PDA

View Full Version : Tuyển tập các bài thơ tình



khungbotumlumtele
27-08-2005, 11:15 AM
Có mấy bài thơ hay hay, post nhờ vào đây, coi như giữ hộ vậy:

Giấc mơ buồn là 1 giấc mơ không có thật
Một giấc mơ không có anh hiện hữu trong đời
Một giấc mơ em mang nhiều cay đắng
Một giấc mơ em khóc suốt canh thâu

Tình mình đó em cố gắng nuôi dưỡng
Còn lại gì...?Khi anh đã bỏ em
Biết làm gì khi tất cả đều vô nghĩa
Biết làm sao...?Để có anh trong đời

Thời gian trôi nhanh cùng yêu thương
Em đã cười thật nhiều khi có anh
Khi em khóc ai là người lau nước mắt...?
Khi em cười ai là người san sẽ...?

Em cứ ngỡ mình là nàng công chúa
Để có anh trong suốt cuộc đời
Mà ngờ đâu dòng đời nghiệt ngã
Cuốn anh đi ra khỏi vòng tay em ...

khungbotumlumtele
27-08-2005, 11:17 AM
Giọt lệ tình

Biết không anh từng đêm dài cô lẻ
Giọt lệ tình em nuốt vội trên môi
Mong thời gian sẽ tiếp nối cuốn trôi
Cho em được quen đi niềm nhung nhớ

Từng đêm dài từng đềm dài nức nở
Em nghe lòng réo gọi mọt niềm đau
Tim em nghe chưa đựng vạn nỗi sầu
Ngày tháng lạnh nghe lòng mình băng giá

Đường em đi vẫn còn nhiều sỏi đá
Nên ân tình con hụt hẫng bay xa
Chuyện yêu đương mang cay đắng lệ nhoà
Trong giấc ngủ còn mang nhiều ác mộng

Chiều thu về mình em trong gió lộng
Nghe bâng khuâng vương vấn bóng hình ai
Đêm cô đơn sao em thấy quá dài
Hương vị mặn lệ tình sao thấm mãi

Để lòng em mang lòng đau tê tái
Ánh mắt nào mang nỗi nhớ trong tim
Trong cô đơn em vùng vẫy kiếm tìm
Khi tỉnh giấc thì ra là mộng ảo

khungbotumlumtele
27-08-2005, 11:18 AM
Em ghét anh hay bắt chuyện cùng em
Và mái tóc anh chẳng lúc nào thẳng thớm
Những lúc lượn xe giả làm người lớn
Để lại trong em lấp lánh những ánh nhìn

Ghét ghê những bước chân khua rộn cả trái tim
Đôi mắt nhìn như thấu lòng tâm tưởng
Ghét thật nhiều đến khi em phát ốm
Ốm xong rồi lại khe khẽ hát lên

Em ghét anh những lúc chẳng ở bên
Chẳng gọi tên em mỗi khi em thấy nhớ
Ghét thật nhiều em cũng không biết nữa
Chợt giận mình vì chẳng ghét nổi anh.

khungbotumlumtele
27-08-2005, 11:18 AM
Em cứ nghĩ đó là trong cổ tích
Chuyện hai nguời thời trẻ yêu nhau
Rồi xa cách bởi cuộc tình ngang trái
Ðể nhớ thương đi bạc mái đầu

Em vẫn nghĩ đó là huyền thoại
Chuyện nàng Tô hóa đá trông chồng
Ðôi trai gái thương cuộc tình dang dở
Mà hóa thành núi Cốc sông Công

Nhưng khi đã xa anh ngàn ngày lẻ
Dửng dưng qua bao khuôn mặt trong đời
Em mới hiểu đó là điều có thật
Trong mỗi người chỉ có một nguời thôi...

khungbotumlumtele
27-08-2005, 11:19 AM
Em đã biết bây giờ không còn nữa
lời yêu xưa anh đánh vỡ mất rồi
màu hoa tím bằng lăng thủa ấy
cũng nhạt nhòa theo gió mưa qua

Giá yêu anh em đừng vội quá chân thành
biết ngúng nguyẩy biết kiêu căng dối trá
biết nhẫn tâm bắt tim mình sắt đá
thì có lẽ bây giờ em chẳng mất anh đâu

Giá em biết bắt vầng trán xoáy sâu
xẻ con tim và nghi ngờ một nửa
giá em biết tình yêu mình được đặt trong trò chơi sấp ngửa
thì em đã thản nhiên đợi kết thúc canh bài

Giá em đi trên thăm thẳm đường dài
bớt cao thấp giữa dòng đời trong đục
em trả giá khoảng thời gian hạnh phúc
bằng nỗi đau tím tái cả một đời

sat_thu_ga
27-08-2005, 11:21 AM
-::- You came into muh life -::-
-::- Quitely, simply, placidity -::-
-::- And mY word still stood -::-
-::- I coudln't express in words -::-
-::- Or even in simple gestures -::-
-::- The seCret I kept in my heart -::-
-::- So I loved in silence, -::-
-::- Admired you from distance, -::-
-::- Dreamt of you from afar -::-
-::- I wanted to say I Love yOụ -::-
-::- I wanted to say I care -::-
-::- But cowardly, maybe, you'll only laugh at me -::-
-::- I silence then I will love you -::-
-::- I silence then I will carẹ...(st)

khungbotumlumtele
27-08-2005, 11:22 AM
Nước mắt không chảy khi cuộc tình đã mất
Chỉ kỷ niệm nào đang vò xé tim đau
Những chiều xưa hai đứa bên nhau
Giờ chỉ còn là mộng buồn dĩ vãng.

Bao yêu dấu giờ đây dần quên lãng
Em và anh thành hai kẻ xa xôi
Hai bóng hình nhỏ bé đơn côi
Giữa cuộc đời mênh mông biển cả.

Thôi anh nhé, khi nói lời từ giã
Đừng chua cay, đừng trách giận chi nhau
Để ngày mai nếu còn có gặp nhau
Ta có thể nhìn nhau không oán hận.

Nước mắt không rơi mà âm thầm chảy lặng
Vào trái tim bé nhỏ em mang
Và cho anh, một lời cuối từ em
"Mong anh luôn gặp nhiều hạnh phúc!".

khungbotumlumtele
27-08-2005, 11:22 AM
Rồi một ngày em bỗng chợt nhận ra
Không nhớ anh nhiều như em hằng nghĩ
Không còn mộng mơ, không còn thi vị
Bởi cuộc đời hạnh phúc quá mong manh…

Đã đôi lúc em chợt nghĩ đến anh
Và nghĩ đến những ngày xưa cũ
Chợt một thoáng mắt em buồn tư lự
Em hiểu rằng em chẳng thể yêu anh…

Ở bên anh, em hiểu lá màu xanh
Khi xa anh, em nhủ lòng… lá úa
Đi bên anh trái tim hồng nhảy múa
Nhưng xa rồi tim lại hóa bình yên...?

Rồi một ngày mùa Đông đến bên hiên
Từng bông tuyết phủ rơi màu tinh khiết
Em tự hỏi : Phải chăng màu ly biệt?
Khi tâm hồn lạnh lẽo chốn phồn hoa?

Rồi một ngày em cũng chợt nhận ra
Mình là kẻ mang trái tim hóa đá
Một trái tim mang sức nặng tàn phá
Huỷ hoại tâm hồn qua những thương yêu!

khungbotumlumtele
27-08-2005, 11:23 AM
cảm ơn mưa chiều đã khóc hộ lòng tôi
cũng như nắng chiếu khô dòng nước mắt
để tôi quên đi những điều vụn vặt
và kiếm cho mình một lý tuởng của ngày mai

cảm ơn người đã đem đến hạnh phúc cho ai
cũng như đau khổ người gây cho người ấy
một lần khóc tim đau đến mấy
song lại một lần đứng giữa yêu thương

cảm ơn đời với những tình thương
người dành cho người trong gian nan khốn khó
một nụ cười thôi dù rằng rất nhỏ
nhưng đem đến cho đời một tấm lòng thật cao

cảm ơn người cảm ơn cả những vì sao
dù là gì cũng làm đời hạnh phúc
thế là đủ kể cả vinh cả nhục
hạnh phúc đớn đau ... tất cả cảm ơn nhiều

khungbotumlumtele
27-08-2005, 04:51 PM
Originally posted by sat_thu_ga@Aug 27 2005, 11:21 AM
-::- You came into muh life -::-
-::- Quitely, simply, placidity -::-
-::- And mY word still stood -::-
-::- I coudln't express in words -::-
-::- Or even in simple gestures -::-
-::- The seCret I kept in my heart -::-
-::- So I loved in silence, -::-
-::- Admired you from distance, -::-
-::- Dreamt of you from afar -::-
-::- I wanted to say I Love yOụ -::-
-::- I wanted to say I care -::-
-::- But cowardly, maybe, you'll only laugh at me -::-
-::- I silence then I will love you -::-
-::- I silence then I will carẹ...(st)

