy hộp, làm sao cho nó xoay đậy được cái lỗ ở chính giữa. Dán mặt kia của tấm bìa gần bên kia của cái lỗ. Giữa tấm bìa đóng kín cho tời khi chuẩn bị để chụp hình.
7. Để bỏ film vô máy, cho bất cứ loại film nào hoặc giấy ảnh chuyên dùng vô mặt trong của nắp hộp. Dĩ nhiên, để cuộn film hoạy động, phải bỏ film vô và tráng film trong bóng tối. Với kều máy ảnh này, không thể cứ đi tráng film ở tiệm được mà phải tự làm, hoặc nhờ ai đó phụ.

Chọn mẫu hình máy ảnh đẹp, loại film tốt và thời gian phơi nắng đủ chủ yếu là phải thử và mắc lỗi nhiều lần. Nhưng mà, giống như bất kì ai say mê máy ảnh đục lỗ đều nói, điều thú vị nhất trong chuyện này là tự bản thân mình làm một cái máy ảnh cho riêng mình. Để biết thêm nhiều mẫu máy ảnh đục lỗ, coi những trang web trong trang kế.

Trong lịch sử nhiếp ảnh có cả hàng trăm hệ thống máy ảnh khác nhau. Nhưng mà, đáng ngạc nhiên nhất, nhưng kiểu máy này, từ cái máy ảnh hộp tự làm cho tới máy ảnh kĩ thuật số tiên tiến nhất, đều từ những nguyên tố cơ bản nhất mà ra: một hệ thống ống kính để tạo ra hình ảnh thật, một bộ phận nhạy cảm với ánh sáng để lưu giữ hình ảnh, và một hệ thống cơ khí để điều khiển hình ảnh trưng bày vào bộ phận nhạy cãm ánh sáng. Và khi mà ta đã biết được những cái đó, nhiếp ảnh chẳng còn gì bí mật.
===============

Note:
1. Oatmeal là đồ ăn sáng thường thấy ở các nườc phương tây.
2. Ở Mỹ, film được đem ra rửa ở các tiệm thuốc, như Walmart, Walgreen, Riteaid....

Đã nhận bài lúc 12h:08 ngày 2/9 - ST

best_in_me
02-09-2006, 10:51 PM
-_- Họ và tên: Nguyễn Diệu Vũ
Nickname: best_in_me
Topic chọn dịch: 15
Nội dung bài dịch:

MẸO NHỎ KHI ỦI QUẦN ÁO
Nhiều lúc bạn nhận thấy quần áo thậm chí còn nhăn nhúm hơn sau khi bạn ủi chúng? Những mẹo nhỏ và hướng dẫn dưới đây sẽ giúp bạn ủi đồ dễ dàng hơn:

Tiết kiệm thời gian ủi
Bạn thường ủi đồ trong phòng ngủ? Vậy bạn có thể dùng giường ngủ để phân loại quần áo và bạn nên để sẵn móc áo trong tủ cạnh đấy.

Rút ngắn thời gian ủi đồ xuống bằng cách đặt một lá nhôm dưới tấm lót ủi. Lá nhôm sẽ hấp thụ hơi nóng và toả nhiệt trở lại, nhờ thế, bạn có thể ủi cả 2 mặt cùng một lúc.

Ủi từ những loại quần áo cần nhiệt độ thấp nhất đến những loại đòi hỏi nhiệt độ cao nhất.

Vừa vặn nhất là đặt tấm lót lên trên cái bàn dùng để ủi khi nó vẫn còn ẩm, và để nó khô ngay tại chỗ.

Để tránh nhăn nhúm, di chuyển bề mặt cần ủi một cách thư giãn.

Để cổ áo, cổ tay và mép áo không bị nhàu, ủi mặt trái của chúng trước.

Đối với các loại vải 2 lớp, ủi mặt trong trước, sau đó đến mặt ngoài.

Quần áo đan bằng len, sợi acrylic có thể bị giãn khi gặp ẩm và ấm. Ủi từng bộ phận cho thật khô và để chúng nguội hẳn trước khi lấy ra khỏi bàn đặt quần áo ủi.

Khi ủi quần áo bằng nhung kẻ bị nhăn, chỉ đưa bàn ủi là là phía trên quần áo và “hấp” vải một cách kỹ lưỡng. Khi chúng vẫn còn ẩm, nhanh chóng vuốt dọc sườn áo bằng lòng bàn tay.

Chỉnh lại những sợi vải nhung bằng cách ủi mặt phải của chúng trên một mẩu vải cùng loại.

Nếu như bạn không có tấm bọc ngoài, hãy cuộn một chiếc khăn bọc bên ngoài tấm gỗ dùng để đặt quần áo lên ủi, nhờ vậy, bạn có thể ủi đồ mà không để lại nếp nhăn. Hoặc bạn có thể tự tạo một tấm lót của riêng mình từ một tấm bìa c ứng hình ống bọc vải mềm.

Nhanh tay phun hồ bột vào quần áo. Hồ bột này có thể làm tại gia bằng cách cho từ từ 1 thìa xúp bột ngũ cốc vào 2 tách nước. Khuấy cho đến khi bột tan hết và đổ hỗn hợp này vào trong một bình xịt. Phun nhẹ nhàng lên vải trong khi ủi.

Khôi phục lại vẻ sáng bóng của những tấm vải hoa bằng cách ủi mặt phải của chúng trên giấy bôi sáp.

Đối với loại quần áo khô ngay sau khi giặt, để tránh cho chúng bị bóng, khi ủi, lộn trái và ủi mặt trái của chúng.

Để xoá các nếp nhăn trên cà-vạt, đút một tấm bìa cứng vào bên trong sao cho khít với cà-vạt. Lấy vải thưa bọc nó lại và ủi nhẹ nhàng bằng bàn ủi điện có phun hơi nước.

Để tránh làm bẹp dúm đồ thêu hay các lỗ xâu trong khi ủi, úp chúng lại và ủi trên một chiếc khăn mỏng.

