PDA

View Full Version : Viễn Phương - Thơ riêng



Vien Phuong
07-10-2005, 11:57 AM
Xuân Về Trong Nắng Hạ

Thuở đất trời sa phủ bụi hồng
Người về thấp thoáng giữa hư không
Dung linh ẩn hiện vườn thơ thắm
Gót ngọc yêu kiều tha thướt trong

Lặng lẻ mây xanh kết mộng tình
Thơ lòng từng nhánh trổ hoa xinh
Cho ai say đắm bên trời vắng ?
Tô đậm trong tim một bóng hình

Người đến , rồi người lặng lẻ đi
Một câu không thốt lúc phân kỳ
Xa trong vũ trụ , trong trời đất
Người có chạnh lòng thương nhớ chi ?

Chênh chếch đường chiều nắng lả lơi
Bến chờ hiu hắt giọt sầu rơi
Cỏ cây man mác , người im đứng
Dõi dấu chân chim cuối nẻo trời

Chợt bóng Xuân về trong nắng Hạ
Tim người rộn rã mạch tình dâng
Quên đi giây phút buồn đơn nhớ
Ngây ngất tâm hồn hương Gió Xuân

Viễn-Phương

Vien Phuong
07-10-2005, 11:59 AM
Thương Người Em Nhỏ

Tôi có người em ước mộng nhiều
Hay ngồi ngắm lạnh gió hoang hiu
Quen nhau từ độ trời nghiêng bóng
Một sớm Xuân sang nắng xế chiều

Nhưng chẳng bao giờ ước hẹn nhau
Niềm thương giấu kín để ngàn sau
Luân lưu một cõi miền vô định
Xây giấc mộng tình trên đỉnh cao

Chiều xuống,sầu lên khung cửa nhỏ
Bên giàn hoa tím giữa vườn xưa
Hỡi !-Người em nhỏ,người em nhỏ
Em có buồn không nơi phố thưa

Những lúc nghe buồn tôi tự hỏi
Tình nầy xuôi ngược sẻ về đâu ?
Hay như con nước đầu sông nhớ
Về cuối sông thương đếm giọt sầu

Tôi ở phương Tây ngắm ánh hồng
Bên trời Đông nhạt nắng mênh mông
Vương theo mây gió hồn thơ thẩn
Mà nhớ thương ai ?-Tận cõi lòng

Viễn-Phương

crazywolfdl
07-10-2005, 07:38 PM
Hai bài thơ của Viễn Phương thật hay, có những từ ngữ hình như bây giờ chỉ còn tìm thấy trong những câu thơ cũ "phân kỳ", "lả lơi", "giọt sầu", "man mác"... những hình ảnh và từ ngữ thật đẹp. Chắc hẳn Viễn Phương phải là một người hoài cổ. Cái tên bạn làm mình nhớ đến 2 câu thơ

"Gác mái ngư ông về viễn phố
Gõ sừng mục tử lại cô thôn..."

Đẹp và buồn làm sao !

Vien Phuong
08-10-2005, 02:51 AM
Cam on ban. Minh la mot nguoi xa xu (Vien Phuong) da lau nen lam vai bai tho cho vui thoi chu khong phai hoai co dau :) Cam on ban nhieu

Tâm Sự Kẻ Tha Hương

Tôi mượn vần thơ, nốt nhạc buồn,
Viết lên tâm sự kẻ tha phương,
Bao năm mòn mỏi, chân viễn xứ,
Nhưng vẫn đêm ngày vọng cố hương .

Từ lúc xa quê, lạc xứ ngươì,
Bao mùa xuân đã lạnh lùng trôi,
Bao đêm, lệ nhỏ nhoà chăn, gôí,
Bạn cũ, trường xưa, vắng, biệt rồi .

Hạ đến, tìm đâu cánh phượng hồng,
Những tà áo trắng ấy còn không ?
Ve sầu có phải còn rên xiết,
Trên giặng me xanh khắp nẻo đường ?

Nhớ phố ngày xưa rực ánh đèn ?
Rộn ràng xe cộ, khách đua chen ?
Người đi náo nức, về vui vẻ ,
Hoan lạc chưa tàn dẫu nưả đêm .

Nhớ thảm lúa xanh khắp ruộng đồng,
Trâu nằm nhai cỏ dưới trời trong,
Nhớ đàn trẻ nhỏ đùa trong nắng,
Nhớ chiếc thuyền câu thả giưã giòng .

