TraV96
06-03-2006, 04:26 PM
Có những tác phẩm đọc xong ta còn phải day dứt, suy nghĩ rất lâu. “Câu chuyện của một giờ” đã để lại trong tôi nhiều ấn tượng và trăn trở. Nhưng rồi cũng quên đi, cùng với công việc và thời gian, tờ tạp chí có in tác phẩm đã được xếp vào một góc lộn xộn chẳng ai chú ý, có chăng là chỉ khi gặp bạn bè cùng sở thích thì lôi ra kể lại một cách đại khái nội dung câu chuyện. Nhưng “Câu chuyện của một giờ” không phải là kiểu chuyện có thể kể lại dễ dàng được, phải đọc mới hiểu hết, mới cảm hết.
Rồi như có sự sắp đặt của định mệnh, vào ngày hôm nay, một ngày mà tôi đang suy nghĩ rất nhiều về “Tự do” thì tờ tạp chí cũ được ai đó lôi ra đặt ở trên bàn. Thói quen thường tình, tôi tìm phần truyện ngắn, nhìn qua đã biết là truyện đọc rồi, giật mình vì sự xuất hiện của nó. Đọc lại, một cảm giác như mình vừa tìm thấy bạn tri kỷ. Nhưng có lẽ tôi sẽ ngủ ngon vào đêm nay, chấm dứt mọi suy nghĩ nếu không có cái kết cục buồn bã kia. Vậy là sẽ còn phải trăn trở, sẽ còn phải day dứt. Ôi, một tác phẩm hay đôi khi cũng gây cho ta những đau khổ rất thật, rất sâu.
Bạn nghĩ gì về “tình yêu” và về “tự do”?
CÂU CHUYỆN CỦA MỘT GIỜ
Họ biết Louise Mallard có một trái tim yếu đuối. Do đó họ báo tin dữ một cách nhẹ nhàng. Chồng nàng, Brently, đã chết. Chị nàng, Josephine, lặng lẽ:
-Tai nạn tàu hoả, Louise ạ
Bạn của chồng nàng, Richard, đứng với Josephine. Richard đem tin tức đến, nhưng Josephine thuật lại câu chuyện. Cô nói bằng những câu đứt quãng:
- Richard... ở toà nhật báo. Tin tức về tai nạn đến, Louise... Louise à. Tên của Brently có trong danh sách, Brently... bị thiệt mạng rồi, Louise.
Louise không nghe câu chuyện một cách lạnh lùng, như một số phụ nữ vẫn thường thế. Nàng không thể đóng đầu óc và tâm hồn nàng lại trước tin tức ấy. Như một cơn bão bất ngờ, nước mắt nàng tuôn chảy. Nàng khóc oà trong vòng tay chị nàng.
Rồi, cũng rất thình lình, lệ nàng ngưng chảy. Nàng đi một mình đến phòng riêng. Nàng không muốn có ai ở với nàng cả.
***
Trước khung cửa sổ đặt một cái ghế trống. Nàng ngồi xuống và nhìn ra ngoài. Nàng rất mỏi mệt sau màn lệ. Thân thể nàng lạnh cóng, đầu óc và tâm hồn nàng trống trải. Bên ngoài khung cửa sổ, nàng có thể nhìn thấy cây cối. Không khí ngửi như mưa màu xuân. Nàng có thể nghe thấy ai đó đang ca hát ở đằng xa xa. Chim chóc hót ở gần nhà. Bầu trời xanh và lộ ra những đám mây. Nàng nghĩ ngợi. Nàng ngồi lặng lẽ, nhưng vẫn còn một vài giọt lệ rơi xuống. Nàng có một khuôn mặt trẻ trung, mạnh mẽ. Nhưng đôi mắt nàng không biểu lộ gì cả. Nàng thấy bầu trời xanh.
Nàng không suy nghĩ hay nhìn ngó gì. Nàng chờ đợi. Có một điều gí đó đang xảy đến với nàng. Nàng đang chờ đợi nó với nỗi sợ hãi. Nó là gì nhỉ? Nàng không biết, nàng không thể đặt cho nó một cái tên. Nhưng nàng cảm thấy nó đang đến từ trên bầu trời. Nó tiến đến nàng xuyên qua âm thanh, mùi vị của không gian.