Quoted post

cái gì đó , đang post bài bon bon tự dưng mày nhảy dzô lảm nhảm cái gì á , coi chừng làm tao mất hứng à

khungbotumlumtele
27-08-2005, 04:52 PM
Trời đã thu rồi anh có thấy ko?
Một chút heo may cho má ai hồng
Một chút lạnh len trong lòng khe khẽ
Một chiếc lá vàng nhè nhẹ giữa thinh ko

Trời đã thu rối anh có thấy ko?
Con đường xưa hương hoa sữa thơm nồng
Lối cỏ xưa đã mòn dấu cũ
Chú dế buồn với khúc hát chờ mong

Trời đã thu rối anh có buồn ko?
Cỏ may lao xao bát ngát cánh đồng
Gió thu nhè nhẹ ru nỗi lòng hoa cỏ
lẳng lặng cúi đầu hiu hắt giữa mênh mông

Trời đã thu rồi anh có tiếc ko?
Những ngày bên nhau tha thiết mặn nồng
Em yêu cái lạnh chớm thu còn anh yêu sắc nắng
Nơi ấy thu về nắng có vàng ko?

Trời đang thu rối và em đang nhớ mong
Chút kỉ niệm xưa mình cất trong kí ức
Còn trong em có niềm đau rất thực
Con đường nào ta về lại ngày xưa...

khungbotumlumtele
27-08-2005, 04:53 PM
Thôi nhé từ nay vĩnh biệt rồi
Tình mình theo gió cuốn ra khơi
Anh về hạnh phúc bên tình mới
Để lại mình em giữa cuộc đời

Từ nay tôi quyết không yêu nữa
Mặc kệ đời mặc kệ tình yêu
Tôi quyết sẽ biến thành viên đạn
Để bắn nát trái tim kẻ phụ tình

Không có anh cảm thấy đời trống vắng
Có anh rồi đời cay đắng hơn nhiều
Sao đổi ngôi làm bầu trời u ám
Anh đổi lòng tan nát trái tim em...

khungbotumlumtele
27-08-2005, 04:54 PM
Bài này hay lúm:

Đừng hỏi anh vì sao

Đừng hỏi anh vì sao anh yêu em
Hãy hỏi mặt trời vì sao toả nắng
Hãy hỏi mặt trăng sao khi khuyết khi đầy
Đêm màu đen và ngày màu trắng

Đừng hỏi anh vì sao anh yêu em
Hãy hỏi biển tại sao có sóng
Sao gừng cay và sao muối mặn
Mùa thu trút lá vàng em có biết vì sao

Đừng bao giờ em hỏi anh tại sao
Anh chẳng biết làm sao cho em hiểu
Anh cảm thấy cuộc đời này còn thiếu
Một thứ gì,có lẽ chính là em

Em,một cô gái yêu sự bình yên
Em,một cô gái dịu dàng giản dị
Em,anh yêu em hình như cũng thế
Phía chân trời trước bóng tối hoàng hôn

Hãy làm gì để anh yêu nhiều hơn
Thay câu hỏi bằng nụ hôn cháy bỏng
Đến với anh bằng tình yêu rất nóng
Để muôn đời ta chảy mãi trong nhau...

khungbotumlumtele
27-08-2005, 04:54 PM
Vết thương lòng

Mãi nhớ tình ai gửi chuốt trao .
Dệt mây trăng cảnh sắc muôn màu .
Nhạt phai mờ cảnh buồn u uất .
Nay giờ tình nứt vỡ còn đâu .

Tình đời sao lại lắm bể dâu .
Trớ trêu ngang trái cảnh nhạt màu .
Để duyên vô phận hồn ngơ ngác .
Cho đời chất ngất cảnh sầu đâu .

Hỡi ơi ! Sao lòng đối thay mau .
Chẳng vương nuối tiếc cảnh ban đầu .
Thân thương biết mấy ai còn nhớ ?
Cõi lòng phơi phới đẹp biết bao .

Phải chi ngày trước chẳng gặp nhau .
Không vương khỏi vấn chẳng buột rào .
Giờ đây đỡ khổ hồn đau quặn .
Tựa nghìn cân nặng khiến lòng đau .

Thôi thế từ đây mãi xa nhau .
Vẫy tay tiển biệt hết buột rào .
Ngăn chia hai hướng người đôi ngã .
Cuộc đời xiêu ngã mãi ngàn sau

khungbotumlumtele
27-08-2005, 04:55 PM
Gặp lại bây giờ có kịp không anh?
Cho em nói một lời yêu ngày trước
Nếu lại để mất anh em không biết
Cuộc đời em rồi sẽ ra sao

Bao nhiêu năm em biết nói thế nào
Để anh hiểu được lòng em trắc trở
Chẳng phút giây nào em thôi nhung nhớ
Thôi khổ đau, day dứt vì anh

Dẫu biết rằng, xa cách, lỗi tại em
Ghìm nén quá khiến mình thành vô cảm
Chẳng biết đợi chờ, chẳng biết lên tiếng
Một lời yêu biết chắc sẽ có ngày

Thôi phút này đã gặp lại nhau đây
Dẫu chẳng để làm gì em vẫn nói
Em yêu anh, em yêu anh, anh hỡi
Nếu chẳng buộc ràng hãy trở lại cùng em...

khungbotumlumtele
27-08-2005, 04:56 PM
Bước chân em vẫn tìm về dĩ vãng
Thật đơn giản vì dĩ vãng có anh
Có tiếng sóng xô bên ghềnh đá êm đềm
Có những bàn tay nắm bàn tay thật chặt

Bước chân em vẫn tìm về kỷ niệm
Kỷ niệm tháng ngày ta ôm ấp yêu thương
Những chiếc lá me rơi vội xuống con đường
Vương trên tóc những chiều hè loang nắng

Biển không có anh , biển vô tình vắng lặng
Em không có anh , em nuôi dưỡng niềm tin
Sóng không thấy anh, sóng xô bờ bạc trắng
Cát nhớ bàn chân , cát lẳng lặng đi tìm...

khungbotumlumtele
27-08-2005, 04:56 PM
TRỜI & ĐẤT

Ở một nơi đất trời song song đứng
Trời thì cao, đất thấp đến tận cùng
Hai đường thẳng tưởng chừng như cách biệt
Lại hẹn ngày gặp gỡ chốn chân mây.

Trời với đất tuy hai mà một
Đất chẳng chịu trời, trời chịu đất đó sao ?
Cũng như thế, bao lần trời gào khóc
Làm phong ba dậy sóng, đất rung người

Cũng có lúc trời hiền hòa êm dịu
Gởi chan hoà ánh nắng xuống cỏ cây
Trời che đất, đất nương trời để sống
Đất cần trời như EM vẫn cần ANH

Dẫu biết đất - trời dù suốt đời chung thuỷ
Mấy nghìn năm trời và đất sóng đôi
Nhưng đất vẫn ngước nhìn trời cao rộng
Chấp chới muôn trùng, trời thả gió buông mây...

Trời vẫn ước gặp nhau nơi tít tắp
Tại chân mây ảo ảnh giữa đường bay
Trời thương đất trút mưa giăng bão lũ
Sấm chớp rung người, đất oà vỡ - một tình yêu !

Đất ôm hết dòng lệ trời tuôn đổ
Để hiểu lòng đất - rộng mênh mông
Dẫu đất trời nơi muôn trùng xa cách
Nhưng vẫn tin : vô cực, chốn tương phùng

khungbotumlumtele
27-08-2005, 04:57 PM
Đất và trời

Chiều nay chắc giận em ghê lắm
Anh bực mình triết lý lung tung
Hai đứa ta như trời và đất
Tính tình sao xung khắc vô cùng.

Vâng! Trời,đất chẳng hề thân thích
Và tính tình có giống nhau đâu
Trời ồn ào,buồn vui lộ liễu
Đất trầm tư,suy nghĩ trước sau.

Nhưng trời đất dẫu cao xa lồng lộng
Tính tình thường bồng bột đổi thay
Khi giận dữ núi nghiêng đất lở
Bão tan rồi,trời xanh thơ ngây.

Đất khiêm nhường màu nâu lao động
Mà thẳm sâu lặng lẽ sinh sôi
Trên mặt đất chính là cuộc sống
Có cần chi biện bạch nhiều lời.