Quê cũ giờ đây vẫn mịt mờ,
Ngày về có phải chỉ là mơ ? (???)
Bao giờ hạnh phúc, thanh bình hở ?
Thuyền cũ quay về với bến xưa ?

khoaitaychien
08-10-2005, 09:48 AM
Originally posted by Vien Phuong@Oct 8 2005, 02:51 AM
Quê cũ giờ đây vẫn mịt mờ,
Ngày về có phải chỉ là mơ ? (???)
Bao giờ hạnh phúc, thanh bình hở ?
Thuyền cũ quay về với bến xưa ?

Quoted post

KHông biết quê cũ của bạn là nơi nào,là ở đâu nghe sao mà buồn qúa ......ko biết nghĩ sao đây phải chăng mình máy móc qúa chăng.

Vien Phuong
08-10-2005, 01:53 PM
Tìm Chút Hương Xưa I

Có một chiêù Thu, lá ngập đường,
Tôi về tìm lại chút dư hương,
Của thơì thơ ấu, tôi còn nhớ,
Bè bạn, đùa vui, dưới mái trường .

Cảnh vẫn còn đây, chẳng thấy ngươì,
Sân trường, hoang vắng, bóng chiều rơi,
Cây bàng năm ấy nơi hò hẹn,
Giờ đã tàn, khô, đứng ngậm ngùi,

Lối cũ, đường xưa phủ lá vàng,
Gió chiều lành lạnh bước chân hoang,
Công viên, ghế đá nằm im bóng,
Hoa cỏ sầu thương cũng úa tàn .

Em hỡi giờ này, em ở đâu ?
Có nghe chăng những bước chân sâù?
Có nghe chăng tiếng lòng than thở ?
Của những nhân tình vắng, biệt nhau .

Văng vẳng đâu đây, tiếng nhạc buồn,
Như ngầm nhắn nhủ khách tha phương,
Đừng quên sưã mẹ nuo^i ta lớn,
Hãy rủ nhau về, dựng cố hương .

Tôi đứng nhìn theo chiếc lá rơi,
Mà nghe tiếc, nhớ những ngày vui,
Mà nghe đắng, mặn, cay lòng mắt,
Thơ ấu ơi ta vĩnh biệt rôì

Vien Phuong
08-10-2005, 01:54 PM
Tìm Chút Hương Xưa II

Từ lúc xa quê lạc xứ người ,
Bao mùa thu đã lặng lờ trôi,
Những đêm mưa lạnh nằm thao thức,
Nghe xót xa, thương nhớ, ngậm ngùi .

Tôi trở về đây một buổi chiều,
Nắng hanh vàng nhạt, gió hiu hiu,
Lang thang bước nhỏ trên đường cũ,
Tìm chút hương thừa, mộng dấu yêu .

Lối cũ ngày nào chẳng đổi thay,
Chốn xưa hò hẹn vẫn còn đây,
Nhưng người xưa ấy không còn nữa,
Biền biệt phương trời tựa khói mây .

Chân bước lần trên thảm lá vàng,
Nghe lòng luyến tiếc, nhớ, mênh mang,
Tâm tư chìm đắm vào hư ảo,
Nhớ một cuộc tình, đã dở dang .

Em hỡi, bây giờ em ở đâu ?
Có nghe tiếng gió gọi thu sầu ?
Có nghe tiếng lá vàng thu rụng ?
Tiếng nhạn lạc đàn, gợi xót đau ?

Vien Phuong
08-10-2005, 02:04 PM
Đêm rồi anh ngũ anh mơ
Thấy em một bóng ơ hờ bên kia
Tường mây loang trắng ngăn chia
Em ngồi thơ thẩn đầm đìa sương rơi

Giọt sầu từng giọt chơi vơi
Phải chăng em khóc cho đời quạnh hiu
Hồn anh từ cõi hoang hiu
Dìu em rời bến cô liêu lạnh lùng

Rồi ta lên giữa không trung
Hỏi trời sao lắm não nùng bi thương
Đời anh lãng tử phong sương
Đời em cay đắng sầu vương kiếp hồng

Bầu trời thăm thẳm mênh mông
Đôi ta lạc bước giữa rừng hoa tiên
Bao nhiêu cung nữ thay phiên
Phủi từng vết bụi ưu phiền cho em

Rồi em hóa kiếp thành tiên
Ôi nàng tiên nữ dịu hiền thướt tha
Thương em lòng bỗng xót xa
Bởi em tiên nữ anh là phàm nhân

Nên anh trở lại dương trần
Trả cho hết nợ tha nhân đọa đày
Vì anh là kiếp lạc loài
Tình anh là những chuỗi ngày thương đau