Giữ các nếp li cố định bằng kẹp giấy trong lúc ủi. Chú ý không để chúng làm thủng vải, đặc biệt đối với vải dệt thưa.

Bàn ủi điện
Một sự cố dễ thấy đối với một cái bàn ủi kín phun hơi nước là nó không có đủ hơi nước. Và tồi tệ hơn, ngày càng nhiều các bàn ủi loại này bị hở và làm tuôn nước tràn lan ra bộ com-l ê đen đẹp nhất của bạn. Một cái bàn ủi lí tưởng phải vừa rút ngắn thời gian ủi vừa bảo vệ được quần áo của bạn.

Hãy làm theo chỉ dẫn của nhà sản xuất để giữ cho lỗ thông hơi nước không bị tắc. Một số bàn ủi dùng vòi, số khác cho nước nhỏ giọt.

Khi lau chùi mỏ hàn của bàn ủi, hãy loại bỏ hết cặn trong lỗ thông hơi nước bằng giẻ cô-tông hoặc máy lau ống. Một con dao bén hay dụng cụ khác tương tự có thể nạo sạch mỏ hàn.

Dùng một tấm vải đã được ngâm trong sô- đa nóng để lau mỏ hàn của bàn ủi còn hơi ấm. Cọ sạch hồ bột hay những chất cặn khác lắng tụ lại. Rửa kỹ, chú ý rửa lỗ thông hơi nước.

Nếu bàn ủi bị dính do ủi quần áo có hồ cứng, lau nó qua một mẩu lá nhôm, một tấm giấy nhám nguyên chất hoặc giấy có rắc muối. Tuy nhiên, nếu bàn ủi có phủ chất dẻo thì không nên dùng muối hay các chất mài mòn khác.

Dưới đây là một vài sự cố thường gặp khi giặt là, cũng như các cách xử lí đơn giản và nhanh chóng:

Vết bẩn có màu nâu
Nguyên nhân: do phản ứng giữa thuốc tấy với sắt hoặc man-gan trong nước.
Giải pháp: Lắp đặt máy lọc sắt vào hệ thống nước. Sử dụng máy điều hoà nước cả trong hệ thống nước giặt giũ lẫn nước dội rửa.

Rách, thủng
Nguyên nhân: Việc mặc quá chật làm cho quần áo bị hư hỏng
Giải pháp: khâu, vá lại trước khi giặt, gài hết cúc áo vào, đóng khoá kéo và tháo hết mọi thứ linh tinh đính trên quần áo trước khi cho vào máy giặt.

Vải bị xám và tối màu
Nguyên nhân: phân loại không chính xác, thiếu chất tấy hoặc nhiệt độ nước quá thấp.
Giải pháp: làm theo hướng dẫn phân loại và có kỹ thuật giặt thích hợp.

Ở Đ ÂY THI ẾU T ÊN M ỘT C ÁI PROBLEM BTC ƠI!
Nguyên nhân: do nước cứng gây ra
Giải pháp:sử dụng hệ thống điều hoà nước, hoặc cài đặt thiết bị dùng hoá chất làm mềm nước cứng

Vết dầu mỡ
Nguyên nhân: nước xả làm mềm vải không được pha loãng đã tương tác với vải.
Giải pháp: pha loãng nước xả vải

Vải trở nên thô, ráp
Nguyên nhân: do nước cứng g ây ra
Giải pháp: cài đặt thiết bị dùng hoá chất làm mềm nước cứng hoặc sử dụng sản phẩm điều hoà nước

Vải bị xơ
Nguyên nh ân: không đủ chất tẩy
Giải pháp: tăng lượng chất tẩy

L ẠI THI ẾU T ÊN 1 PROBLEM N ỮA N ÀY BTC!
Nguyên nhân: máy giặt bị quá tải
Giải pháp: giảm lượng quần áo trong 1 lần giặt để đảm bảo quần áo đều được giặt thoải mái

Vải bị vàng
Nguyên nhân: giặt không sạch hết cặn bẩn, đặc biệt là mồ hôi cơ thể.
Giải pháp: xử lí trước những chỗ bẩn nhiều, tăng lượng chất tẩy, dùng nước nóng hơn và chất tẩy trắng

L ẠI THI ẾU T ÊN 1 PROBLEM N ỮA N ÀY BTC!
Nguyên nhân: do sắt có trong nước gây ra
Giải pháp: lắp đặt máy lọc sắt, sử dụng thêm chất tẩy và máy điều hoà nước không kết tủa.

Chắc chắn rằng những mẹo nhỏ rất đơn giản về giặt là này sẽ giúp quần áo của bạn trông đẹp hơn. Và bạn cũng sẽ cảm thấy khá khi tiết kiệm được thời gian, tiền bạc và không còn phải đau đầu về việc giặt giũ sao cho đúng cách nữa.


Đã nhận bài lúc 6:45 ngày 3/9 - ST

coldheart
03-09-2006, 04:14 PM
...hix... ham chơi quá bây giờ chưa đụng tới bài dịch nữa, bắt tay vào làm thui, sắp hết hạn rùi..oe...

sontran
04-09-2006, 06:49 AM
1) Lynn, bài #11, ưu tiên đến hết 31/08
2) blueocean , bài #07, ưu tiên đến hết 31/08
3) Coldheart, bài #14, đăng ký ngày 31-> đến hết 3/9
4) Swash, topic #6
5) ngocminh, topic #16 (bài này thì theo ngocminh đã có nhưng bị lỗi font - vậy cho ngocminh đến hết hôm nay để post lên, có thể post bài lỗi font và anh edit cho cũng đc)
6) fancuathayloc, #15 (bài này thì best_in_me đăngký trước và đã post rồi)

Như vậy là các thí sinh trên sẽ mất quyền ưu tiên đăng ký và sẽ không được đăng ký bài nào trong vòng 03 ngày kể từ ngày hôm nay. Tuy nhiên nếu bạn post kịp bài thi trước khi có người đăng ký thì vẫn ok. Chậm hơn thì chỉ được`tính vào bonus thôi.

