View Full Version : Mãi mãi tuổi 20
khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:07 PM
chào các bạn!
Dạo này chắc các bạn cũng có nghe qua về quyển nhật kí của anh Nguyễn Văn Thạc và chị Đặng Thùy Trâm. Vậy thi tại sao trang web của chúng ta không mở lên một đề tài tương tụ để có thể tạo nên một phong trào thúc đẩy mọi người học tập và phát triển nhỉ ?
hi vọng là sẽ nhận được trả lời cảu các bạn
Quên nữa , nếu ai có cuốn nhật kí của 1 trong 2 thì có thể cho muợn không???
Thân chào...
sat_thu_ga
27-08-2005, 05:14 PM
Đài truyền hình VN đã có hẳn một chương trình để nói về quyển nhật kí của anh Nguyễn Văn Thạc thì tại sao chúng ta lại không có một topic nói về quyển nhật kí này. Phải nói là rất xúc động khi đọc nhật kí Mãi Mãi tuổi 20 của anh Thạc
khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:40 PM
Originally posted by sat_thu_ga@Aug 27 2005, 05:14 PM
Đài truyền hình VN đã có hẳn một chương trình để nói về quyển nhật kí của anh Nguyễn Văn Thạc thì tại sao chúng ta lại không có một topic nói về quyển nhật kí này. Phải nói là rất xúc động khi đọc nhật kí Mãi Mãi tuổi 20 của anh Thạc
Quoted post
Chưa được đọc , nhưng xem báo thì thấy có vẻ rất là hay , nhất là Nhật kí Đặng Thùy Trâm
yuyurin
27-08-2005, 06:33 PM
Nhật ký Đặng Thùy Trâm ko chỉ đơn thuần ghi chép lại cuộc sống gian khó trong chiến tranh mah còn đề cao lý tưởng , sự nghiệp , tình yêu.Nhật ký ko wá khô cứng về chiến tranh mah ngược lại còn thấm đượm sự lãng mạn của một cô gái tuổi đôi mươi, trong đó bao gồm cả những rung động của con tim , định nghĩa về tình yêu....................đọc xong mới thấy Đặng Thùy Trâm rất dẽ thương <coi cọp >
chiken_killer
27-08-2005, 11:37 PM
Originally posted by sat_thu_ga@Aug 27 2005, 05:14 PM
Đài truyền hình VN đã có hẳn một chương trình để nói về quyển nhật kí của anh Nguyễn Văn Thạc thì tại sao chúng ta lại không có một topic nói về quyển nhật kí này. Phải nói là rất xúc động khi đọc nhật kí Mãi Mãi tuổi 20 của anh Thạc
Quoted post
Cuốn nhật ký Mãi Mãi tuổi 20 hiện đang được bán rất nhiều tại nhà sách Nguyễn Huệ/ Q.1/ tp Hồ Chí Minh... khi bước vào tiệm là thấy ngay...Nếu ai đang sống tại tp thì nên tìm đọc cuốn nhật ký này... rất là hay đó... em đã đọc qua mấy trang nhưng mà lại wên mua mất tiêu
khongkhoc
28-08-2005, 06:53 PM
Buổi tối trên đài tiếng nói TP. HCM, khoảng 8h30 và đài tiếng nói Việt Nam đều có đọc nhật ký Đặng Thùy Trâm, nhưng ở đài tiếng nói Việt Nam thì đọc hết rồi. Gía chính thức là Nhật ký Đặng Thùy Trâm 43.000đ, Mãi mãi tuổi 20: 35.000đ. Nếu bạn nào muốn mua sách rẻ thì có thể mua ở đường Võ Thị Sáu, khongkhoc thấy gỉam gía 15%. Hai cuốn này đã xuất bản hơn 100.000 cuốn, nên gía đã gỉam, đợt xuất bản mới sẽ còn 28.000đ (Mãi mãi tuổi 20).
khungbotumlumtele
01-09-2005, 08:24 PM
Oa oa , KB ở DL làm sao mà mua chứ ????