Nhưng anh ơi:
Nếu được ví cao xa như thế
Em cũng không là trời đất gì đâu
Nhưng anh biết không trời và đất
Sẽ chẳng là gì nếu thiếu nhau...

khungbotumlumtele
27-08-2005, 04:58 PM
Có lẽ nào biển không mặn bằng nước mắt
Sóng cồn cào như nối thắt đại dương
Phút nông nổi, vạn cánh buồm nghiêng ngả
Để nhạt nhoà nhận cảm nỗi đau thương
Làm sao biết bão giông từ đâu đến
Khi yên bình mặt biển quá tinh khôi
Làm sao biết mỗi lần anh sai hẹn
Khi bên em anh say đắm tuyệt vời
Khát khao bỏng một trời cát trắng
Dịu mỗi lần con sóng lặng về khơi
Mới hiểu sao em nồng hậu trọn đời
Dù anh mãi vẫn là người băng giá
Nước mắt giữa ngập tràn biển cả
Có một thời đã biết hoá ngọc châu
Anh hãy nhặt cho mình dù không hiểu
Chuỗi ngọc này dạt đến từ đâu.

khungbotumlumtele
27-08-2005, 04:58 PM
tôi tìm em! em tìm ai ?!
để rồi hai tiếng thở dài hoà chung
cùng yêu! mà chẳng yêu cùng!
đơn phương tôi vẫn thuỷ chung một mình
trái tim tôi vẫn để dành
cho em người vẫn vô tình với tôi
còn em lại đến với người
tôi không ghen chỉ buồn thôi thật buồn
cái bông hoa ớt giữa vườn
hương thơm nhiều lúc cũng thường bay xa
thôi thì em đó tôi đây
không yêu thương được dẫu đầy thương yêu
cầu cho em yêu ! và được yêu
đừng như tôi chỉ sớm chiều tương tư
trái tim tôi mãi là bế chờ
tình em mỏi bước cập bờ nghỉ chân

tiếp.....

Rồi sẽ hết những ngông cuồng tuổi nhỏ
Em sẽ hiền đi, em sẽ hiền đi
Rồi có những ngông cuồng một thủa
Em sẽ cười chẳng biết nói năng chi

Ừ! Năm tháng đâu phải là tất cả
Nhưng anh tin năm tháng giúp lòng anh
Khi em chán nẻo đường đời lang bạt
Trái tim anh vẫn đợi rất yên bình

Em sẽ đến, dịu dàng và bé bỏng
Nép bên anh bông hồng nhỏ yêu kiều
Ừ gai góc có thể rồi rơi rụng
Em hiền lành như thể chính tình yêu

Ừ! Anh đợi, dẫu biết rằng lâu lắm
Dẫu quanh anh không thiếu những dịu dàng
Dẫu anh biết em cười anh ngớ ngẩn
Anh cứ chờ em vẫn cứ lang thang

Cứ gai góc cho biết mình gai góc
Cứ lang thang cho hết nẻo lang thang
Cứ cay độc cho hết những điều cay độc
Để dành cho anh tất cả những dịu dàng.

khungbotumlumtele
27-08-2005, 04:59 PM
em kết bài này nhất

Tôi đã đánh rơi linh hồn mình trong một góc phố lẻ loi của bóng tối
Và bỏ mặc trái tim cho loài sói của đêm.
Cái chết vươn cao
Đứng thẳng trước mắt tôi
Thanh gươm tôi đã cầm
Con đường sát nhân tôi đã chọn.

Chỉ một khoảnh khắc
Tôi muốn ôm lấy hình bóng Ngôi Sao Phương Bắc
Để nó biến thành ngọn đuốc
Dẫn đường tôi
Qua ngọn lửa địa ngục mà chạm đến ngõ thiên đường.

Em đã là con sói đánh cướp mất trái tim tôi ruồng bỏ
Rồi nhận chìm nó trong tình yêu và ánh sáng riêng em
Ôi, Ngôi sao phía Bắc sáng mĩ miều đẹp lộng lẫy không ai bằng
Lại là ngôi sao lụi tàn sớm nhất...

Có đôi lần tôi ngắm nhìn trời cao
Cố tìm ngôi sao có tên em khắc lên bề mặt
Nhưng nó đã lạc mất trong vĩnh cửu thiên hà.

Dường như ngôi sao Phương Bắc đã biến mất trên mái trần xanh lam ngọc
Mà tự bao giờ rơi thẳng vào đôi mắt chính tôi...

Tại sao tôi nói những lời này ?
vì tôi rõ hơn ai hết tôi ko còn ở bên em lâu nữa
Rồi một ngày gần đây thôi em sẽ ko còn phải đối diện với gương mặt băng giá của tôi với tâm trạng lo lắng , sợ sệt hay bất an...
Rồi sau đó một thời gian, em sẽ quên tôi,quên đi cái tên Shihenry mà em tưởng chừng rất quen thuộc,..., em chỉ nhớ đã từng yêu một người mà ko biết đó là tôi...

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:00 PM
Giá được uống 1 chén say mà ngủ suốt triệu năm...
Khi tỉnh dậy anh đã chia tay với người con gái ấy!
Giá như được anh hẹn hò dù phải chờ lâu biết mấy...
Em sẽ chờ như thể một tình yêu.
Em sẽ chờ! như hòn đá biết xanh rêu...
Của bên sông xa mùa nước cạn.
Cơn mưa khát trong nhau từ thủa trước...
Sắc cầu vồng mấp mé phía trời xa...
Em sẽ chờ anh như lúa đợi sấm tháng Ba,
Như hạt cải vội đơm hoa đợi ngày chia cánh bướm,
Như cô Tấm thương chồng từ kiếp trước..
Trở lại kiếp này từ quả thị nhận ra...
Em ở hiền em có ác chi đâu?
Mà trời lại xui anh bắt đầu tình yêu với người con gái khác...
Có phải rượu đâu mà phải chờ cho rượu nhạt?
Có phải miếng trầu mà đợi trầu dập mới cay?
dẫu chẳng được hẹn hò, em cứ đợi...cứ say...
Ngâu có xa nhau_Ngâu có ngày gặp lại...
Kim_Kiều lỡ duyên sau còn có ngày qwan tái..
Em vẫn đợi, vẫn chờ...
Dẫu chỉ là huyền thoại một tình yêu

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:02 PM
Anh xin lỗi vì đã bỏ ra đi
Cuồng dại như cánh chim bay ngược chiều gió thổi
Giọt nước mắt em ngày nao rơi nóng hổi
Chỉ khiến lòng anh thêm cháy khát tự do.

Anh xin lỗi vì những điều nhận và cho
Anh chẳng bao giờ nghĩ về em trước nhất
Chỉ khi nào lo sợ em đi mất
Anh lại dịu dàng lời nói ngọt đầu môi.

Anh xin lỗi vì những khoảng cách xa xôi
Của mỗi lần ghé thăm kéo dài từ tuần sang tháng
Anh xin lỗi vì những lúc anh lơ đãng
Nhớ tới một người khi đang nắm tay em.

Anh xin lỗi vì những phút dịu êm
Được ở bên em mà anh không trân trọng
Trái tim yêu ngày xưa từng cháy bỏng
Nguội lạnh dần theo những chuyến đi xa.

Để một ngày khi năm tháng trôi qua
Anh giật mình nỗi nhớ em da diết
Đến bây giờ anh mới hiểu, anh mới hay, anh mới biết
Em chính là bờ bến của đời anh.

Chỉ còn lại những điều rất mong manh
Anh sẽ đợi, sẽ chờ tới khi em tha thứ
Hãy để trái tim anh sau bao ngày say ngủ
Thêm một lần, cháy bỏng để yêu em

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:03 PM
HÌNH TAM GIÁC MUÔN ĐỜI


- Tove Ditolepven -



Trên con đường tôi đi
Có hai người đã tới :
Một người rất yêu tôi
Còn tôi yêu người khác

Người sống trong khao khát
Trong những giấc tôi mơ
Người kia đứng sững sờ
Trước cửa lòng khép chặt

Người cho tôi hạnh phúc
Luôn như gió vội bay
Người dâng tôi cả đời
Không được gì đền đáp .

Người bắt máu tôi hát
Tình phóng khoáng trắng trong
Người như cuộc đời thường
Bóp mộng lòng tôi nát .

Hai người đó trên đường
Phụ nữ nào cũng gặp
Trăm năm chỉ một lần
Họ được trùng làm một ...