Các bài còn trống đây: #06, #07, #11, #14,

bi'thu*
04-09-2006, 08:26 AM
Đăng kí #11 nha. Kiếm thêm điểm thưởng... ten tèn

bi'thu*
04-09-2006, 12:36 PM
#11. 14 cách để trị mụn:


Dù là thiếu niên hay người lớn, bạn không còn phại chịu đựng mụn nữa rồi. dưới đây là 14 cách để trị mụn.

1. Đừng nặn, khều, chà xát hay làm bất cứ cách gì mà lôi mụn ra. Nếu làm vậy, bạn sẽ có nguy cơ làm cho vi khuẩn lan tràn, dễ để lại thẹo nhiều hơn.

2. Sử dụng sản phẩm bán sẵn không cần đơn thuốc, lọai có chứa Benzoyl Peroxide một hoặc hai lần mỗi ngày. Như vậy sẽ phá vỡ những tế bào chết, vi khuẩn hay dầu nhờn đang làm tắc lỗ chân lông và tạo ra ổ mụn. Vi khuẩn cũng sẽ bị tiêu diệt bớt. Ban đầu xài iiều lượng ít, rồi từ từ tăng thêm dần.

3.Sử dụng sản phẫm bán sẵn có chứa lưu hùynh hoặc resorcinol, làm giảm sự hoạt động của tuyến dầu bắng cách kích thích làn da. Tuy nhiên, nhiều bác sĩ ở khoa da liễu tin rằng Benzoyl Peroxide là nguyên liệu tốt nhất để trị mụn.

4. Không những trị từng cái mụn mà phải trị luôn những vùng a có xu hướng bị mụn, bao gồm mặt (tránh môi và mắt), lưng và ngực.

5. Đừng rửa mặt qúa kĩ. Rửa mặt chỉ rửa đi chất nhờn trên bề mặt da mà không làm tắt các ống dẫn dầu. Thật ra, nếu mà rửa sạch và kĩ qúa, bạn sẽ làm khô hoặc kích thích làn da nhạy cảm trên khuôn mặt.

6. Vệ sinh sạch sẽ một đền hai lần mỗi ngày, xài xà bông nhẹ, chà nhẹ nhàng bằng đầu ngón tay với nước ấm. Nếu da bạn bị nhờn, xài xà bông có chứa Benzoyl Peroxide để làm khô bớt.

7. Không nên sử dụng những miếng chà mặt qúa cứnghay sần sùi trên da mặt nhạy cảm.

8. Không nên sử dụng những sản phẫm nhiều dầu mỡ, ví dụ như sáp thơm bôi tóc, kem bôi làm ấm da mắt từ dầu, hoặc sưa rửa mặt cũng có nhiều dầu.

9. Xài đồ mĩ phẩm chiết xuất từ dung dịch, nước.

10. Đừng nên đi ma sát mặt, làm như vậy hại nhiều hơn lợi.

11. Đừng dựa tay vô cằm hoặc là liên tục sờ lên mặt.

12. Bảo vệ làn da khỏi ung thư và nếp nhăn mà không làm trầm trọng hóa mụn bằng cách sử dụng kem chống nắng không nhờn SPF 15 hoặc lớn hơn.

13.Không cần phải lo lắng qúa về đồ ăn thức uống, trừ khi bạn nhận thấy loại đồ ăn nào làm ảnh hưởng đến làn da của mình.

14. Nên coi chừng chất iốt, có nhiều trong vitamin tổng hợp và muối iốt. Bác sĩ tin rằng iốt góp phần làm tăng cho mụn thêm nghiêm trọng.


Footnote:
Benzoyl peroxide: một loại hóa chất có trong nhiều thuốc trị mụn.
Resorcinol (or resorcin) còn được gọi là m-dihydroxybenzene, 1,3-benzenediol, 1,3-dihydroxybenzene, 3-hydroxyphenol, m-hydroquinone, m-benzenediol, và 3-hydroxycyclohexadien-1-one. Dùng nhiều trong thuốc trị mụn.

==========================================

13 phương pháp chữa nấc cụt.

Nâc cụt không đơn gỉan chỉ là phản xạ. Nấc cục xảy ra khi hệ thần kinh hoặc một nhánh của hệ, vốn chạy từ não tới bụng, bị kích thích. Nhà chuyên gia nói rằng nấc cục thường là phản ứng cho rối loạn tiêu hóa. Bị nấc cục làm cho ta bực mình khó chịu hơn mọi thứ. Ngay cả em bé cũng bị nấc cục, và cứ liên tục phản ứng như vậy, mỗi năm từ 3-5 lần, cho tới hết đời.

Nhiều cách chữa trị nấc cục trong dân gian dựa vào một hai nguyên tắc cơ bản. Một nguyên tắc làm gỉam bớt nấc cục là phải tạo ra một cảm gíac khác làm cơ thể quên mất hệ vị gíac. Dây thần kinh truyền lên não thông báo có chuyện quan trọng hơn đang xảy ra, nên nấc cục tạm thời bị quên đi. Nguyên tắc khác liên quan đến viêc hô hấp, làm tăng CO2 trong máu. Làm như vậy cũng làm cho cơ thể lo tống bớt CO2 ra ngoài hơn là nấc cục.

Đây là vài cách chữa trị nấc cục có thật và được lưu truyền của cả hai nguyên tắc:

1. Dùng chất ngọt làm dịu bớt nấc cục. Làm cho dây thần kinh vị gíac ở cuối lưỡi chóang váng với vị ngọt có thễ hữu hịêu. Ăn một muỗng đường và cố gắng đẩy hết đường xuống dưới cuống lưỡi, chỗ vùng nhạy cảm với vị chua. Làm cách này, ngọt qúa sẽ chẳng còn cảm gíac gì.