khongkhoc
01-09-2005, 09:44 PM
Bé khungbotumlumtele muốn mua cuốn nào, ngày 6.9 chị xuống lại SG sẽ mua gíup cho, chỗ chị ở chỉ mất 30giây để đi bộ qua nhà sách Nguyễn Huệ. Em cho chị địa chỉ nhà, chị sẽ gửi về. :)
khungbotumlumtele
01-09-2005, 09:48 PM
Originally posted by khongkhoc@Sep 1 2005, 09:44 PM
Bé khungbotumlumtele muốn mua cuốn nào, ngày 6.9 chị xuống lại SG sẽ mua gíup cho, chỗ chị ở chỉ mất 30giây để đi bộ qua nhà sách Nguyễn Huệ. Em cho chị địa chỉ nhà, chị sẽ gửi về. :)
Quoted post
Em nói vậy thôi , nhưng khổ cái ko có tiền nè , nghỉ hè ở nhà hết sạch $ rồi , chết rồi , làm sao đây ????
khongkhoc
01-09-2005, 10:23 PM
Ngân hàng đây, cho vay dài hạn không lấy lãi, chỉ cần mời chị một chầu xắp xắp thôi. :)
nguyenlinhst
02-09-2005, 02:01 AM
Đây là mấy đoạn đầu của nhật ký Nguyễn Văn Thạc. Không post lên hết để anh em còn mua sách. Dù sao cầm quyển sách đọc vẫn thú vị hơn nhiều.
Bạn trẻ thân mến, trên tay bạn đang là một cuốn sách bình thường như bao cuốn sách khác bạn đã thấy và đã cầm lên trong đời, nhưng tôi mong bạn tĩnh tâm lại giây phút, nhìn vào chân dung một con người hiện hình trên bìa và đọc vào dòng chữ dưới tên sách.
Khi đó bạn sẽ cảm thấy tay mình như trĩu xuống và tim mình đập gấp lên. Trên tay bạn bây giờ không phải là cuốn sách bình thường nữa, không phải là cuốn sách nữa, mà là một cuộc đời, một số phận. Bạn sẽ đọc vào trang sách và bạn sẽ thấy mình đang đọc một trái tim, đọc một tâm hồn của một con người (*).
Bạn trẻ thân mến, người bạn gặp trên trang sách này là một người trai Hà Nội. Khi anh bước chân vào ngưỡng cửa đại học là khi cuộc chiến tranh VN đang thời kỳ căng thẳng, ác liệt nhất.
Anh học giỏi, cả “xã hội” và “tự nhiên” như thời ấy thường nói, nghĩa là cả văn và toán, ở trung học anh đoạt giải nhất thi học sinh giỏi văn toàn miền Bắc, ở đại học anh là sinh viên xuất sắc của khoa toán - cơ đại học Tổng hợp Hà Nội. Anh có thể được chọn một con đường khác vào đời. Nhưng anh, và cả thế hệ anh, năm tháng ấy đã cởi áo sinh viên khoác lên mình áo lính. Không có sự lựa chọn nào khác khi tổ quốc lâm nguy.
Và anh, như một người trai thế hệ, đã chấp nhận và dấn thân. Dấn thân không theo nghĩa hiện sinh mà theo nghĩa yêu nước.
Bạn trẻ thân mến, người trai Hà Nội ấy đã vĩnh viễn nằm xuống mảnh đất Quảng Trị hơn 30 năm về trước. Hôm nay, sau 30 năm ngày chiến tranh khép lại, bạn đang có trên tay mình những tâm tình của anh qua cuốn sổ nhật ký quân ngũ anh ghi trong quãng thời gian huấn luyện tân binh.
Anh trải lòng mình chân thật qua những cảm nhận lắng nghe hồn nhiên, tinh tế rung động trước những vùng đất anh qua, những con người anh gặp, của một hồn thơ đang khao khát bộc lộ, một tình yêu khao khát tỏ bày, một đầu óc khao khát nhận thức.
Anh ghi cho mình và chỉ cho mình thôi. Cuốn sổ này anh gọi là “Chuyện đời”. Bây giờ bạn đọc nó bạn sẽ thấy nó vừa là nhật ký, vừa như một cuốn sổ tự tu dưỡng, lại vừa như những ghi chép sáng tác văn học. Những con chữ ở đây, bạn hãy nhớ, đã được ghi bằng bút mực trên đường hành quân. Nét mực còn nguyên và những gì chứa đựng trong chữ thì còn mãi.
