khungbo
21-12-2005, 04:39 PM
NẾu ai thích thì nói 1 tiếng để Kb post tiếp nhe
Niềm vui nhỏ bé (Vũ Như Luân)
Trời vào đông bao giờ không hay. Bé chợt nhận ra điều đó khi một buổi mai thức dậy thấy không gian lạnh buốt, dù biết đã muộn rồi cũng không muốn ra khỏi chăn. Bé kéo chăn lên tận hai má, cảm thấy hơi ấm dễ chịu len vào người và giương mắt nhìn về phía cửa sổ. Bầu trời bên ngoài xám ngắt. Hình như mây sa xuống thật thấp, nhưng không phải là một thứ mây nặng nề của những cơn mưa mà là thứ mây xám nhẹ nhàng lan trải khắp cả không gian, dễ tạo cho ta một cảm giác man mác thật nhẹ nhàng.
Từ hôm đó đi học Bé luôn luôn phải mang áo ấm. Có những buổi trưa trời không nắng, những chiều trời gió lộng khắp nơi. Bé nhìn những hàng cây mới được trồng ven những con đường ở trung tâm thị xã, thấy chúng co ro tội nghiệp làm sao. Nhưng Bé lại rất thích những ngày giá rét như thế này. Nó làm cho Bé cảm thấy ấm áp hơn mỗi khi về nhà, và lòng Bé thường nôn nao vì cảm giác đợi chờ Giáng Sinh đến.
Đã nhiều Giáng Sinh đến rồi, kể từ khi Bé đủ trí khôn để nhận biết về điều đó, từ khi cả mấy chị em của Bé đều còn nhỏ xíu. Nhưng bao giờ Bé cũng cảm thấy sung sướng và bình an trong những ngày chờ đợi ấy. Bé đếm từng tờ lịch được bóc đi để thấy Giáng Sinh đang gần lại. Mấy hôm nay đi học về ngang phố Bé đã thấy các gian hàng bày bán những đồ trang trí Giáng Sinh. Hàng chữ “Merry Christmas”, những chiếc đèn đủ màu, những dây đèn điện với những chiếc bóng bé xíu … thi nhau chớp chớp. Những dây kim tuyến, những trái châu lấp lánh, những dây chuông xinh xinh, những bộ tượng với nhiều cỡ khác nhau, rồi những cây Sapin đủ các kiểu lá: cây trắng bạc, cây xanh, cây nào cũng lộng lẫy với những màu sắc rực rỡ của các đồ trang trí. Bé đi chầm chậm qua các cửa hiệu, thích thú nhìn những mặt hàng đặc biệt của mùa đông. Bé mỉm cười với với những ông già Noel vui vẻ nhìn mọi người, từ nhiều góc phố. Có ông bé xíu, nhưng có ông thật to. Có ông còn khệ nệ vác theo bịch quà to tướng. Ước gì năm nay Bé lại được ông già Noel cho quà nhỉ. Quà của Ông bao giờ cũng dễ thương và cũng đầy bất ngờ thích thú. Đang ngẩn ngơ nhìn ông già Noel, tự nhiên Bé nhận ra một cô bé nho nhỏ áp quần nhếch nhác chẳng đủ làm tan đi cái lạnh của buổi chiều cuối năm đầy gió rét. Cô bé giương to đôi mắt, ngơ ngác nhìn những ánh đèn chớp tắt liên hồi trên những cây Noel đang bày bán. Cạnh cô bé là đứa em nhỏ xíu, cũng nhếch nhác và thiếu thốn như chị, tay cầm cái lon sữa bò, đang nép vào cái thân thể nhỏ bé kia một cách đầy trông cậy, và cũng giương mắt ngắm nhìn. Tự nhiên Bé thấy mắt mình cay cay. Trong niềm vui rộn rã của mọi người, giữa cảnh tưng bừng của phố xá, của những bản nhạc rộn ràng, bình an ca ngợi niềm vui Giáng Sinh, hai đứa trẻ lạc loài trở nên một hình ảnh sống động trái ngược trước mắt Bé. Bé muốn chia sẻ một chút gì đó cho hai người bạn nhỏ gặp tình cờ, nhưng trong tay Bé chẳng có gì ngoài chiếc cặp sách. Bé chẳng bao giờ có tiền mang theo khi đi học.