2. Chơi trò "Bịt tai không nghe thấy gì hết". Nhiều bác sĩ khuyên nên lấy tay bịt lỗ tai lại để chữa nấc cục. Một nhánh của hệ thần kinh c4ng thông qua lỗ tai, và bịt tai chỗ đó lại sẽ làm dây thần kinh phản ứng. Nhưng mà làm nhẹ nhàng thôi, và đừng chọc ngón tay vô tai sâu qúa.

3. Gỉa bộ bị sợ hay giật mình. Nhờ ai đó chọc hay dọa bạn làm cho bạn sợ qúa và hết nấc cục.

4. Uống nước. Nuốt nước ngăn cản vòng tuần hoàn của nấc cục, có thể làm dịu bớt dây thần kinh. Ngậm nước vô miệng, ngẩng đầu lên nhìn trời, kêu ahhhhh mà không nuốt nước, cũng có tác dụng tương tự.

5. Thè lưỡi ra ngòai. Đưa lưỡi ra và kéo mạnh cũng có thể gỉam nấc cục.

6. Thọc lét. Lấy miếng bông gạc và thọc lét vòm miệng cũng có thể chữa bớt. Hoặc nếu bạn thích bị nhột, nhờ ai đó thọc lét ở chỗ nào nhột nhất.

7. Nín thở. Bịt mũi và ngậm miệng lại -giống như chuẩn bị nhảy vô hồ bơi - càng lâu càng tốt cho tới khi bạn nghĩ là hết nấc cục rồi thì thôi.

8. Giữ nấc cục lại. Một cách cũ là thở vô trong 1 bị giấy, cũng có tác dụng như là nín thở. Cả hai cách đều tăng lượng CO2 trong máu, làm cho cơ thể tìm cách loại bỏ CO2 mà quên mất nấc cục.

9. Uống thuốc làm gỉam nồng độ acid. cách này có thể có công hiệu nếu bạn uống thuốc có chứa Mâgie, vì khóang chất này làm gỉam bớt kích thích và làm dịu thần kinh lại. Một hai viên thuốc là đủ chữa nấc cục.

10. Ăn chậm lại. nếu ăn nhanh qúa, bạn sẽ không nhai kĩ thức ăn, vốn là nguyên nhân gây ra nấc cục. Ngậm thức ăn lấu qúa làm cho không khí lọt vô và bị giữ lại trong thức ăn, làm cho dây thần kinh bị kích thích. Nhai vừa phải và uống chút nước để hạn chế điều này.

11. Đừng tham ăn qúa. Tống đồ ăn đầy bao tử là một nguyên nhân khác gây ra nấc cục. Nhiều nhà chuyên gia gỉa thuyết nấc cục là cách mà bao từ la lên "Đừng ăn nữa" để hệ tiêu hóa có thời gian gỉai quyết hết đống đồ ăn vừa nuốt vào.

12. Tránh đồ ăn cay. Một số loại gia vị có thể kích thích thực qủan và bao từ. Cùng lúc, gia vị cũng làm acid trong bao tử chảy vào thực qủan. Nhiều acid qúa có thể gây ra nấc cục.

13. Uống vừa phải thôi. Giống như gia vị, đồ uống có chất cồn có thể kích thích thực qủan và bao từ cùng 1 lúc. Dần dần, những thức uống đó làm hư hại ống dẫn thức ăn. Tiệc tùng, giống như sinh viên đại học tham gia, nhiều người thách nhau uống nhiều rượu càng nhanh càng tốt, làm rối loạn tiêu hóa. Không những bia rượu kích thích hệ tiêu hóa, mà uống nhiều hớp lớn làm thực qủan bị gĩan ra nhanh chóng, tạo thành nấc cục.