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:03 PM
HÌNH TAM GIÁC MUÔN ĐỜI


- Tove Ditolepven -



Trên con đường tôi đi
Có hai người đã tới :
Một người rất yêu tôi
Còn tôi yêu người khác

Người sống trong khao khát
Trong những giấc tôi mơ
Người kia đứng sững sờ
Trước cửa lòng khép chặt

Người cho tôi hạnh phúc
Luôn như gió vội bay
Người dâng tôi cả đời
Không được gì đền đáp .

Người bắt máu tôi hát
Tình phóng khoáng trắng trong
Người như cuộc đời thường
Bóp mộng lòng tôi nát .

Hai người đó trên đường
Phụ nữ nào cũng gặp
Trăm năm chỉ một lần
Họ được trùng làm một ...

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:04 PM
Thu

Có phải bởi mùa thu
Để đường đầy xác lá?!?!
Có phải bởi nỗi mùa
Để chiều nay chiều quá?!?!

Gió cuốn mình vội vã
Phố dài những nhớ quên
Sân nhà thờ rải nắng
Đàn bồ câu bình yên...

Chiều vàng trên đại lộ
Đi về đâu thương yêu
Bên dòng người hối hả
Một mình em ngược chiều...

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:05 PM
Rồi mai này anh sẽ quên em
Cô gái nhỏ yêu anh nhiều biết mấy
Trước mặt anh em kiêu kỳ là vậy
Nhưng đêm về nước mắt tràn mi

Rồi mai này khi đã chia ly
Tên em sẽ chìm vào trăm ngàn tên khác
Như một vật bình thường anh vô tình đánh mất
Trong cuộc đời chằng thiếu sự lỡ tay đâu

Rồi mai này, ừ mai này đây
Sẽ có người nâng cho em từng bước
Dạy cho em biết đặt niềm tin vào phía trước
Vào con người và sức mạnh của tình yêu

Dù người ấy có mạnh mẽ biết bao nhiêu
Biết nhường nhịn , nuông chiều, nâng niu khi em ngã
Dù người ấy sau này biết làm tất cả
Em vẫn buồn vì người đó không phải là anh...

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:08 PM
Thôi nào nhóc , khép chuyện buồn xưa lại
Cứ hồn nhiên như thuở mới mười lăm
Mắt đừng trông về một cõi xa xăm
Chờ đợi chi mãi một điều vô vọng

Thôi mà nhóc, cứ xem như giấc mộng
Chuyện thoáng qua như kỷ niệm ngọt ngào
Những lời thương , lời mến của hôm nào
Xin nhóc cứ để bay theo làn gió

Đâu rồi nhóc , đầu ngẩng cao ngạo nghễ
Con bé kiêu kỳ giờ ở chốn nao?
Trên bầu trời có ngàn vạn ánh sao
Trong tim nhóc một vì sao vừa tắt

Nhóc cứ mãi giữ nỗi buồn trong mắt
Không khóc đi cho vơi nhẹ ưu phiền
Rồi lại mơ về chuyện cổ thần tiên
Úm ba la, hiện ra chàng hoàng tử ...


Bài thơ của mình... :)

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:09 PM
Khi ta mất người ta yêu quý nhất
Thì mới hay có sóng ở trong lòng
Có giông tố mây đen và nuối tiếc
Có nụ cười đắng chát buổi chia ly

Nước mắt dài làm ướt cả bờ mi
Khi nhớ lại kỉ niệm thời nông nổi
Những vui buồn như từng cơn gió thổi
Có hẹn lời ngày trở lại với tôi?

Khi cúc vàng hé nụ những mầm tươi
Khi lá xanh chuyển dần sang sắc úa
Khi tôi biết lòng mình như cỏ úa
Người ra đi đi mãi tận chân trời

Tôi sẽ đợi như biển xanh vẫn đợi
Dù cánh buồm trôi xa tít mãi chân mây
Sẽ có ngày mùa thu quay trở lại
Đem tình yêu sưởi ấm trái tim buồn...

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:10 PM
Thế là hết , chẳng yêu nhau được nữa
Đàn chim bỏ đi mỏ cắp theo mùa
Dùng dằng lá giữa hai phiến gió
Trong mắt chiều ngấn ướt một cơn mưa

Thế là hết , chẳng yêu nhau được nữa
Lớp chia tay , bạn nghẹn nửa môi cười
Trái Đất nghìn triệu năm xưa cũ
Cũng chưa hiểu hết mình bao nhiêu sự sinh sôi

Thế là hết , chẳng yêu nhau được nữa
Một vệt sông tối sẫm bóng dài
Con đò ấy không thể nào cập bến
Để rồi chìm trước một ban mai

Thế là hết , chẳng yêu nhau được nữa
Cổ tích ngày xưa xin buộc cọng rơm vàng
Kỷ niệm gửi vầng trăng cất giữ
Trôi qua đời những bong bóng thời gian ...

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:11 PM
Những nỗi buồn vẫn chẳng thể nào giao cảm cùng nhau
Anh và em, chúng ta và những người khác nữa
Vẫn mải miết đi tìm một nửa
Hoặc vẫn mơ hoài về hình bóng thuở xưa

Dẫu có buồn dẫu có khóc như mưa
Hoặc lang thang một mình trên những con phố nhỏ
Thì vẫn chỉ có ta và gió
Những thầm thì trầm lắng thẳm sâu

Mỗi con người có riêng một nỗi đau
Một nỗi riêng tư sao chẳng thể ai chia sẻ
Dẫu có yêu người đến cồn cào như thế
Chẳng nói lên lời bởi có đến được đâu

Bởi có những nỗi buồn vẫn chẳng thể nào giao cảm với nhau
Vẫn loay hoay giữa bộn bề cuộc sống
Có những lúc thấy lòng trống rỗng
Đi bên người như đi với hư vô

Những ý nghĩ thẳm sâu không có bến bờ
Muốn đan tay em vào tay anh quá
Những tia nắng cuối ngày dần lạnh giá
Hỏi tim mình rằng đã chắc yêu chưa?

Muốn cùng anh đi giữa những cơn mưa
Muốn cùng anh đi nhạt nhoà trong nắng
Muốn cùng anh đến một miền xa vắng
Nhưng mình vẫn là hai nửa chẳng giao nhau.

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:12 PM
Em bảo em khóc nước mắt đã cạn dòng
Cho khô hanh đôi mi còn nặng trĩu
Để chiều liêu xiêu trên nỗi buồn lặng lẽ
Quạnh quẽ giữa đời còn xào xạc lá rơi.

Nương náu bình yên nơi tim em còn vết sẹo
Không mũi kim nào có thể vá khâu
Tối tối mưa ngâu trên vai còn lấm bụi
Trăng tan trên đầu mây trút nước ngủ yên.

Mặt đất nào không có những chông gai?
Bầu trời nào không mang đôi vết xước?
Làm sao biết giữa trong xanh lòng nước
Đá vỡ đôi tách sóng rẽ hai dòng.

Rằng lòng em vẫn mang nhiều nghi hoặc
Không thể cho mình nghe tiếng của trái tim
Trong giấc ngủ miên man có đôi lần tỉnh giấc
Có giấc mơ nào dài hơn mãi mãi không anh?

Rằng đường chân trời cũng không là vô tận
Dẫu đến đấy rồi cũng không thấy được anh
Trên con đường dài mải miết niềm vô vọng
Gió một ngày về thăm lại cỏ khô…

Công viên xưa giờ vẫn như trước đấy anh
Vẫn có những chiều tàn úa vàng sắc lá
Khi thành phố thở dài theo tiếng ca lạnh lẽo
Ai biết trời đang nhỏ lệ khóc thương…

Mường tượng anh trong cái nhắm mắt ngủ quên
Trong ngày rộng tháng dài đã vương nhiều cát bụi
Chông chênh khán đài còn thiếu người ca sĩ
Giữa trần gian không ai xứng đáng để theo ta.