(còn típ )
Niềm vui nhỏ bé (Vũ Như Luân)
Trời vào đông bao giờ không hay. Bé chợt nhận ra điều đó khi một buổi mai thức dậy thấy không gian lạnh buốt, dù biết đã muộn rồi cũng không muốn ra khỏi chăn. Bé kéo chăn lên tận hai má, cảm thấy hơi ấm dễ chịu len vào người và giương mắt nhìn về phía cửa sổ. Bầu trời bên ngoài xám ngắt. Hình như mây sa xuống thật thấp, nhưng không phải là một thứ mây nặng nề của những cơn mưa mà là thứ mây xám nhẹ nhàng lan trải khắp cả không gian, dễ tạo cho ta một cảm giác man mác thật nhẹ nhàng.
Từ hôm đó đi học Bé luôn luôn phải mang áo ấm. Có những buổi trưa trời không nắng, những chiều trời gió lộng khắp nơi. Bé nhìn những hàng cây mới được trồng ven những con đường ở trung tâm thị xã, thấy chúng co ro tội nghiệp làm sao. Nhưng Bé lại rất thích những ngày giá rét như thế này. Nó làm cho Bé cảm thấy ấm áp hơn mỗi khi về nhà, và lòng Bé thường nôn nao vì cảm giác đợi chờ Giáng Sinh đến.
Đã nhiều Giáng Sinh đến rồi, kể từ khi Bé đủ trí khôn để nhận biết về điều đó, từ khi cả mấy chị em của Bé đều còn nhỏ xíu. Nhưng bao giờ Bé cũng cảm thấy sung sướng và bình an trong những ngày chờ đợi ấy. Bé đếm từng tờ lịch được bóc đi để thấy Giáng Sinh đang gần lại. Mấy hôm nay đi học về ngang phố Bé đã thấy các gian hàng bày bán những đồ trang trí Giáng Sinh. Hàng chữ “Merry Christmas”, những chiếc đèn đủ màu, những dây đèn điện với những chiếc bóng bé xíu … thi nhau chớp chớp. Những dây kim tuyến, những trái châu lấp lánh, những dây chuông xinh xinh, những bộ tượng với nhiều cỡ khác nhau, rồi những cây Sapin đủ các kiểu lá: cây trắng bạc, cây xanh, cây nào cũng lộng lẫy với những màu sắc rực rỡ của các đồ trang trí. Bé đi chầm chậm qua các cửa hiệu, thích thú nhìn những mặt hàng đặc biệt của mùa đông. Bé mỉm cười với với những ông già Noel vui vẻ nhìn mọi người, từ nhiều góc phố. Có ông bé xíu, nhưng có ông thật to. Có ông còn khệ nệ vác theo bịch quà to tướng. Ước gì năm nay Bé lại được ông già Noel cho quà nhỉ. Quà của Ông bao giờ cũng dễ thương và cũng đầy bất ngờ thích thú. Đang ngẩn ngơ nhìn ông già Noel, tự nhiên Bé nhận ra một cô bé nho nhỏ áp quần nhếch nhác chẳng đủ làm tan đi cái lạnh của buổi chiều cuối năm đầy gió rét. Cô bé giương to đôi mắt, ngơ ngác nhìn những ánh đèn chớp tắt liên hồi trên những cây Noel đang bày bán. Cạnh cô bé là đứa em nhỏ xíu, cũng nhếch nhác và thiếu thốn như chị, tay cầm cái lon sữa bò, đang nép vào cái thân thể nhỏ bé kia một cách đầy trông cậy, và cũng giương mắt ngắm nhìn. Tự nhiên Bé thấy mắt mình cay cay. Trong niềm vui rộn rã của mọi người, giữa cảnh tưng bừng của phố xá, của những bản nhạc rộn ràng, bình an ca ngợi niềm vui Giáng Sinh, hai đứa trẻ lạc loài trở nên một hình ảnh sống động trái ngược trước mắt Bé. Bé muốn chia sẻ một chút gì đó cho hai người bạn nhỏ gặp tình cờ, nhưng trong tay Bé chẳng có gì ngoài chiếc cặp sách. Bé chẳng bao giờ có tiền mang theo khi đi học.
(còn típ )