Đã nhận bài lúc 14:30 ngày 4/9 -ST

ngocminh
04-09-2006, 04:58 PM
Họ tên thí sinh: Hòang Thị Minh Ngọc
Nick: ngocminh
Bài dịch topic 16
Topic 16#Người Nhật sẽ sống trên Mặt Trăng
Các diễn đàn khoa học kỹ thuật ngày nay đã trở thành một điều khá bình thường, thế nhưng Hãng thông tấn du hành thám hiểm không gian Nhật Bản (JAXA) đã tổ chức một hội thảo quốc tế khá lạ lùng ở Tokyo tuần trước. Hãng thông tấn trình bày mục tiêu hoàn tất xây dựng cơ sở hạ tầng trên Mặt trăng vào năm 2030.
Đứng trước kế hoạch này, JAXA cần thực hiện một số công việc. Junichiro Kawaguchi, người đứng đầu hãng thông tấn, cho biết kế hoạch hiện nay là đưa các nhà du hành lên mặt trăng vào năm 2020 để bắt đầu tiến trình. Trong tương lai gần, chương trình không gian của Nhật dự định phóng một vệ tinh mới vào quỹ đạo cũng như những tàu không người do robot lái lên mặt trăng để thu thập các mẫu đá trên bề mặt vào năm tới. Tuy nhiên theo một bài báo trên trang web Nature.com, việc công bố những tin tức này dường như là hơi sớm:
Kế hoạch chưa được thông qua chính thức: Hãng thông tấn du hành thám hiểm không gian Nhật Bản (JAXA) chưa cấp ngân sách cho dự án vốn được ước tính lên đến ba ngàn tỷ yên(26 tỷ USD). Tuy nhiên một nhóm tuyên truyền gồm các nhà khoa học không gian Nhật đã tiến hành vận động đưa kế hoạch vào thực thi.
Thời gian cụ thể và các chi tiết Kawachugi trình bày dựa trên khát vọng suốt 20 năm của quốc gia về thám hiểm không gian và được tuyên bố vào mùa xuân 2005, bắt đầu xem xét các ý kiến về tương lai xa như việc tạo dựng một cơ sở trên mặt trăng.
Satoki Kurokawa, một phát ngôn viên của JAXA nói với tổ chức AFB (thông qua Nhà khao học mới) rằng tính khả thi của kế hoạch không rõ ràng ở điểm này vì cần có sự nhất trí của chính phủ và người dân Nhật về kế hoạch, tuy nhiên về mặt kỹ thuật có thể điều này sẽ được giải quyết trong vòng vài thập kỉ nữa. Bên cạnh đó, các chương trình không gian có khả năng hình thành những ngành kỹ thuật liên quan, đặc biệt trong lĩnh vực chế tạo người máy.
Trước khi ngạc nhiên về lời giải thích mơ hồ của Kurokawa về chương trình không gian chi phí cao- các ngành kỹ thuật liên quan và người máy- ta nên xem xét những đóng góp mà việc nghiên cứu du hành không gian mang lại cho người tiêu dùng. Chúng bao gồm các ống bơm tim nhân tạo, phát triển công nghiệp chế tạo các bộ phận cơ thể giả, các phương tiện vận chuyển chạy bằng nhiên liệu mới, hệ thống lọc không khí, truyền hình và một dãy dài các thứ khác. Thế nhưng, 26 tỉ USD là một số tiền lớn.
# Những khách sạn không gian có thể bơm phồng- để phục vụ chính bạn
Bay vào không gian từng một thời là đặc quyền của các nhà du hành vũ trụ. Từ khi con người bắt đầu thám hiểm không gian thì bọn trẻ đã mơ được đóng chiếc cọc của riêng chúng trên làn ranh cuối cùng. Đối với những ai chưa từng thôi mơ ước về điều này, thì bất chấp sự phớt lờ của chính phủ, họ có thể biết ơn một số nhà thầu có nhiều tư bản rất biết nhìn xa. Mơ uoc du lịch bên ngoài thế giới của chúng ta rồi sẽ trở thành sự thật. Và nếu Robert Bigelow tiến hành kế hoạch này, con người sẽ có một khách sạn có thể bơm phồng lên để ở khi đến đó.
Bigelow thành lập công ty du hành không gian của riêng mình, “Du hành không gian Bigelow” năm 1999. Ong bắt đầu sự nghiệp trong ngành địa ốc và hiện nay quản lý ngân sách của liên doanh khách sạn Hoa Kỳ. Bigelow vạch ra kế hoạch về trạm không gian thương mại (khách sạn) phục vụ du hành không gian dựa trên dự án bị cấm của NASA nhằm tìm cách sử dụng có thể bơm phồng ở bên ngoài không gian. Các cấu trúc được đưa vào quỹ đạo bằng tên lửa. Khi đến quỹ đạo, các cấu trúc này sẽ tự động bơm phồng lên.
Dựa trên cơ sở này, đội ngũ thiết kế và kỹ sư của Bigelow đã tìm cách phát triển cấu trúc có thể bơm phồng làm bằng sợi cacbon và Kevlar (vật liệu dùng để làm áo chống đạn) gọi là Genesis I. Vẫn đang ở bước thử nghiệm với kích cỡ nhỏ hơn nhiều so với kích cỡ sản phẩm that sau khi hoàn thành, Genesis I khó có thể là một khách sạn ngoài không gian có thể bơm phồng mà họ hướng tới. Nhưng sau khi chi 75 triệu USD, nguyên mẫu này đã được phóng thành công vào quỹ đạo và bơm phồng lên. Genesis I được phóng lên từ Ukraine đến một tên lửa của Nga từ bên ngoài cách Trái Đất 500km. Bigelow dự định chi 500 triệu USD vào năm 2015 để đặt một trạm không gian vào quỹ đạo. Công ty ông hiện đang treo giải thưởng 50 triệu USD cho công ty đầu tiên nào có thể phát triển một phương tiện chuyên chở tư nhân có khả năng đến trạm được.
Genesis I có lẽ đang trên một cuộc hành trình không người, điều đó không có nghĩa nó không có bạn đồng hành. Các nhân viên của Bigelow đã đưa một số các vật dụng của họ vào quỹ đạo, một đặc quyền mà công ty dự định chào mời người tiêu dùng với giá vài trăm USD. Tôi không hiểu nổi, nhưng họ muốn gửi vật dụng của mình vào không gian, bằng mọi giá.

Đã nhận bài này và sửa lại lúc 18h05 ngày 4/9

Crazy wolf
06-09-2006, 02:00 AM
OC ơi, sao không post các đề bài dự thi thành từng topic riêng (có một cái prefix gì đó), ai muốn dịch thì vào đăng ký trong từng topic và reply bài dịch trong đó luôn. Ai muốn so kè thì cũng vào chung topic đó. Sau này mình dễ merge các bài chung chủ đề thành 1 topic dài. Bây giờ khó cho người đăng ký và giám khảo quá...

sontran
06-09-2006, 08:11 AM
Còn topic #6 và #14
Tưởng anh Sói vào thi chứ lại đi í kiến í cò vào lúc còn có vài ngày nữa là hết vòng rùi thì cũng huề thui :D Khi nào xong thì sẽ tách các bài riêng ra cũng đc mà.

coldheart
06-09-2006, 11:01 AM
Những buổi diễn ở West End.

Nhiều người cho rằng điểm nổi bật nhất của chuyến viếng thăm Luân Đôn là những buổi trình diễn ở khu West End. Khu Tây Luân Đôn, tọa lạc gần rạp xiếc Piccadilly và khu phố Tàu, nơi tập trung của nhiều nhà hát danh tiếng. Những nhà hát ở khu West End hiện đang trong thời kỳ bùng nổ về tính đại chúng lẫn số lượng vé bán ra. Theo hiệp hội các nhà hát Luân Đôn, gần 12 triệu người đến dự các buổi biểu diễn ở đây vào năm ngoái, trong khi lượng khán giả vào năm 2005 tăng lên đáng ngạc nhiên.
Lý do đơn giản cho sự thành công của việc trình bày những tác phẩm sân khấu đương đại này là nhờ sự góp mặt của dàn diễn viên Hollywood trong vai trò chủ đạo. Val Kilmer, ngôi sao điện ảnh xuất hiện trong phim Top Gun và Batman Forever, hiện đang thủ một vai trong vở "The Postman Always Rings Twice". Và không chỉ riêng anh ta mà còn những ngôi sao điện ảnh Mỹ khác bao gồm những người từng đoạt giải thưởng Oscar, Kevin Spacey, và David Schwimmer, những người tổ chức thành công chương trình truyền hình nổi đình nổi đám khắp thế giới, Friends.