Một cách từ từ, nàng trở nên kích động. Hơi thở nàng nhanh, trái tim nàng đập nhanh hơn. Nàng bắt đầu nhìn thấy điều này. Nó muốn tìm thấy nàng và chiếm đoạt nàng. Nàng cố gắng chiến đấu chồng lại nó. Nhưng nàng không thể. Đầu óc nàng cũng yếu ớt như hai bàn tay nhỏ bé trắng trẻo của nàng. Đoạn, nàng thôi suy nghĩ chống lại nó. Một từ nhỏ buột khỏi môi nàng:
- Tự do, tự do, tự do, tự do!
Sự trống trải và nỗi sợ hãi rời khỏi nàng. Đôi mắt biểu lộ nỗi kích động của nàng. Tim nàng đập nhanh, màu làm ấm cơ thể nàng.
Một cảm giác vui sướng bất ngờ khiến nàng bị kích động. Nàng không không muốn dừng lại để hỏi xem liệu niềm vui thú của nàng có phải là sai lầm hay không. Nàng nhìn thấy sự tự do của nàng thật rõ ràng. Nàng không thể dừng lại để suy nghĩ về những điều nhỏ nhặt.
Nàng biết rằng lệ sẽ rơi trở lại khi trông thấy thi thể chồng. Đôi bàn tay tử tế bây giờ đã chết và cứng đờ. Khuôn mặt dễ thương bây giờ tĩnh lặng và xám xịt. Nhưng nàng nhìn về tương lai. Nàng trông thấy nhiều năm tháng dài dằng dặc sắp tới sẽ chỉ thuộc về một mình nàng mà thôi.
***
Và bây giờnàng mở rộng vàng tay trước những tháng năm đang chào đón. Sẽ không có một người nào khác cùng sống trong những năm tháng ấy.
Nàng sẽ chỉ sống cho mỗi mình nàng mà thôi. Sẽ không có một đầu óc mạnh mẽ nào ở bên nàng.
Những người đàn ông và đàn bà luôn luôn nghĩ rằng họ có thể ra lệnh cho người khác phải làm gì và suy nghĩ như thế nào. Thình lình Louise hiểu rằng điều ấy là sai lầm. Nàng có thể phá bỏ và tự tìm cách thoát khỏi nó.
Và dù vậy, có lúc nàng cũng yêu chồng. Thường thì nàng không yêu chồng. bây giờ tình yêu thì có ý nghĩa gì nào? Bây giờ thì nàng hiểu rằng tự do mạnh mẽ hơn tình yêu. Nàng lại nói:
- Tự do! Thân xác và tâm hồn được tự do!
Josephine đang đợi bên ngoài cánh cửa. Chị kêu lên:
- Mở cửa ra đi. Em sẽ tự làm mình phát ốm mất thôi. Em đang làm gì trong đó vậy, Louise? Nào, nào, chị vào với em nhé!
- Đi đi. Em không bệnh.
Không, nàng đang uống cuộc đời nàng xuyên qua cánh cửa kia. Nàng vui sướng nghĩ về tất cả những ngày tháng phía trước. Những ngày mùa xuân, những ngày mùa hè. Tất cả các loại ngày sẽ thuộc về nàng. Nàng bắt đều hy vọng rằng cuộc đời sẽ dài lâu. Và chỉ mới hôm qua, cuộc sống dường như quá lâu dài!
***
Một lúc sau, nàng đứng dậy và mở cửa ra. Mắt nàng sáng long lanh, đôi má nàng hồng hào. Nàng không hề biết rằng trông nàng mạnh mẽ và khoẻ mạnh như thế nào, quá tràn ngập niềm lạc thú.
Họ đi xuống lầu, nơi Richard đang chờ đợi.
Một người đàn ông đang mở cửa. Đó là Brently Mallard. Chàng dơ bẩn và mệt mỏi. Chàng mang một cái va li và một cây dù.
Chàng không chết trong vụ tai nạn tàu hoả. Thậm chí chàng cũng không biết là có một tai nạn. Chàng kinh ngạc trước tiếng kêu đột ngột của Josephine. Chàng không hiểu tại sao Richard bỗng di chuyển giữa họ, che chắn đề Louise khỏi thấy chồng nàng.