Bạn trẻ thân mến, có một tình yêu của một lứa đôi Hà Nội nơi cuốn sách bạn đang đọc. Một tình yêu lý tưởng tiêu biểu của thanh niên thời chiến tranh ấy. Chàng trai ra trận, cô gái đi học xa, tình yêu vượt thời gian và không gian chín lên trong tình cảm nhớ thương mong ngóng đợi chờ hi vọng của hai người.
Chị đã hỏi anh câu hỏi hạnh phúc là gì khi hai người còn là học sinh. Câu hỏi hạnh phúc bao lứa đôi thời chiến đã hỏi và tìm cách định nghĩa cho mình, cho người mình yêu. Và khi vào lính anh đã viết thư cho chị hẹn ngày 30-4-1975 anh về gặp chị và sẽ trả lời. Bạn có ngạc nhiên không khi thấy một sự trùng hợp kỳ diệu đến thế!
Lời hẹn hò như tiên tri ấy của Nguyễn Văn Thạc đã ngân một nốt trầm lắng trong lòng người con gái anh yêu, trong lòng những người cùng thế hệ, và đọng lại hôm nay một niềm bi tráng. Ngày 30-4-1975 đã qua nhưng Nguyễn Văn Thạc không về, bao nhiêu người nữa như anh không về. Câu hỏi hạnh phúc vẫn đi tìm câu trả lời ở phía trước...
Cuốn sổ ghi chép này dừng lại tại ngã ba Đồng Lộc ngày 3-6-1972 khi anh chuẩn bị vào chiến trường. Những dòng cuối cùng anh viết dường như gấp gáp: “Kính chào hậu phương. Chào gia đình và người tôi yêu. Đêm nay tôi đi. Nhất định có ngày trở về thủ đô yêu quí của lòng tôi”.
Hơn một tháng sau anh đã hi sinh khi tuổi chớm hai mươi. Cũng như bao người lính khác, anh bình thản vào trận, bình thản biết mình có thể ngã xuống. Và cái anh để lại cho đời, khi sự sống đã hiến dâng cho đất nước, là cuốn sổ ghi chép này và những bức thư gửi cho gia đình và người con gái anh yêu.
Người trai Hà Nội đang trò chuyện với bạn về mình, về thế hệ mình trên những trang sách này có một cái tên bình dị: Nguyễn Văn Thạc. Anh viết cái sống của mình khi đang là anh lính binh nhì.
Và trước khi để bạn đọc ngẫm vào trang viết cuộc đời anh, tôi xin dẫn lại những dòng anh gửi gắm lại cho bạn, cho tôi, cho tất cả những ai đang được sống hôm nay: “Ừ, nếu như tôi không trở lại - Ai sẽ thay tôi viết tiếp những dòng sau này? Tôi chỉ ao ước rằng ngày mai, những trang giấy còn lại đằng sau sẽ toàn là những dòng vui vẻ và đông đúc. Đừng để trống trải và bí ẩn như những trang giấy này”.
Bạn trẻ thân mến, bạn có cuốn sách này chưa? Và bạn đã dọn mình để bước vào khoảng “trống trải và bí ẩn” của một con người mãi mãi tuổi hai mươi chưa?
Kỳ 1: Vào bộ đội
-------------------
Ngày 2-10-1971, 28 ngày sau khi nhập ngũ, Nguyễn Văn Thạc ghi những dòng nhật ký đầu tiên. Cho đến tháng 5-1972, trong suốt tám tháng vừa hành quân vừa ghi chép, anh viết được 240 trang sổ tay. Những “câu văn vội vàng và bụi bặm”, anh viết vậy.
2-10-1971
Nhiều lúc mình cũng không ngờ nổi rằng mình đã đến đây. Không ngờ rằng trên mũ là một ngôi sao. Trên cổ áo là quân hàm đỏ. Cuộc đời bộ đội đến với mình tự nhiên quá, bình thản quá và cũng đột ngột quá.
Thế là thế nào? Cách đây ít lâu, mình còn là sinh viên. Bây giờ thì xa vời lắm rồi những ngày cắp sách lên giảng đường, nghe thầy Đường, thầy Đạo... Không biết bao giờ mình sẽ trở lại những ngày như thế. Hay chẳng còn bao giờ nữa! Có thể lắm. Mình đã lớn rồi. Học bao lâu mà đã làm được gì đâu, đã sống được gì đâu? Chỉ còm cõi vì trang sách, gầy xác đi vì mộng mị hão huyền.