Yêu anh em lại xuyến xao
Đôi người đôi ngã xa nhau không đành
Mắt sầu ngấn lệ long lanh
Nhưng đừng em nhé theo anh xuống trần

Thương nhau ta hãy lựa lần
Tiên phàm đâu thể được gần bên nhau
Đành thôi ôm lấy nghẹn ngào
Anh đi em ở thương đau đôi mình

Em ơi ! Ở lại cung đình
Nhớ đừng vội vã vương tình với ai
Tình anh có một không hai
Thương nhau gắng đợi ngày mai tương phùng

Dù xa cách trở muôn trùng
Chờ anh em nhé trong rừng hoa tiên
Nắng hồng mai đó vương lên
Bao nhiêu cay đắng muộn phiền sẽ tan

Đất trời biển rộng thênh thang
Anh từ dương thế mênh mang nỗi sầu
Hồn đơn giá lạnh đêm thâu
Chờ em qua mấy nhịp cầu yêu đương

Bềnh bồng đây đó tha phương
Đếm từng bước lẻ trong sương mịt mờ
Mơ rồi anh lại thêm mơ
Thấy em một bóng em chờ đợi anh

Rồi anh hết nợ dương trần
Đường tiên giới ấy anh sang anh tìm
Hương hoa thoang thoảng êm đềm
Bên nàng tiên nữ lòng thêm ấm tình

Dắt tay nhau đến thiên đình
Tâu cùng ngọc đế chuyện tình ta mang
Tiên nam tiên nữ hai hàng
Ngọc hoàng ngồi giữa cung vàng nguy nga

Tâu rằng thuở ấy không xa
Em là tiên nữ rừng hoa giáng trần
Trót vì nặng nợ dương gian
Hóa thân làm kiếp hồng nhan đoạn trường

Một đêm giá lạnh bên đường
Gặp anh lãng tử tha phương vương tình
Rồi em trả hết nợ trần
Em về tiên giới cam đành biệt ly

Chờ nhau mấy kiếp sầu bi
Luân hồi hạnh ngộ cũng vì nợ duyên
Qua rồi năm tháng truân chuyên
Bây giờ hai đứa hương duyên đậm đà

Ngọc hoàng mắt lệ tuôn sa
Thương cho đôi trẻ thật là thuỷ chung
Truyền cho tiên nữ trong cung
Đèn hoa kết tựu cho cùng nên duyên

Ông Tơ bà Nguyệt cũng lên
Chỉ điều se thắt cho bền phu thê
Đường tình hương thoả đê mê
Xe hoa chờ đón ta về rừng tiên

Tình yêu vẹn vẻ đôi bên
Ngọc hoàng xúc động rượu tiên khỏa mừng
Rồi ta xây giữa khu rừng
Lâu đài tình ái chín tầng yêu đương

Thế là thôi hết sầu vương
Thế là thôi hết đau thương cuộc đời
Ta xây hạnh phúc bên trời
Rồi qua bao kiếp chơi vơi não nùng

Từ đây mưa gió bão bùng
Không hề xao động trên rừng hoa tiên
Hồn đang hạnh phúc ấm êm
Nắng vàng đây đó bừng lên bên đời

Dung linh em bỗng sáng ngời
Cho anh tỉnh giấc giữa trời mê say
Giật mình đôi mắt mù cay
Nghe đâu văng vẳng tiếng ai thở dài

Rồi anh vẫn kiếp lạc loài
Trần gian một bóng đếm ngày thương đau
Kiếp nào em hỡi có nhau
Rừng hoa tiên ấy ta vào duyên mơ

Viễn-Phương

Vien Phuong
08-10-2005, 02:22 PM
Màu Áo Tím

Một chiều quá bước tới công viên
Tìm bóng thời gian xoá muộn phiền
Tôi thấy quanh tôi vùng nắng hạ
Nắng vàng hong chín nỗi niềm riêng

Hàng thông im đứng sầu hiu hắt
Từng cánh chim đơn mỏi cánh về
Ríu rít kêu thương từng tiếng lạ
Bầu trời mây xám trải lê thê

Hoàng hôn đan kết màn sương trắng
Dĩ vãng từ đâu bổng hiện mờ
Ghế đá công viên chiều vắng lạnh
Có nàng áo tím mãi suy mơ

Nhìn cô suối tóc chảy mênh mông
Đôi mắt ưu tư , má ửng hồng
Mơn mởn làn môi,da trắng nuột
Âm thầm trải bóng tắm hoàng hôn

Cô ngồi lặng lẻ,ngồi im quá
Chắc cũng như tôi lắm khổ sầu
Dõi mắt xa trông đường vũ trụ
Như tìm dấu tích thuở xưa nào

Cũng màu sim tím,màu sim tím
Chiếc áo ngày xưa tôi mến yêu
Ý muốn làm quen không dám hỏi
Sợ làm kinh động giấc cô liêu

Chiều chiều mỗi lúc bóng chiều rơi
Cô đến công viên lặng lẻ ngồi
Chập chững trời đêm bao phủ xuống
Ngập ngừng trở bước,bước đơn côi

Một hôm lòng bổng nghe xao động
Vì bởi cô nàng đã bặt tin
Chợt thấy lòng như buồn nhớ lắm
Tình ơi !- Không lẻ lại vương tình ?