Anh làm sao biết ai đang gõ nhịp ngân nga
Theo bước chân của tình ta xa không với tới
Khi thả cao cánh diều giữa không trung chấp chới
Em đâu biết rằng dây cước quá mong manh…

Trời đêm nay có lạnh lắm không anh?
Trong giấc mơ nào anh có ngửi được mùi băng giá?
Và mưa rơi trong những đêm mùa hạ
Biển vẫn ngàn đời ru êm ả giấc mơ…

Câu thơ tháng bảy cho chia tay và gặp lại
Như trên cầu Ô Thước Ngưu Lang và Chức Nữ gặp nhau
Khóc cho mưa rơi trên cầu vồng trong đêm tối
Để em mỉm cười anh vẫn được bình an…

Ước nguyện của em sẽ không thể tiêu tan
Giữa bạt ngàn phố phường rẽ về trăm ngả
Trong nước mắt mùa xuân em đi tìm mùa hạ
Cho thu khép lá vàng đón lấy tuyết đông sang…

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:13 PM
Bói

Thằng này thằng J cơ
Đẹp trai, nhiều tiền lắm
Nó cũng thích em đấy
Mà sao em hững hờ

Còn đây gã J rô
Đích thị một công tử
Yêu nó thì cũng được
Nhưng hạnh phúc đừng mơ

Còn đây thằng J nhép
Nó không yêu em đâu
Nó đa tình & nó
Chỉ mang đến khổ đau

Cuối cùng – tên J bích
Rõ thấy tính hung đồ
Em mà mơ đến nó
Có ngày mặt sưng vù

Không đứa nào tốt cả
Dù có bói cả ngày
Số em muốn hạnh phúc
Ờ... ờ phải lấy thầy.

Em dứ dứ nắm tay
Thày liệu mồm đấy nhé
Tôi mà quẳng “tráp” đi
Thì thầy có mà ế!

“Không thể khác được đâu
Bốn thằng đều không tốt”
Ô kìa! Mắt em buồn
Sao nghe lòng xa xót?

Năm tháng xa thật xa
Bây giờ tôi mới biết
Ngày ấy thằng J nhép
Em đặt thầm tên tôi.

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:14 PM
Ở một nơi núi thò chân xuống biển

Ở một nơi núi thò chân xuống biển
Khoảng trống nhỏ nhoi là bãi cát ta ngồi
Em yêu núi còn anh thì thích biển
Tự bao giờ núi và biển sinh đôi

Núi lấn biển cứ nhoài người ra mãi
Biển xô vào nên sóng vỗ âm vang
Em yêu núi nên ngồi ngăn sóng lại
Anh dang tay sợ núi lấn ra dần

Ta đâu biết núi một đời yêu biển
Gió đại ngàn tâm sự mấy nghìn năm
Biển thầm lặng nằm tương tư dáng núi
Nỗi u hoài thành sóng vỗ mênh mang

Bãi cát ta ngồi nhỏ nhoi như vạt áo
Là đại dương của biển đấy em ơi
Là lưng thấp đèo cao núi không leo nổi
Biển kế bên mà chẳng thể ôm vào

Cái khoảng cách giữa hai ta cũng vậy
Một găng tay dù vời vợi muôn trùng
Em xích lại hay chờ anh xích lại
Biển xô vào sao núi cứ phân vân?

Nếu lỡ hẹn, biển vẫn nằm nguyên đấy
Sóng ra khơi rồi sóng lại quay về
Núi giận dỗi, núi chẳng đi đâu được
Trói buộc rồi tình ái với nhiêu khê

Anh yêu biển nhưng anh không là biển
Khi xa nhau dẫu biết lối quay tìm
Em yêu núi và em không là núi
Bước chân nào dừng lại với thời gian!

Cho nên núi dẫu thò chân xuống biển
Vẫn chừa ra một khoảng trống ta ngồi
Em yêu núi còn anh thì thích biển
Vẫn để dành một nỗi nhớ chia đôi...

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:14 PM
Dại khờ


Xuân Diệu



Người ta khổ vì thương không phải cách
Yêu sai duyên và mến chẳng nhằm người
Có kho vàng nhưng tặng tùy nơi
Người ta khổ vì xin không phải chỗ

Đường êm quá ai đi mà nhớ ngõ
Đến khi hay gai nhọn đã vào xương
Vì thả lòng không kìm chế dây cương
Người ta khổ vì lui không được nữa

Những mắt cạn cũng tưởng rằng sâu chứa
Những tim không mà tưởng tượng tràn dầy
Muôn nghìn đời tìm cớ dõi sương mây
Dấn thân mãi dể kiếm trời dưới dất

Người ta khổ vì chen ngõ chật
Cửa đóng bưng nên càng quyết xông vào
Rồi bị thương người ta giữ gươm đao
Không muốn chữa không muốn lành thứ độc...

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:15 PM
Nếu một mai anh chợt giật mình
khi nhận ra tình trao em đã hết
trong trái tim mình một tình yêu vừa chết
thì xin anh hãy nói một lời

Nếu một ngày kia tim anh thấy rã rời
khi trong trái tim ngự trị hai hình bóng
khi em không còn là người trong mộng
muốn bước theo người....xin anh cứ nói ra

Nếu anh thấy rằng đã đến lúc chia xa
cứ nói chia tay đừng ngại ngần gì cả
em và anh sẽ mỗi người một ngả
em sẽ chẳng oán sầu và than trách anh đâu

Nếu anh muốn quên hình bóng mối tình đầu
cứ bỏ em đi dừng sợ em buồn tủi
vì anh ơi! cuộc đời này ngắn ngủi
mà anh thì đa tình lắm phải không?

Em chán chường khi cứ phải ngóng trông
khi em luôn là người chờ đợi
và rồi lại mỉm cười nghe những lời nói dối
tự huyễn hoặc mình trong ảo ảnh mong manh

Lòng tự dặn lòng hãy cố quên anh
tình yêu sẽ trôi nhẹ như hơi thở
nhặt kỉ niệm gói vào trong nỗi nhớ
anh mãi là miền kí ức xa xăm...

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:16 PM
Đi hết một mùa thu


Lá rụng vàng nơi phố cũ ngày xưa,
Thu đọng lại nỗi buồn thời xa vắng
Anh ra đi không một lời từ biệt
Phố than buồn đơn lẻ một mình em .....

***

Biết đến bao giờ em mới gặp lại anh
Để được đi bên anh hồn nhiên như ngày ấy
Câu từ biệt ngàn đời không nói nổi
Xa anh rồi thương nhớ cứ đầy vơi...

***

Em quay về với con phố bình yên ,
Sống lặng lẽ tháng ngày không nguyện ước
Kỷ niệm xưa một đôi lần đánh thức
Những ngọt ngào âu yếm thủa yêu thương ......

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:17 PM
Diêm

Có người ví tình yêu như vỏ với que diêm
Nhưng em không nghĩ thế
Bởi que diêm chỉ một lần sáng loé
Còn vỏ bao làm cháy cả trăm lần.

Em không thể làm phần sẫm nơi vỏ kia
Để làm cháy rồi đốt lịm đời những que diêm mỏng mảnh
Nơi hết lần này đến lần sau lấp lánh
Rất đa tình rồi phụ bạc như không

Nhưng em sẵn sàng làm chiếc que
Dám đốt cả trái tim diêm sinh bé xíu
Cháy đến tận cùng của tấm thân trắng trẻo
Dù kiếp tàn nhưng hiểu: đã được yêu!

Dẫu cho anh có thâm đen bao nhiêu
& sau những cuộc tình chỉ dăm ba vết xước
Không oán hờn đâu vì em tin mình được
Chứ yêu nhiều bạc phếch có jì đâu

Nếu muốn suốt đời ở mãi bên nhau
Thì câu ví kia xin người rút lại
Bởi cái ngắn ngủi khác xa cái còn mãi mãi
Mà Tình Yêu cần đi suốt cuộc đời

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:17 PM
AI CŨNG CÓ PHÚT YẾU LÒNG NHƯ THẾ

Em biết rằng anh sẽ chẳng yêu em
Nụ hôn ấy chỉ là phút giây nông nổi
Em dại dột, em trẻ con , em yếu đuối
Anh bỗng hoá thành người lớn bao dung .

Em biết rằng anh sẽ chẳng nhớ em
Vì trái tim anh có thừa người khác
Những bản tình ca ở bên em anh hát
Sẽ một người nào diễm phúc sau em ...

Em biết rằng rồi anh sẽ quên
Cái gì thoáng qua mấy ai còn giữ lại
Cho dù với em đó sẽ là mãi mãi ...
Anh bận lòng chi với một kẻ qua đường

Đừng dằn vặt mình đã lỡ nói yêu thương
Ai cũng có phút yếu lòng như thế
Em chẳng trách đâu vì Tình Yêu có thể
Đến với nhau bằng những phút dối lừa ...