Hai mươi tám ngày trong quân ngũ mình hiểu được nhiều điều có ích. Sống được nhiều ngày có ý nghĩa. Dọc đường hành quân, có dịp xem lại lòng mình, soát lại lòng mình.
Mình bắt đầu sống có trách nhiệm từ đâu, từ lúc nào? Có lẽ từ 9-3-1971, tháng ba của hoa nhãn ban trưa, của hoa sấu và hoa bằng lăng nước.
Những người bạn thân yêu của mình đã lần lượt đi học xa hết cả rồi. Mỗi người một phương. Các bạn đã đi lên phương Bắc. Còn mình, sẽ đi về phương Nam...
Đêm Hà Bắc thật thanh bình. Thèm quá, nghe một tiếng thì thào của cánh gió trên đồi bạch đàn... Mình đã sống trên 20 ngày bên hồ cá Yên Duyên, Yên Sở. Ở đó có những đường cây đẹp tuyệt. Mình đã chụp tấm ảnh bộ đội đầu tiên dưới một gốc dừa, sau lưng là hồ cá. Hoàng hôn thong thả thay màu nước. Và ngôi sao Hôm trầm tư, kiêu hãnh đã mọc trên trời. Cuộc đời bộ đội đâu dễ dàng như thế.
Mình đã khóc, nước mắt giàn giụa, khi các bạn tiễn mình đi, khi buổi lễ kết thúc, khi bài Quốc ca rung bầu không khí trong lành trên Trường Tổng hợp. Bản nhạc này đây, bao lần mình đã nghe, đã cúi đầu suy nghĩ. Nhưng hôm nay mới thực hiểu, thực cảm một điều giản dị: Bài Quốc ca của ta, của ta!
Khóc, không phải vì hèn yếu, không phải vì buồn bã, mà vì xúc động. Vì buổi chia tay này thiêng liêng quá. Những người bạn thân yêu nhất của mình không thể tiễn mình đi được. Và bàn tay ấy, và đôi mắt ấy, giọng nói ấy... Lên xe rồi, xe nổ máy. Xe VN sản xuất, tiếng động cơ như tiếng tim mình vậy.
Nghẹn thắt vì một cảm giác khó tả, mình ngước nhìn lần cuối cùng cánh cửa sổ, nơi hằng ngày mình bò ra, nhìn xuống lòng đường. Khoảng trời nhỏ của riêng mình đó. Một hôm nào, những hôm nào mình mong chờ nhìn thấy bạn của mình đạp xe qua, để mình gọi... Bây giờ, là chia tay, xe lăn bánh, êm ru, xe đi êm, mà bọn mình xô vào nhau, chen nhau thò tay ra cửa.
Xe ơi, lao nhanh hơn, cho ta chóng tới gia đình lớn. Nơi ta gửi gắm cả thời thanh xuân của mình...
Hơn cả khi trên tay phập phồng tờ quyết định. Vui sướng, tự hào, cảm động làm sao khi trên người ta là bộ quân phục xanh màu lá. Anh sinh viên quen màu trắng áo của cánh cò, quen màu xanh da trời tháng nắng... Mình trút bỏ không thương tiếc, và trìu mến khoác lên mình màu xanh ấy. Màu xanh của núi đồi và thảo nguyên, của ước mơ và hi vọng. Màu xanh bất diệt của sự sống.
9g30 phải vào màn, nhưng ta thức trọn một đêm, với bốn bề đang rạng sáng, mặt trời mọc, và em bé đã ríu rít ở hàng ô rô xén gọn. Một tiếng võng kêu, một vệt nắng kẻ ở ngoài hiên, một con nhện giăng tơ trên cành ổi... Có gì khác với nơi ta ở, nơi ta gửi gắm tuổi thơ.
Ta đã bao lần đi bên sông Tô Lịch, trước kia ta khó chịu vì mùi bùn oi nồng... Ta đã mấy lần hành quân bên sông Tô Lịch, ta yêu sông vì bọt tăm sủi, vì màu xanh non, tươi trẻ có công vun đắp của dòng sông. Có phải lòng sông đã quên mình nhơ bẩn, đã chịu lòng mình mang mùi vị ấy để đem cho đời những cọng rau muống tươi kỳ lạ, để đem màu hồng tươi cho thành phố. Sông Tô ơi, mai trở về, ta khơi lại dòng sông, cho tuổi thơ vẫy vùng, cho con thuyền anh chở em đi, đi vòng quanh thành phố...