Nhưng Richard đã quá chậm. Không còn kịp nữa!
Khi bác sỹ đến, họ nói là do trái tim yếu đuối của nàng.
Họ bảo rằng nàng chết vì vui sướng. Chính niềm vui sướng đã sát hại nàng
(Vĩnh Hiền dịch từ chuyện ngắn “The story of an hour” của tác giả Mỹ, Kate Chopin)
Rồi như có sự sắp đặt của định mệnh, vào ngày hôm nay, một ngày mà tôi đang suy nghĩ rất nhiều về “Tự do” thì tờ tạp chí cũ được ai đó lôi ra đặt ở trên bàn. Thói quen thường tình, tôi tìm phần truyện ngắn, nhìn qua đã biết là truyện đọc rồi, giật mình vì sự xuất hiện của nó. Đọc lại, một cảm giác như mình vừa tìm thấy bạn tri kỷ. Nhưng có lẽ tôi sẽ ngủ ngon vào đêm nay, chấm dứt mọi suy nghĩ nếu không có cái kết cục buồn bã kia. Vậy là sẽ còn phải trăn trở, sẽ còn phải day dứt. Ôi, một tác phẩm hay đôi khi cũng gây cho ta những đau khổ rất thật, rất sâu.
Bạn nghĩ gì về “tình yêu” và về “tự do”?
CÂU CHUYỆN CỦA MỘT GIỜ
Họ biết Louise Mallard có một trái tim yếu đuối. Do đó họ báo tin dữ một cách nhẹ nhàng. Chồng nàng, Brently, đã chết. Chị nàng, Josephine, lặng lẽ:
-Tai nạn tàu hoả, Louise ạ
Bạn của chồng nàng, Richard, đứng với Josephine. Richard đem tin tức đến, nhưng Josephine thuật lại câu chuyện. Cô nói bằng những câu đứt quãng:
- Richard... ở toà nhật báo. Tin tức về tai nạn đến, Louise... Louise à. Tên của Brently có trong danh sách, Brently... bị thiệt mạng rồi, Louise.
Louise không nghe câu chuyện một cách lạnh lùng, như một số phụ nữ vẫn thường thế. Nàng không thể đóng đầu óc và tâm hồn nàng lại trước tin tức ấy. Như một cơn bão bất ngờ, nước mắt nàng tuôn chảy. Nàng khóc oà trong vòng tay chị nàng.
Rồi, cũng rất thình lình, lệ nàng ngưng chảy. Nàng đi một mình đến phòng riêng. Nàng không muốn có ai ở với nàng cả.
***
Trước khung cửa sổ đặt một cái ghế trống. Nàng ngồi xuống và nhìn ra ngoài. Nàng rất mỏi mệt sau màn lệ. Thân thể nàng lạnh cóng, đầu óc và tâm hồn nàng trống trải. Bên ngoài khung cửa sổ, nàng có thể nhìn thấy cây cối. Không khí ngửi như mưa màu xuân. Nàng có thể nghe thấy ai đó đang ca hát ở đằng xa xa. Chim chóc hót ở gần nhà. Bầu trời xanh và lộ ra những đám mây. Nàng nghĩ ngợi. Nàng ngồi lặng lẽ, nhưng vẫn còn một vài giọt lệ rơi xuống. Nàng có một khuôn mặt trẻ trung, mạnh mẽ. Nhưng đôi mắt nàng không biểu lộ gì cả. Nàng thấy bầu trời xanh.
Nàng không suy nghĩ hay nhìn ngó gì. Nàng chờ đợi. Có một điều gí đó đang xảy đến với nàng. Nàng đang chờ đợi nó với nỗi sợ hãi. Nó là gì nhỉ? Nàng không biết, nàng không thể đặt cho nó một cái tên. Nhưng nàng cảm thấy nó đang đến từ trên bầu trời. Nó tiến đến nàng xuyên qua âm thanh, mùi vị của không gian.
Một cách từ từ, nàng trở nên kích động. Hơi thở nàng nhanh, trái tim nàng đập nhanh hơn. Nàng bắt đầu nhìn thấy điều này. Nó muốn tìm thấy nàng và chiếm đoạt nàng. Nàng cố gắng chiến đấu chồng lại nó. Nhưng nàng không thể. Đầu óc nàng cũng yếu ớt như hai bàn tay nhỏ bé trắng trẻo của nàng. Đoạn, nàng thôi suy nghĩ chống lại nó. Một từ nhỏ buột khỏi môi nàng:
- Tự do, tự do, tự do, tự do!