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:18 PM
Chiếc lá tình yêu


Lê Hải Anh



Nếu một lần em lỗi hẹn cùng anh
Tình yêu em mỏng manh như chiếc lá
Chiếc lá cuối cùng của mùa đông giá
Nhưng chẳng bao giờ rụng xuống đâu anh

Ông hoạ sĩ già vẽ bằng trái tim
Bằng tâm huyết cả một đời hoạ sĩ
Trên bức tường đầy rêu phong phủ kín
Giữ cho đời một mạng sống ngây thơ

Và em yêu anh bằng cả trái tim
Em đã vẽ tình yêu bằng khát vọng
Chiếc lá nhỏ trên nền trời cao rộng
Chấm nhỏ yên bình trong trái tim anh

Dù thời gian và năm tháng phôi phai
Dù em không thể bên anh được nữa
Nhưng tình yêu em mãi là nơi bến dỗ
Đón anh về sau giông bão ngoài khơi

Anh yêu ơi, dù anh ở muôn nơi
Hãy luôn nhớ tình em là chiếc lá
Chiếc lá cuối cùng của mùa đông giá
Được vẽ trên nền vĩnh cửu - thời gian.

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:19 PM
Bài thơ tặng chiếc lá

Em không biết phải bấu víu vào đâu
Và không biết phải gửi thương yêu của mình cho ai nữa
Dũng cảm một lần em gõ cửa
Sao cánh cửa lòng anh chẳng mở cho em?

Em quay lưng với đôi mắt ướt mềm
Nhưng khô ngay bởi vì em kiêu hãnh
Sống với đời bằng khuôn mặt lạnh
Sống với đời bằng cảm giác héo khô.

Bây giờ đối với anh em cũng chẳng chờ
Chỉ cảm thấy lòng mình bức bối
Đi trên đường có lúc nào bước vội
Anh nhớ tới một người đang lặng lẽ lang thang.

Có bao giờ anh cảm thấy hoang mang
Cái mà người ta gọi là hạnh phúc
Em không biết nhưng một lần em đã khóc
Chỉ duy nhất một lần em đã khóc vì anh.

Bởi bầu trời xanh đến là xanh
Bởi những điều em không hiểu nổi
Tim ta ơi sao tự mình lừa dối
Lừa dối mình và lừa dối cả anh?

Ta có lỗi gì không hả chiếc lá xanh?
Có lỗi gì khi trót gửi tặng trời những vần thơ đầy nắng
Chỉ muốn lá gom những tia nắng vàng để khi trời lạnh
Lá trải những nắng vàng sưởi ấm lòng ta.

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:19 PM
Nếu có một ngày anh hết yêu em
Em sẽ chẳng níu giữ anh lâu nữa
Anh cũng đừng băn khoăn lời hứa
Em sẽ chẳng trách anh một lời.

Dẫu có rất nhiều để nói anh yêu ơi
Có giọt nước mắt không bao giờ anh thấy nữa
Em sẽ để anh đi trong vô vàn thương nhớ
Chạng vạng chiều bóng em trải thành sông.

Cả bốn phương trời em gửi nhớ gửi mong
Để anh đến mọi nơi đều gần gũi
Và dù anh có đi và mặt trời tắt lụi
Sông vẫn dạt dào và em vẫn yêu anh.

Nếu có một ngày trong miền nhớ của anh
Cả cái tên không gọi về nỗi nhớ
Anh cứ đi, thương hại - đừng anh nhé
Em lớn lao nhiều và em cũng nhỏ nhoi.

Nếu có một ngày anh đến một phương trời
Nếu có một ngày bên anh là người khác
Thì thương nhớ trái tim em còn hát
Cả cuộc đời em vẫn mãi yêu anh.

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:20 PM
Nếu một mai mình xa nhau vời vợi
Anh có buồn, có nuối tiếc jì không?
Có chợt nghe nhung nhớ đến ngập lòng
Có vấn vương khi tình mình đôi ngả...?

Nếu một mai đường đời chia đôi rẽ
Ai sẽ buồn, sẽ trống vắng khôn nguôi
Sẽ cúi đầu trong chiều mưa bước vội
Sợ mưa buồn làm giá lạnh đơn côi...

Nếu một mai vì một lần lơ đễnh
Mình vô tình nên để lạc mất nhau
Bước vô tâm, tay quên nắm thật gần
Mất nhau rồi, anh nhớ jì không nhỉ...?

Nếu một mai không như mình mong đợi
Cách trở nhiều... nên lối nhỏ chia hai
Đoạn đường đời anh có nhìn ngoái lại
Chút suy tư, tưởng nhớ đến tình đầu.

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:21 PM
Anh nghe thấy tiếng chim ca buổi sớm ???
Hót líu lo sau bóng mát tàng cây
Anh có thấy hoàng hôn sau áng mây
Đẹp dịu dàng một màu cam dại đỏ

Anh có muốn hòa mình vào đám cỏ
Mọc ven đường trong những chốn bình yên
Ngắm bầu trời một buổi sáng thần tiên
Và khao khát một điều gì không thực

Anh đã bao giờ dành hết sức lực
Lắng nghe em và cố nghĩ về em
Hay chỉ thấy một hình ảnh lem nhem
Dần mờ nhạt sau tháng ngày đổ vỡ...

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:22 PM
Những con đường có nhớ nhau không nhỉ
Gặp nhau một lần rồi mãi mãi cách xa
Những ngôi nhà có thương nhau không nhỉ
Mà cả cuộc đời cứ đứng bên nhau

Có lẽ mai này anh chẳng nhớ đâu
Đêm giao thừa tần ngần phố nhỏ
Em chẳng muốn về vì lời chưa kịp ngỏ
Ngoài trời mưa lòng em cũng lâm thâm

Rồi mình bên nhau cả một mùa xuân
Mùa hạ chia tay hai đứa về hai ngả
Mùa thu như chuyến tàu vội vã
Đưa anh về bên em ấm áp những ngày đông

Anh có biết không trong những đêm trăng
Những ngôi nhà gối lên nhau mãn nguyện
Có tiếng gió thì thầm... không chúng đang trò chuyện
Như anh mỗi lúc bên em

Anh có biết không những con đường
Gửi nỗi nhớ theo dòng xe vội vã
Gửi nỗi nhớ theo dòng người hối hả
Về bên nhau.

Có lẽ mai này anh chẳng nhớ đâu...

sat_thu_ga
27-08-2005, 05:22 PM
Anh nào biết em là người năm xưa đó
Gặp một lần rồi em bỏ ra đi
Anh buồn tình bứt hết hàng lông mi
Mong khi gặp anh nhìn em cho rõ
Nếu quả thật em là người năm xưa đó
Thì xin em trả lại trái tim xưa
Trái tim khờ ngu dại lại hay mơ
Thấy người đẹp là ngẫn ngơ bỏ chủ
Nghe em tả anh là người có đủ
Mày,râu,tai, tóc, khí vũ hiên ngang
Nào ai biết thân anh giờ đã tàn
Râu đã hết Tóc xưa nay vỗ cánh
hu hu hu hu hu hu hu hu (st)

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:22 PM
Đó không phải là tình yêu
Cho dẫu anh là Romeo
Thì cũng ko bao giờ tôi là juliet
Khi trong tim tình yêu đã chết
Không đớn đau oán trách giận hờn
Chúng ta phải đâu đã yêu nhau
Khi mỗi đứa ko chung một hướng đi
ko cùng một suy nghĩ
Khi trong tim còn lắm những nghi ngờ
Tôi buộc lòng tôi với những câu thơ
Với những điều anh cho là ngớ ngẩn
Tôi thì hay cáu gắt
Cho nên mình chia tay
Đó đâu phải là tình yêu
Khi lời chia tay nhẹ nhàng quá đỗi
Chuyện trước đây chỉ là giả dối
Phải không?
Kỉ niệm cho một tình yêu đã chết
Chúng ta còn lại gì?
Một lời nói yêu
Một con đường cũ
Một cơn mưa nho nhỏ
Hay ly cafe đắng chát lòng nhau????
Không!!!!
Chẳng có gì cả
Có gì đâu
Nếu vô tình có gặp lại ngày sau
Không biết quen như bao người xa lạ.

Bài này... uhm... ko hay lắm...

sat_thu_ga
27-08-2005, 05:23 PM
Nhớ phút đầu gặp em
Tim anh đánh đùng đùng
Chân anh run lập cập
Trán ướt đẫm mồ hôi
Muốn mở miệng mà hông nói nên lời
Mommy ơi con gặp người trong mộng
Ôi phải chi ngày ấy tôi đừng nói ngọng
đừng sún răng thì đỡ biết bao nhiêu
Gặp được em tôi đâu muốn nói nhiều
Chỉ muốn hỏi em tên gì gì đó
Nhưng không hiểu vì sao tôi chỉ ngó
Tay run run chẳng biết bỏ vào đâu
Hồn tôi hạ lạc phương nào
Tim tôi thì đã bay vào cõi mơ (st)

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:23 PM
Em có khóc đâu anh ?...
Đó là nụ cười tan ra đấy chứ ,
Một nụ cười quắt quay nỗi nhớ ,
Một nụ cười dai dẳng niềm đau

Đừng trách em khi mình chẳng đến được với nhau ...
Tình yêu có thật nhưng mong manh quá
Giữa cuộc đời ngổn ngang giông tố ,
Trái tim em không đủ sức đối đầu ...