Hôm nay, đi bên sông, dưới cái nắng chang chang, trên vai là balô con cóc của Trường Sơn. Không thể nói là nhẹ được. Quai đeo thít vào vai, ép lồng ngực lại. Đau và bỏng rát, khó thở. Đè lên hông, ép vào lưng, ướt đầm đìa là mồ hôi ta đấy. Ta đặt balô, và cười luôn được. Ừ, cuộc đời ta là thế. Phải cười và phải vui. Bài hát ta yêu là Trường Sơn Đông - Trường Sơn Tây...
Yên Sở ơi, ta yêu Yên Sở như làng quê ta vậy. Nơi trú quân đầu tiên của đời ta. Nơi ta gọi bạn của mình là đồng chí. Nơi em thơ gọi ta là chú bộ đội, và những cô gái làng gọi ta: Chào các anh bộ đội.
Em đừng cười anh vì bộ quân phục thùng thình. Mẹ ta nghèo, rau cháo nuôi ta, đau khổ bốn nghìn năm, chắt chiu từng hạt gạo nuôi ta. Để bây giờ ta lớn. Phải lớn lên, phải to ra cho kịp tầm cao của lịch sử. Cánh tay này sẽ bóp nghẹt cổ quân thù.
Hành quân từ 5 giờ chiều đến 9 giờ đêm, đẹp lắm. Trăng đầu tháng còn đỏ quạch, cứ gợi cho ta nhớ một cánh buồm. Đấy, cánh buồm đỏ thắm, đựng đầy gió, gió cuốn những ngôi sao đêm, ùa vào lòng thuyền và đẩy thuyền trôi trong tâm tưởng... Ngủ bên bờ một dòng sông, có những đường dừa thật đẹp.
Trời trong quá, dây điện chăng như những dòng kẻ của một trang vở học trò. Đừng bấm đèn trêu họ, cứ để họ nói chuyện với nhau. Anh con trai sắp xa người bạn của mình. Cô ta lại về trường học tiếp. Chỉ còn vài tiếng nữa thôi là còi tàu, là chuyển bánh. Anh dặn gì cô ấy, có lẽ chẳng dặn gì đâu, và chỉ mỉm cười... Cậu nào đã cất tiếng hò:
“Tiếng ai như tiếng chuông vàng
Tiếng ai như tiếng cô nàng của anh...”
Còn tiếng này thì đúng là giọng anh Châu rồi, anh “Mộng Châu”:
“Anh yêu em lắm em ơi,
Nhưng anh chẳng dám ngỏ lời với em...”
Lính khoái, cười khúc khích... Những vì sao dưới sông cũng va vào nhau... Những cánh dừa cũng nắm tay nhau tinh nghịch bay qua bầu trời thanh bình. Tiếng động cơ như xay lúa.
Đêm đẹp vô cùng, ta lắng nghe đất thở. Anh bạn nằm bên rọi đèn pin tìm gì, có phải anh tìm con dế đang cần cù dạo bản nhạc đêm của Pritsvin? Không cưỡng nổi, ta lấy giấy và viết thư cho Như Anh...
4-10-1971
“Anh hẹn em cuối tuần/Chờ nhau nơi cuối phố/Biết anh thích màu trời/Em đã bồi hồi, chọn màu áo xanh/Sáng chủ nhật trời trong/Nhưng trong lòng dâng sóng/Chẳng thấy bóng anh sang/Đêm thứ hai thu vàng/Đêm thứ ba thu tàn/Mùa đông thứ tư sang...”
Bạn, đừng hát nữa, mà làm nao lòng bộ đội. Ta bước trên đồi bạch đàn, dưới chân là đá sỏi... Chao ôi, bầu trời xanh quá, màu áo thân yêu của ta đã xếp lại nơi nhà...
... Có phải đời ta là cầm AK đánh giặc. Đứng trên đồi phun lửa vào kẻ thù, dạn dày, thầm lặng... chẳng cần ai biết đến đâu. Rồi lúc nào ta chết, chỉ cầu xin một điều, trên nấm mồ của ta là cây bạch đàn; cây bạch đàn mảnh dẻ...