Quyết rằng không phải,rằng không phải
Tôi vẫn yêu nàng áo tím xưa
Dẫu biết không mong gì gặp gở
Mà tôi vương vấn mãi không chừa

Người tôi yêu mến chừ xa lắm
Áo tím ngày xưa lỗi hẹn rồi
Nàng cũng ra đi chiều nắng nhạt
Đi tìm hương lạ chốn xa xôi

Chiều qua rồi những chiều qua lại
Tôi vẫn bên hàng nắng ngã nghiêng
Yêu lắm người xưa và nhớ nữa
Cô nàng áo tím giữa công viên

Hỡi nàng áo tím , xưa , nay , hỡi !
Người có vô tình lắm đấy không ?
Sao chẳng thương yêu và nhớ nhỉ
Cho tình tôi mãi ngóng hoài trông

Viễn Phương

(Viết tại Mile Square Park,Fountain Valley,California)

Vien Phuong
15-11-2005, 02:56 PM
Gởi cô gái Huế

Hỡi cô gái Huê' của tôi ơi!
Cô đã làm tôi mơ mộng rồi
Từ độ biêt cô tôi thao thức
Đêm ngày chỉ nhớ đến cô thôi!

Chiếc nón bài thơ rất gợi tình
Tóc thề duyêndáng, má xinh xinh
Đôi mắt hồ thu thơ mộng quá
Hồn tôi tràn ngập nắng bình minh

Hỡi cô gái Huê' của tôi ơi!
Cô làm việc chi, mấy tuổi rồi?
Ước gì tôi được nghe cô hát
Tôi hò phụ hoạ giúp cô vui

Tôi cũng biết hò điệu Nam giao
Hát tình ca Huế của thuở nào
Thích câu Mái đẩy, giòng giao cảm
Yêu người xứ Huế dáng thanh tao

Nếu cô ra ngắm giòng Hương giang
Sẽ thấy tình tôi rất chứa chan
Vượt Thái Bình Dương về bên ấy
Thành dòng nước chảy, tiếng thở than

Hoặc nếu cô ra ngắm Trường Tiền
Sáu vày mười ai nhịp cầu uyên
Là cầu nối nhịp bao trai gái
Trong đó có tôi với bạn hiền

Nêu cô lên tận đỉnh Ngự Bình
Chứng kiến giùm tôi một mối tình
Chàng trai Đà Lạt từ Nam Mỹ
Yêu nguời con gái Huế thật xinh

Tôi muốn lấy thơ kết thành thuyền
Đi về xứ Huế để traoduyên
Cùng người con gái xinh như ngọc
Hạnh phúc như là chuyện thần tiên

Khi nào tôi mới gặp được cô?
Chuyên ái ân đợi đến khi nào?
Cô ơi xa quá làm sao với?
Tình tôi đành gởi đến trăng sao

oceanline
19-11-2005, 07:10 PM
Huế xinh.

Nghe anh nói về con gái Huế.
Tóc thề duyên dáng mắt rất xinh.
Trên đỉnh Ngự Bình nghe câu hát.
Hương giang mang mác một mối tình.

Tôi mơ hạnh phúc thật thần tiên.
Muốn giúp chút thơ kết thành thuyền.
Yêu nhau vượt đại dương đầy sóng.
Cho người Đà Lạt thỏa ước nguyền.

Tôi muốn bay lên gặp chị Hằng.
Hỏi chị xem rằng có thật chăng.
Mối tình xa quá, sao chẳng giúp.
Để nước sông Hương lắm thở than.

Tôi kết trăng sao vén bức màn.
Xây cầu Tràng Tiền tối bắc ngang.
Ngân hà xa lắm nay nối nhịp.
Là nhịp tình duyên thoáng ngỡ ngàng.

Nghe anh nói mà lòng tôi mơ.
Chưa lần đến xứ nón bài thơ.
Mà nghe gần gũi, yêu thương quá.
Có thật nơi này đến nên thơ?

(19-11-2005)