Rồi thời gian sẽ qua đi rất nhanh ,
Anh sẽ có những mối tình nồng nàn khác
Chỉ có em khi thu về man mác
Phút cô đơn em lặng lẽ mỉm cười ...

sat_thu_ga
27-08-2005, 05:24 PM
Nhớ em anh thường ngồi bứt tóc
Nhớ mỗi ngày, nên trọc lóc đầu anh
Khi gặp em nhìn đăm đăm
Một lời không nói âm thầm bỏ đi
Anh về ôm mối tình si
Vì sao em lại ra đi không lời
Hôm nay dạo phố đông người
Vô tình anh thấy một người trong gương
Nhìn mặt thấy vẻ ương ương
Gàn gàn dỡ dỡ tướng thì quen quen
Tóc thì vài cọng bon chen
Đến khi nhìn kỷ một phen sửng sờ
Dụi mắt cứ tưởng rằng mơ
Người trong gương đó !Oh, ơ, là mình

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:24 PM
Em sợ một ánh mắt dịu dàng tha thiết
Cái ánh mắt như biết nói
Cái ánh mắt như biết cười
Của một người con trai khác
Sao không phải là anh?

Em sợ nghe lời tỏ tình
Người ta nói với em trong một chiều thu vàng rực nắng
Vẫn tiếng gió thầm thì, xa vắng
Chỉ không phải là anh.

Em sợ một vòng tay
Cũng ấm nồng đầy che chở
Sợ mình mắc nợ
Những ân cần đầy yêu thương.

Sợ phải thấy những vụn vỡ... những u buồn...
Trong đôi mắt người con trai ấy
Ngày xưa em cũng từng nhìn anh như vậy
Sao chẳng phải là anh?

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:25 PM
Ngộ nhận rồi ánh mắt anh trao
Một chiều mưa đưa em về kẻo ướt
Anh nhiệt tình, chỉ thế thôi, ai biết…
Ngộ nhận rồi, thương quá ta ơi…

Ta đã mơ giữa biến tấu đời thường
Bao ảo tưởng bồng bềnh hi vọng
Vòng tay anh đủ thấy mình ấm áp
Ta vui lòng quên hết mọi âu lo

Ném lên trời giọt nước mắt tròn vo
Trời không nhận, mưa vô tình rơi mãi
Thương cho ta, cho bao người con gái
Một lần yêu không đếm hết dại khờ…

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:25 PM
Có lẽ là anh đã quên em
Kỉ niệm xưa ngủ vùi trong ký ức
Giấc mộng tình chỉ em là chưa thức
Khi trong đời anh đã tỉnh từ lâu.

Anh ra đi không hề nói một câu
Dù chỉ là lời chia tay sáo rỗng
Anh để lại khoảng trống trong lòng em hụt hẫng
Em cứ tự hỏi lòng "anh có còn yêu?"

Lá thư tình đẹp đẽ biết bao nhiêu
Xin gửi anh chút tro tàn còn lại
Để anh thấy em không còn bé dại
Em biết mình không chỉ sống vì yêu.

sat_thu_ga
27-08-2005, 05:26 PM
Bên bờ tiễn biệt em đi
Nước in bóng kẻ tình si dại khờ
Lối về vắng bóng em thơ
Mình tôi lặng bước ngẫn ngơ nhớ người
Phố cũ giờ chỉ anh thôi
Ðường xưa còn đó nhưng người nay đâu
Vắng em Phố cũng vương sầu
Thiếu em nắng cũng nhạt màu em ơi
Vắng em và thiếu em thôi
Hồn tôi như một khoảng trời bơ vơ
Nhớ em anh tập làm thơ
Viết lên từng giọt mộng mơ thuở nào
Buồn này gởi đến trăng sao
Nhớ thương anh gói trọn vào trong tim (ST)

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:26 PM
Thêm chút đường vào ly cà-fê Anh nhé"
Nhóc cười chan hoà nắng
"iem ghét nhìn vị đắng nơi Anh"

Nhóc chỉ cho Anh phía chân trời trắng xoá
nơi có đám mây nhỏ lang thang
"Trầm lặng và hiền hoà giống Anh"
Nhóc có biết chút nữa thôi Mặt Trời sẽ ở đó
nhuộm đỏ đám mây!
'Vậy thì iem ghét cả mặt trời!"

Cuộc đời là dòng sông chảy xiết
con nước lớn cứ trôi mãi, trôi hoài
còn Tình Yêu là con thuyền không lái
chảy cùng sống, suốt tháng năm dài


"iem ghét cái kiểu Anh nói về Tình Yêu
ghét những điều đã làm anh thay đổi "

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:27 PM
Trái tim đa mang chở tình yêu chòng chành
Quên với nhớ lắc lư nhịp sống
Anh là gì giữa bốn bề vang vọng
Em nghẹn lòng khi thốt gọi thành tên

Chưa đủ nhớ để gọi là yêu
Chưa đủ quên mà thành xa lạ
Anh ám ảnh em hai chiều nghiệt ngã
Nghiêng bên này lại chống chếnh bên kia

Ngôi sao nào thổn thức giữa trời khuya
Dịu dàng quá đỗi lời thì thầm của gió
Ngủ ngoan thôi, ngọn cỏ mềm bé nhỏ
Biết đâu chừng thiên sứ đến vây quanh

Trái tim đa mang chở tình yêu chòng chành
Quên với nhớ lắc lư nhịp sống
Anh là gì giữa bốn bề vang vọng
Em nghẹn lòng khi thốt gọi thành tên !

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:27 PM
Tự hát

Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em anh đã từng biết đấy
Anh vốn là người coi thường của cải
Nên nếu cần anh bán nó đi ngay

Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều đổ xuống
Lại mình anh với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết làm sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút gần khoảng cách của yêu - tin

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu

Mùa thu nay sao bão mưa nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Dải đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẳm rừng anh

Em lo âu trước xa tắp đường mình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt , đời thường ai chẳng có
Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:28 PM
::: Du Tử Lê :::

Em đã biết Hiến Chương nào cũng vậy
có những điều bắt buộc chúng ta theo
(như ngày mai thi lấy bằng lái xe)
ta cẩn thận ghi những điều phải nhớ

I

Khi em lạnh tôi biến thành ngọn lửa
củi thương yêu. Than đỏ hực ân tình
em cần thơ cho sáng dậy thơm hơn
tôi lập tức hóa thân thành vần điệu

II

Khi em bước tôi biến thành chiếc kiệu
ngựa hai hàng. Tứ mã chắc.... nan truy ?
có sao đâu ? Tôi nào hỏi mấy khi ?
(dù lắm lúc cũng thầm ghen tức chứ)

III

Khi em viết tôi biến thành giấy mực
bút tương tư mực nhớ đến ai kìa ?
giấy từ cây. Bút từ gỗ xa xưa
mực từ nhựa. Tôi từ em sống lại

IV

Khi em ngủ tôi biến thành chiếc gối
để phòng hờ.... ngộ nhỡ em muốn ôm
để đêm hờn em có cái vứt luôn
sáng nhặt lại. Thấy mình sao.... dữ thiệt

V

Khi em đọc, tôi biến thành chữ viết,
cả nghìn chương, chỉ chép chuyện đôi ta
mỗi đầu giòng : tên em sắp chữ hoa
cả chấm, hỏi cũng đậm mùi hạnh phúc.