Nằm trong lòng đất, giá còn được nghĩ, ta sẽ làm thơ, ừ, làm thơ, làm toán... Chà, lập dị, lập dị, ngớ ngẩn đến thế nữa cơ.
Sao bây giờ ghét đời sinh viên đến thế. Thõng thẹo và ọp ẹp. Phải sống khỏe mạnh, dữ dội trong lửa đạn.
Dân quý anh bộ đội. Bọn mình đi xin tre về làm nhà ở. Tre đấy, ngoài vườn, anh cứ ra mà chặt. Tre đực, tre cái, tre bánh tẻ đan lóng đôi, lóng mốt, đan sọt đeo đá sau lưng. Cây tre VN, lòng bà mẹ VN, có phải bây giờ ta mới hiểu đâu. Nhưng bây giờ ta mới được nhìn, được thấy...
Một thế hệ đã ra đi như thế, phơi phới một niềm tin. Cảm xúc trữ tình tràn ngập trên những trang ghi chép của chàng trai Hà Nội. Nhưng cuộc sống gian khó cũng theo bước chân anh. Và con người lãng mạn ấy đã có lần giật mình đau đớn trước một sự dửng dưng...
Kỳ 2: Chuyện đau lòng (mua sách mà xem... :P )
khungbotumlumtele
02-09-2005, 09:16 PM
Originally posted by khongkhoc@Sep 1 2005, 10:23 PM
Ngân hàng đây, cho vay dài hạn không lấy lãi, chỉ cần mời chị một chầu xắp xắp thôi. :)
Quoted post
Hia hia , mừng wá , dzậy sis mua cho em đi , xong em mời sis đi ăn xắp xắp , :D :P , nhưng ăn xong nhớ chở em dzìa nhé ?!?
khongkhoc
02-09-2005, 09:33 PM
Originally posted by khungbotumlumtele@Sep 2 2005, 09:16 PM
Hia hia , mừng wá , dzậy sis mua cho em đi , xong em mời sis đi ăn xắp xắp , :D :P , nhưng ăn xong nhớ chở em dzìa nhé ?!?
Quoted post
Em cũng mê xắp xắp à? Mà chắc hẹn em đến Tết chị mới về lại. Cho chị cái địa chỉ nữa chứ.
khungbotumlumtele
06-09-2005, 10:06 PM
Originally posted by khongkhoc@Sep 2 2005, 09:33 PM
Em cũng mê xắp xắp à? Mà chắc hẹn em đến Tết chị mới về lại. Cho chị cái địa chỉ nữa chứ.
Quoted post
Ok, qua yahoo nà , nick em là ui_dazz
khungbotumlumtele
08-09-2005, 04:47 PM
Đọc hai quyển nhật ký "Mãi mãi tuổi 20" của Nguyễn Văn Thạc và "Nhật Ký Đặng Thuỳ Trâm", không một ai mà không khâm phục trước họ. Bởi thật ra họ còn rất trẻ, song tri thức, bản lĩnh chính trị, nhân cách sống và lý tưởng sống có mục đích thì thật cao vời vợi. Họ không hề tiếc xương máu của mình, không vụ lợi, không ích kỷ cá nhân... Chấp nhận dấn thân vào sự nghiệp giải phóng dân tộc của tổ quốc với tinh thần yêu nước nồng nàn, mà đáng lẽ họ với học thức như vậy, với địa vị như vậy, họ có thể hưởng được một cuộc sống khác tốt đẹp hơn nhiều. Song họ đã từ chối tất cả chỉ vì đất nước đang còn giặc ngoại xâm, nhiều người dân bên kia chiến tuyến đang sống trong cảnh tù đày, đày đoạ chưa một ngày được sống yên ổn dưới một xã hội bình đẳng, công bằng.