Các ngôi sao truyền hình Anh cũng đang đặt chân lên các sân khấu của West End. Nam diễn viên người Scotland, Ewan McGregor, đang trình diễn trong vở nhạc kịch của những năm 50 "Guys and Dolls" - một thể nghiệm hoàn toàn khác biệt với những vai diễn trên màn ảnh. McGregor cho biết "Các quy trình thực tế để tạo dựng những thước phim chán ngắt một cách lạ thường. Thật khó mà giữ được tập trung và sự hoạt động tích cực của mình. Nhưng ngược lại, thật thú vị khi chúng tôi có thể cùng làm việc chung với nhau".

Thật trớ trêu, những gì các ngôi sao điện ảnh này làm được không phải là diễn kịch mà chỉ là lối diễn xuất phim ảnh họ đang cố chắp nối vào một vở kịch. Trong số đó chỉ có vài bộ phim được xem như kịch hay nhạc kịch như "The Lion King", "A Few Good Men", và "Billy Elliot".

Những vở diễn kéo dài nhất ở West End thường là nhạc kịch. Vở diễn của Andrew Lloyd Webber, Cats, kéo dài 21 năm và trải qua 7000 buổi biểu diễn, đã đưa tên tuổi của nhà soạn kịch này vào danh sách những nhà triệu phú.

Tuy nhiên, không phải vở nhạc kịch nào cũng xuất sắc như vậy. Oscar Wilde nhận xét:"Vở nhạc kịch chỉ mở màn duy nhất một đêm, khép lại sau những lời phê bình thậm tệ và doanh thu mạt rệp. Đó phải chăng là sự thất bại lớn nhất trong lịch sử ngành sân khấu Luân Đôn".

Lễ hội Bikini, 5/7/2006

Lễ kỷ niệm sinh nhật lần thứ 16 của áo tắm hai mảnh Bikini sẽ diễn ra vào tuần này. Món thời trang nhỏ bé này đã vượt qua mọi giới hạn về kích thước khi lần đầu tiên xuất hiện tại Paris vào năm 1946. Dù bị tòa thánh Vatican lên án là trái với đạo đức, vào lúc đó phụ nữ Anh đã bỏ ra khoảng 45 triệu bảng Anh cho món đồ này mỗi năm. Theo thống kê của Caroline Wyatt.

Thật khó mà tưởng tượng được áo tắm 2 mảnh lại được người Pháp tổ chức kỷ niệm 16 năm ra mắt sau những tai tiếng những miếng vải tam giác này gây ra, từng bị giới phê bình chỉ trích về việc làm lộ liễu những đường cong của phụ nữ một cách thái quá.

Dù vậy, không thể phủ nhận được rằng hai mảnh vải nhỏ xíu xiu này là món quà giá trị mà người Pháp mang tặng cho ngành thời trang thế giới - được thiết kế bởi một kỹ sư xe hơi người Pháp, Louis Reard, một chuyên gia về trọng lực học và khí động học. Louis đang điều hành cửa hàng bán quần áo lót của Mẹ mình ở Paris khi nảy ra ý tưởng độc đáo này. Ông ta cắt chiếc áo tắm bình thường ra làm hai phần - để lộ ra những đường cong ở phần hông - và mọi thứ đã bắt đầu từ đây.

Phát minh của ông chỉ diễn ra sau cuộc thử nghiệm hạt nhân của người Mỹ tại Thái Bình Dương - gần như là hai sự bùng nổ tương đồng. Thực tế là như vậy. Năm 1951, kỳ thi Hoa Hậu Thế Giới tẩy chay nó, họ cho rằng các thí sinh mặc nó sẽ gây ra nhiều phản ứng không có lợi. Năm 1955, nữ diễn viên người Anh Diana Dors diện một chiếc áo tắm hai mảnh bằng da chồn đến liên hoan phim Venice, sau đó xuất hiện trên các mặt báo nhiều ngang ngửa Brigitte Bardot bằng chiếc áo tắm hai mảnh siêu nhỏ trong phim "And God Created Woman".

Với một số người, những ảnh hưởng chủ yếu tới ngành thời trang lúc đó bắt nguồn từ bộ phim về điệp viên Bond - Dr No - sản xuất năm 1962, khi Ursula Andress trồi lên mặt nước trong chiếc áo tắm hai mảnh màu trắng.

Dù yêu hay ghét, áo tắm hai mảnh đã chứng minh sự tồn tại của nó, bỏ mặc lời nhận xét khinh khi của một tờ tạp chí rằng bật cứ một cô gái sành điệu hay bất cứ một người có tính nhu mì nào sẽ chịu mặc món đồ quái dị đó.

Caroline Wyatt, BBC, Paris

coldheart
06-09-2006, 11:04 AM
1) Lynn, bài #11, ưu tiên đến hết 31/08
2) blueocean , bài #07, ưu tiên đến hết 31/08
3) Coldheart, bài #14, đăng ký ngày 31-> đến hết 3/9
4) Swash, topic #6
5) ngocminh, topic #16 (bài này thì theo ngocminh đã có nhưng bị lỗi font - vậy cho ngocminh đến hết hôm nay để post lên, có thể post bài lỗi font và anh edit cho cũng đc)
6) fancuathayloc, #15 (bài này thì best_in_me đăngký trước và đã post rồi)

Như vậy là các thí sinh trên sẽ mất quyền ưu tiên đăng ký và sẽ không được đăng ký bài nào trong vòng 03 ngày kể từ ngày hôm nay. Tuy nhiên nếu bạn post kịp bài thi trước khi có người đăng ký thì vẫn ok. Chậm hơn thì chỉ được`tính vào bonus thôi.