Sự trống trải và nỗi sợ hãi rời khỏi nàng. Đôi mắt biểu lộ nỗi kích động của nàng. Tim nàng đập nhanh, màu làm ấm cơ thể nàng.
Một cảm giác vui sướng bất ngờ khiến nàng bị kích động. Nàng không không muốn dừng lại để hỏi xem liệu niềm vui thú của nàng có phải là sai lầm hay không. Nàng nhìn thấy sự tự do của nàng thật rõ ràng. Nàng không thể dừng lại để suy nghĩ về những điều nhỏ nhặt.
Nàng biết rằng lệ sẽ rơi trở lại khi trông thấy thi thể chồng. Đôi bàn tay tử tế bây giờ đã chết và cứng đờ. Khuôn mặt dễ thương bây giờ tĩnh lặng và xám xịt. Nhưng nàng nhìn về tương lai. Nàng trông thấy nhiều năm tháng dài dằng dặc sắp tới sẽ chỉ thuộc về một mình nàng mà thôi.
***
Và bây giờnàng mở rộng vàng tay trước những tháng năm đang chào đón. Sẽ không có một người nào khác cùng sống trong những năm tháng ấy.
Nàng sẽ chỉ sống cho mỗi mình nàng mà thôi. Sẽ không có một đầu óc mạnh mẽ nào ở bên nàng.
Những người đàn ông và đàn bà luôn luôn nghĩ rằng họ có thể ra lệnh cho người khác phải làm gì và suy nghĩ như thế nào. Thình lình Louise hiểu rằng điều ấy là sai lầm. Nàng có thể phá bỏ và tự tìm cách thoát khỏi nó.
Và dù vậy, có lúc nàng cũng yêu chồng. Thường thì nàng không yêu chồng. bây giờ tình yêu thì có ý nghĩa gì nào? Bây giờ thì nàng hiểu rằng tự do mạnh mẽ hơn tình yêu. Nàng lại nói:
- Tự do! Thân xác và tâm hồn được tự do!
Josephine đang đợi bên ngoài cánh cửa. Chị kêu lên:
- Mở cửa ra đi. Em sẽ tự làm mình phát ốm mất thôi. Em đang làm gì trong đó vậy, Louise? Nào, nào, chị vào với em nhé!
- Đi đi. Em không bệnh.
Không, nàng đang uống cuộc đời nàng xuyên qua cánh cửa kia. Nàng vui sướng nghĩ về tất cả những ngày tháng phía trước. Những ngày mùa xuân, những ngày mùa hè. Tất cả các loại ngày sẽ thuộc về nàng. Nàng bắt đều hy vọng rằng cuộc đời sẽ dài lâu. Và chỉ mới hôm qua, cuộc sống dường như quá lâu dài!
***
Một lúc sau, nàng đứng dậy và mở cửa ra. Mắt nàng sáng long lanh, đôi má nàng hồng hào. Nàng không hề biết rằng trông nàng mạnh mẽ và khoẻ mạnh như thế nào, quá tràn ngập niềm lạc thú.
Họ đi xuống lầu, nơi Richard đang chờ đợi.
Một người đàn ông đang mở cửa. Đó là Brently Mallard. Chàng dơ bẩn và mệt mỏi. Chàng mang một cái va li và một cây dù.
Chàng không chết trong vụ tai nạn tàu hoả. Thậm chí chàng cũng không biết là có một tai nạn. Chàng kinh ngạc trước tiếng kêu đột ngột của Josephine. Chàng không hiểu tại sao Richard bỗng di chuyển giữa họ, che chắn đề Louise khỏi thấy chồng nàng.
Nhưng Richard đã quá chậm. Không còn kịp nữa!
Khi bác sỹ đến, họ nói là do trái tim yếu đuối của nàng.
Họ bảo rằng nàng chết vì vui sướng. Chính niềm vui sướng đã sát hại nàng
(Vĩnh Hiền dịch từ chuyện ngắn “The story of an hour” của tác giả Mỹ, Kate Chopin)