________________________________
"Mãi mãi tuổi 20" và "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" là 2 quyển sách được nhắc đến nhiều nhất hiện nay. Cũng là những cuốn sách bán chạy nhất trong nhiều năm gần đây ở VN. Anh mới đọc "Mãi mãi tuổi 20", còn "Nhật ký Đặng Thùy Trâm" thì mới bắt đầu đọc vài trang thôi . Nhưng mà cũng có thể nói lên một vài suy nghĩ
Thực sự thì anh rất xúc động khi đọc nhữung quyển sách này. Về cái nguồn gốc cũng như chủ nhân của nó. Đó chỉ là những quyển Nhật ký bình thưởng. Khi chủ nhân của nó viết cũng là để dành riêng cho mình, không hề nghĩ đến chuyện đưa cho người khác đọc. Những cảm xúc được viết ra rất thật.
Và cái hay của nó là tuy chỉ là quyển Nhật ký của một người, nhưng lại nói lên được suy nghĩ của rất nhiều người. Và nó đáng quý ở chỗ là trong những hoàn cảnh khó khăn, trong thời kỳ chiến tranh như thế, mà họ vẫn có thể viết lên được những câu văn rất đẹp, những suy nghĩ rất cao thượng, và nhân văn.
"Mãi mãi tuổi 20" là suy nghĩ của một người thanh niên trẻ. một người trẻ thì không thể tránh khỏi những va vấp, những sai lầm, những ý nghĩ cho cá nhân, ích kỷ, những yêu thương, giận hờn. Nhưng rồi sau những phút yếu lòng như thế, chủ nhân của quyển Nhật ký vẫn lại đứng lên, vẫn lại tràn đầy cái khao khát được chiến đấu, được hy sinh. Anh cảm thấy rất gần gũi khi đọc những điều như thế. Cảm thấy phải suy nghĩ nhiều lắm.
Nói thêm về "Nhật ký Đặng Thùy Trâm". Đây là quyển sách tập hợp lại hai quyển Nhật ký của một nữ bác sĩ trẻ đã hy sinh khi mới 27 tuổi. 2 quyển nhật ký của chị đã bị rơi vào tay một người lính Mỹ. Ông này đã không đốt nó đi như những giấy tờ khác, mà đã giữ nó lại suốt 35 năm qua. Bằng rất nhiều cách, qua nhiều người, nhiều nguồn tin, mãi đến gần đây người lính này mới tìm được gia đình của liệt sĩ , bác sĩ Đặng Thùy Trâm.
Anh thì chưa đọc hết, nhưng cũng giống như "Mãi mãi tuổi 20", quyển sách gây xúc động bởi những cảm xúc rất thật, viết cho mình, nhưng lại nói hộ cho nhiều người. Bà già đọc xong mà cứ khóc mãi, nói là nhớ lại thời ngày xưa, giống hệt như thời ông bà đi chiến đấu. Từng câu văn, từng câu nói đều rất gần gũi và quen thuộc :))
cupidxxx
02-10-2005, 03:25 PM
Cupid mới đọc được cuốn NTDTT à chưa mua được MMT20. Xúc động ghê , khâm phục chị , một người con gái sống đầy bản lĩnh , tình yêu nước nồng nàn với 1 lý tưởng sống cao đẹp , chấp nhận hy sinh tuổi xuân cho Đảng cho đất nước. Đằng sau những nụ cười là những nỗi buồn , chị sống với những tình cảm chân thật , thương yêu tất cả mọi người . Đọc mà suy nghĩ về bản thân mình rất nhiều ....
Có ai cho em mượn cuốn MMT20 hay mua dzùm em cũng được :P .
khungbo
07-10-2005, 11:38 PM
Sis Cupid khỏi cần mua , ở nhà có rùi , mua chi cho nó nhiều chứ , bữa trước Kb nhờ khongkhoc gửi về đó , à mà nếu có NTDTT thì có gì gửi về nhà được chứ ??? Cho em đọc với đó mà , nếu muốn đem MmT20 xuống đó thì pm cho em tong YM , sớm thì khoảng chủ nhật về ( ủa mà Cupid có về ko ??? Ko biết nữa , chẳng ai nói gì với Kb hết ) , Kb sẽ đem về cho ok ko
delta
08-10-2005, 09:41 AM
Đọc NKDTT cảm động, và khâm phục nhiều hơn là đọc MMT20. Chị viết mộc mạc, sâu lắng, như gì đó phát tiết ra từ con tim , không cần chau chuốt, muợt mà, trong lời văn.
Bài thơ về 1 buổi chiều thật hay.
Powered by vBulletin™ Version 4.0.5 Copyright © 2010 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.