Các bài còn trống đây: #06, #07, #11, #14,

Vậy có nghĩa là bây giờ em post bài vẫn được phải không anh sontran? Vẫn chưa quá 3 ngày từ hôm deadline ^ ^

Camay
06-09-2006, 12:46 PM
:(....sẽ gởi ngay #6 vào tối nay mọi người nhớ đừng đăng ký nhe :D

sontran
07-09-2006, 10:04 AM
Hừ, giành cho cố rồi 0 chịu post hả. Swash này :duc:
Vậy là chỉ còn topic số #6 Ai tham gia xin nhanh chân nhanh tay. Chỉ còn vài ngày nữa là hết hạn rùi.

mixaodon
07-09-2006, 02:18 PM
còn có 1 topic thôi ah?em đăng kí luôn, kệ,chơi luôn , biết trể wá, hên vẫn còn 3 ngày

sontran
08-09-2006, 04:39 PM
#18) Why are space shuttle launches delayed so frequently? by Tracy V. Wilson

From a distance, a space shuttle looks pretty sturdy. It's enormous and solid, and it can withstand extreme temperatures when it enters the Earth's atmosphere. But in some ways, a space shuttle is delicate. NASA describes it as the "most complex machine ever built." A fully-loaded shuttle weighs around 1,300,000 pounds (589,670 kilograms) and includes lots of complex circuitry and moving parts, all of which can break. In the past, tiny failures have led to disasters like the destruction of Challenger in 1986 and Columbia in 2003.
Most of the time, delays in a space shuttle's launch stem from its complexity and relative fragility. NASA will delay, or scrub, a launch after detecting an existing or potential problem. Delaying the launch can allow threats to dissipate or give officials time to diagnose and repair problems.

Weather is a common cause for delay. Before launch, NASA uses weather balloons, Doppler radars, weather radars and other equipment to keep an eye on conditions around the launch pad. Weather conditions that can lead to delay include:

Precipitation: A shuttle cannot take off while any form of precipitation is falling.
Clouds: A shuttle can trigger dangerous lightning when passing through or near cumulus clouds. If clouds are present, officials evaluate and analyze them to determine whether they threaten the safety of the vehicle or its crew.
Wind: A launch cannot take place in winds from the northeast of more than 19 knots or winds from other directions of more than 34 knots.
Ceiling: Members of the U.S. Air Force 45th Space Wing must be able to keep visual contact with the shuttle during liftoff. A ceiling of less than 6,000 feet can make this impossible.
Temperature: Hot temperatures are not usually a problem for shuttle launches. However, temperatures below 48 degrees Fahrenheit (8.88 degrees Celsius) can lead to hazardous ice buildup.


Mechanical difficulties are the other primary cause of launch delays. Before launch, people and sensors monitor the shuttle's vital functions. If anyone notices an anomaly, the countdown stops so that workers can find and fix the problem. Mechanical failure in the shuttle's payload can also delay a launch. For example, if the shuttle's mission involves deploying a satellite and the satellite's sensors fail, the launch may be delayed.

Often, the space shuttle remains on the launch pad while the weather clears or maintenance workers address technical problems. But sometimes, the shuttle has to be moved back to the Vehicle Assembly Building (VAB). This is known as a rollback. There were 17 rollbacks between October 1983 and August 2006. Six of these were the result of weather, while the others stemmed from technical problems or mechanical failures. One rollback was the result of a flock of woodpeckers pecking holes in the external fuel tank's insulation.

Some launch delays last only a few minutes, but even a very short delay can cause a shuttle to miss its launch window. If the shuttle's mission requires it to reach a specific destination, the launch window can be very short -- from a few minutes to two hours. Launch windows can also close because of NASA's agreements with other space agencies. For instance, NASA works with the Russian government to make sure shuttle missions to the International Space Station do not conflict with Soyuz missions to the same destination.

sontran
11-09-2006, 03:02 PM
Vòng 1 đến đây là kết thúc. Thí sinh Mìxaodon đăng ký nhưng không nộp bài nên coi như bị loại. BGK sẽ bắt đầu làm việc để có kết quả sớm nhât.

frankliszt
12-09-2006, 03:08 PM
Sorry moi người vì mình không biết là phải đăng ký rồi mời post bài. Anh Nymph ơi, như đã hứa, anh convert file nay qua Unicode giup frank với nhé.:)

Topic #6
Để liên kết với ủy ban của Mỹ về việc bảo vệ an tòan cho các sản phẩm đến tay người tiêu dùng, thời gian gần đây, cả 2 hãng máy tính Dell và Apple đã thông báo thu hồi một lượng lớn pin cho các lọai máy laptop do công ty sản xuất. Nguyên nhân đằng sau tình huống này là những cục pin này sẽ dễ trở nên nóng quá mức có thể gây nóng chảy, tạo ra 1 vụ nổ hay một vụ cháy.
Để hiểu chuyện gì đang xảy ra, tôt hơn chúng ta nên biết những cục pin này họat động như thế nào. Pin có 1 cực âm và một cực dương. Trong 1 cục pin, năng lượng tỏa ra từ việc tương tác của các electron có trong nguồn điện hóa học (các phân tử ở cực âm) sẽ tập trung lại ở đầu cục âm của cục pin. Từ đây các phân tử mang điện tích này sẽ tương tác với cực đối diện, vì thế nếu bạn nối cục pin vào một mạch điện, các electron sẽ đ chuyển từ cục âm sang cực dương của cục pin. Nói cách khác, cục pin tạo ra một dòng mang điện tích hay còn gọi là dòng điện. (xem phần “dòng điện và pin họat động như thế nào” để biết thêm chi tiết)
Một cách phản ứng giống nhau sinh ta những dạng hạt mang điện khác nhau, tùy thuộc vào từng dạng pin. Đối với dạng pin Lithium, bạn sẽ thấy rất nhiều miếng kim loại được nén với nhau, đựng một dạng chất lỏng chứa lithium rất dễ bén lửa. Các nhà sản xuất không thể lọai trừ hòan tòan việc các mảnh kim lọai dể cháy này văng ra, nhưng với những kỹ thuật tiên tiến có thể giới hạn số lượng cũng như kích thước các mảnh vỡ này. 1 ngăn nhỏ trong cục pin Lithium được ngăn cách nhau để các anode và các cathode hay còn gọi là cực âm và cực dương không va chạm với nhau.
Nếu cục pin trở nên nóng trong qua trình sử dụng hay sạc điện, các miếng kim loai sẽ có thể bi xê dịch, giống như hạt gao trôi bồng bềnh trong chén nước. Nếu miếng kim loại này tiến qua gần đến vật ngăn cách, nó có thể đâm thủng vách ngăn và tạo ra một đỏan mạch. Có một vài huống có thể xảy ra dẫn đến các lỗi khi bị đỏan mạch.:
• Nếu tạo ra tia lửa, chất lỏng dể cháy sẽ bắt lửa và tạo ra đám cháy.
• Nếu tạo ra một sự gia tăng nhiệt độ đột biến trong cục pin, nó sẽ phát nổ vì áp suất quá lớn.
• Nếu nhiệt độ tăng nhưng chậm, cục pin sẽ dần tan chảy ra và chất lỏng sẽ xì ra ngoài
Đó là vài lý do tại sao lọai laptop xài nhiều dạng pin đã được thu hồi trong vài năm qua. Người tiêu dùng muốn laptop nhỏ, nhẹ mà họ có thể xài lau không cần xạc pin. Họ còn muốn laptop phải có màn hình sáng và nhiều chức năng tiêu thụ điện năng. Với những yêu cầu trên, pin laptop phải nhỏ tương ứng nhưng giữ năng lương nhiều và xài thật lâu.
Việc chế tạo ra pin Lithium có khả năng chức lượng điện năng lớn xài lâu hơn đã đòi hỏi nhiều chi tiếr rất qua trọng, bao gồm các vách ngăn, phải mỏng và nhỏ. Sự giảm bớt kích thước khiến chúng ta có cảm tưởng pin sẽ dễ bị hư, vỡ, xì hoặc đỏan mạch.
Phần chú giải thêm:
Pin lithium và dòng điện xe hơi:
Ngòai việc xài cho laptop và các dụng cụ xài điện khác, Pin Lithium còn xai cho cả các thiết bị trong xe hơi. Tuy nhiên, những viên pin trong xe hơi rất khó bốc cháy vì có rất nhiều các hệ thống an tòan, các hệ thống làm lạnh cũng như các hệ thống ngắt mạch tự động.
Các thông tin liên quan: về chương trình thu hồi pin của hãng Dell
Kính gửi các khách hàng thân thiết của Dell,
Hãng máy tính Dell vừa mới phát hiện ra một vấn đề có khả năng nảy sinh liên quan tới pin của các dòng máy tính Dell latitude, Inspiron, XPS và Dell Precision mobile workstation notebook. Cùng với sự tư vấn và phối hợp với hiệp hội về an tòan tiêu dùng của Mỹ và các ban ngành hữu quan, hãng Dell chúng tôi chủ động thu hồi tòan bộ pin của tất cả các nhãn hiệu máy tính của Dell mà linh kiện được sản xuất bởi Sony và xin thay thế miễn phí. Tuy là rất ít trường hợp có thể xảy ra việc xảy ra tinh trạng quá nóng hoặc cháy.
Những lọai pin đi kèm với các dòng laptop đã được bán hoặc bán lẻ dưới đây có thể bị sự cố:
Latitude: D410, D500, D505, D510, D520, D600, D610, D620, D800, D810
Ispiron: 500M, 510M, 600M, 700M, 710M, 6000, 6400, 8500, 8600, 9100, 9200, 9300, 9400, E1505, E1705
Precison: M20, M60, M70, M90
XPS: XPS, XPS Gen2, XPS M170, XPS M1710
Hơn nữa, các lọai pin này có thể được cung cấp thông qua dịch vụ bán hàng qua điện thọai. Những cục pin được chuyển tới tay người tiêu dùng vào khỏang ngày 1-4-2004 đến ngày 18-7-2006. dòng chữ “Dell” và “ sản xuất tại Nhật Bản” hay “sản xuất tại Trung Quốc” hay “pin được sản xuất tại Nhật, lắp ráp tại Trung Quốc” đều được in rõ phía sau mỗi cục pin. Nếu pin của bạn không có các dấu hiệu trên, bạn không thuộc diện được đổi pin miễn phí trong đợt này, có thể yên tâm được rồi.

frankliszt
13-09-2006, 12:53 PM
Xin cho biết còn đề tài nào không, mình xin đăng ký.
Hiện tại mình đã dịch xong topic#6, không biết còn thời hạn nộp bài không?

Nymph
13-09-2006, 01:02 PM
Bạn Frankliszt nộp trễ mất rồi, hôm trước mình có dặn là nếu nó bị bể font thì send cho mình mình sẽ convert cho mà sao không thấy. Yên tâm là sẽ còn nhiều cuộc thi nữa mà, tha hồ mà làm :-D

sontran
13-09-2006, 01:04 PM
Uhm, vì BGK chưa chính thức chấm điểm nên Frankliszt cứ nộp bài thử xem sao :). Vui là chính mà. Hy vọng sẽ không có thí sinh nào phản đối.

coldheart
13-09-2006, 03:10 PM
Hình như theo thông báo thì ngày 25/9 mới là chính thức hết hạn lận cơ mà, bây giờ có thêm người tham gia mọi người còn vui hơn nữa ^ ^

sontran
13-09-2006, 03:12 PM
Đâu mà 25, đ/c Coldheart này. 10/9 là hết rùi. Nhưng mà du di 1 chút cũng đc. Đến thứ 7 thì BGK sẽ làm việc :)

frankliszt
19-09-2006, 10:23 AM
Hi mọi người,

Frank xin đăng ký đề tài số 6, sẽ post bài trong 2 ngày

Frankliszt

frankliszt
01-10-2006, 05:04 PM
hehe cám ơn bà kon du zi, ước gì frank được du zi hoài