VI

Khi em ốm, tôi biến thành tủ thuốc
thành tấm màn, che gió máy cho em
em chả cần phải lể, giác, hay xông
vì tôi đã hóa thành cây ngải cứu

VII

Khi em khóc tôi biến thành.... nước mắt
chảy giùm em - cho cạn sạch nổi niềm
để mắt em xanh - để môi em mềm
tôi là lá giữa buổi chiều.... sắp tối

IX

Khi em hát, tôi thành loa khuếch đại
cho cả làng, cả nước đổ ra nghe
giọng em cao - tôi bảo "gớm, thanh ghê"
giọng em thấp - tôi tha hồ thêu dệt

X

Khi em chết - cuộc đời này phải hết
không chỉ tôi, hoa cỏ cũng lên trời
thú lìa rừng. Chim chóc lạnh từng đôi
bao thế hệ vì em mà.... biến mất

Hiến Chương viết ngày tình yêu vô lượng
của hai người ? - Vâng, của chúng ta thôi
mặc ai cười ? mặc ai đó bĩu môi
họ ghen đấy. Bởi em là Thánh Nữ

Ta sẽ chết. Nhưng tình ta bất tử
vì mở đầu nhân loại : cuộc chơi riêng

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:29 PM
Rồi sẽ hết những ngông cuồng tuổi nhỏ
Em sẽ hiền đi, em sẽ hiền đi
Rồi có những ngông cuồng một thủa
Em sẽ cười chẳng biết nói năng chi

Ừ! Năm tháng đâu phải là tất cả
Nhưng anh tin năm tháng giúp lòng anh
Khi em chán nẻo đường đời lang bạt
Trái tim anh vẫn đợi rất yên bình

Em sẽ đến, dịu dàng và bé bỏng
Nép bên anh bông hồng nhỏ yêu kiều
Ừ gai góc có thể rồi rơi rụng
Em hiền lành như thể chính tình yêu

Ừ! Anh đợi, dẫu biết rằng lâu lắm
Dẫu quanh anh không thiếu những dịu dàng
Dẫu anh biết em cười anh ngớ ngẩn
Anh cứ chờ em vẫn cứ lang thang

Cứ gai góc cho biết mình gai góc
Cứ lang thang cho hết nẻo lang thang
Cứ cay độc cho hết những điều cay độc
Để dành cho anh tất cả những dịu dàng.

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:30 PM
Tôi viết câu thơ gửi vào đêm
Giữa miền thảo nguyên bạc gió
Ngàn đôi mắt sao bỡ ngỡ
Trong mơ kiếm tìm nhau.

Câu thơ tôi viết dẫu không đủ sắc màu
Cũng xin được cùng thảo nguyên chia sẻ
Những hạnh phúc, khổ đau...nếu như tôi có thể
Cầu mong cho phía ấy bình yên.

Tôi lạc vào giai điệu của đêm
Dẫu chỉ là lãng du trong tâm thức
Bài ca thảo nguyên hay lời thúc giục
Những mầm xanh vươn lên.

Có tình yêu nào mênh mông như thảo nguyên
Cho ta đắm mình trong đó
Giữa bình yên mới hiểu vì sao ta đổ vỡ
Khi vòng tay hờ hững giữa vòng tay.

Có niềm tin nào thiêng liêng như thảo nguyên
Cho khát vọng bay cao từ những điều nhỏ bé
Cho tâm hồn ngày mai bừng lên bao điều mới mẻ
Khi trải lòng mình với bao la.

Ta ước gì cho những tháng năm xa...

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:30 PM
Cảm ơn


Em cảm ơn cuộc đời đã cho em
Được gặp anh một lần rồi đánh mất
Giá em ước được một điều duy nhất
Có nên ước rằng sẽ mãi ở bên anh?..

Em cảm ơn anh đã đi qua rất nhanh
Như gió thoảng trong vườn rất nhẹ
Ánh cứ hững hờ với em anh nhé
Em sẽ quên anh được nhanh hơn...

Em cảm ơn những buổi chiều giận dỗi
Mình em khóc anh nào đâu có biết
Thầm tự nhủ sau đó rồi sẽ ghét
Vậy mà có ghét nổi đâu?...

Em cảm ơn, cảm ơn mối tình đầu
Đã cho em một thời mãi nhớ
Cảm ơn anh đã mãi là cơn gió
Đến rất nhanh và đi rất vội vàng....

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:31 PM
Đôi dép.

Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Mọi vật tầm thường đều viết thành thơ
Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng dời nhau được
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước cùng mòn không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh quang không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc dép này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bởi một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:31 PM
Gặp lại
Nguyên Hương

Gặp lại người yêu cũ
Cười như chưa quen nhau
Vu vơ nhìn bóng lá
Nắng tan trên mái đầu

Gặp lại người yêu cũ
Ngoảnh trông mây giăng bay
Chiều Hồ Tây gió lộng
Dốc Cổ Ngư đổ dồn

Thơm mà chi hoa sữa
Lời thu xưa quá rồi
Chuyện đã thành chuyện cũ
Người đã là người dưng

Cười mà như có lỗi
Với những ngày đã qua
Gặp lại người yêu cũ
Quay đi mắt ướt nhoà

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:32 PM
VỚI MÌNH

Giá kể lúc này em có người bạn trai
Chỉ một người bạn trai thôi, không tình yêu không gì cả
Đến dắt tay em đi giữa mùa thu đầy lá
Đầy hoàng hôn…đầy nỗi nhớ…nỗi buồn

Chỉ là một bàn tay, không phải là những nụ hôn
Không cả những mỹ từ, những ngọt ngào, săn sóc
Bởi nếu dịu dàng chắc là em sẽ khóc
Anh thương yêu, anh còn nhớ, chúng mình?

Chỉ ồn ào lúc này thôi, rồi tất cả sẽ lặng thinh
Cho em trở lại em thủa dại khờ nông nổi
Có ai ngờ tình yêu đầu mà nụ hôn là cuối
Chia biệt một ngày mà đau đớn đến mai sau

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:32 PM
LỜI CHO THƠ NGÂY

Gửi lời cho thơ ngây,
Gửi hây hây tóc mềm
Gửi đôi bàn tay êm


Em ơi giấu bàn tay.
Em ơi che làn tóc
Ơi ngoan hiền bé bỏng
Đừng vội đi cùng mùa

Mùa lùa qua bàn tay
Mùa lưu nét hao gầy
Mùa đùa trên mái tóc
Mùa xoá màu thơ ngây

Rồi bất chợt một ngày,
Mùa đem tình yêu tới.
Và thế là chờ đợi,
Kéo ngày dài bằng mùa.

Hạ không còn nắng đùa
Thu không còn heo may
Đông không còn gió thổi
Xuân không mưa giăng bay

Đừng vội yêu, vội say
Ơi thơ ngây tóc mềm
Ơi đôi bàn tay êm
Đừng vội đi theo mùa

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:33 PM
LỜI CHO THƠ NGÂY

Gửi lời cho thơ ngây,
Gửi hây hây tóc mềm
Gửi đôi bàn tay êm


Em ơi giấu bàn tay.
Em ơi che làn tóc
Ơi ngoan hiền bé bỏng
Đừng vội đi cùng mùa

Mùa lùa qua bàn tay
Mùa lưu nét hao gầy
Mùa đùa trên mái tóc
Mùa xoá màu thơ ngây

Rồi bất chợt một ngày,
Mùa đem tình yêu tới.
Và thế là chờ đợi,
Kéo ngày dài bằng mùa.

Hạ không còn nắng đùa
Thu không còn heo may
Đông không còn gió thổi
Xuân không mưa giăng bay

Đừng vội yêu, vội say
Ơi thơ ngây tóc mềm
Ơi đôi bàn tay êm
Đừng vội đi theo mùa

khungbotumlumtele
27-08-2005, 05:34 PM
Đừng khóc nữa trái tim
Tao van xin mày đấy
Đừng để ai nhìn thấy
Nước mắt rơi chiều nay

Hãy cứ gửi gió mây
Những ngày xưa quá vãng...
Đừng buồn khi ai nhắc
Đến tên người làm chi

Ta đổ lỗi đông về
Nhuộm màu buồn tất cả
Đổ tại cây rụng lá…
Chợt thấy lòng trống tênh

Nghe nỗi nhớ chông chênh
Ta đổ thừa cho gió
Se sắt từng cơn nhỏ
Thổi vào lòng xác xơ.

Lá rụng rồi cũng khô
Chẳng thể nào vàng mãi
Ta ơi, buồn thương ấy
Thời gian sẽ xoa êm.

Đừng khóc nữa trái tim
Tao van xin mày đấy
Ngủ ngoan đi. Đừng dậy
Để ta với yên bình!

khungbotumlumtele
09-09-2005, 08:51 PM
Đợi

Vì sao em lại đợi anh
Như người yêu đợi một người yêu
Như trời xanh mơ một cánh diều
Như người bộ hành mơ về dòng suối mát

Thành phố lên đèn và hàng cây đẫm ướt
Một đêm hè mỏi mệt
Sao em ngồi một mình
Thương con tàu sắp sửa rời ga

Không nghĩ về anh như một mái nhà
Chở che em những ngày mưa nắng
Không nghĩ về anh như một bến bờ yên lặng
Em con đò sẽ bớt cô đơn


Chỉ đợi anh và không nghĩ gì hơn
Em đâu cần anh tới
Em đâu cần anh nói
Và đâu cần anh biết nỗi đợi này

Sao em còn ngồi mãi đây
Dằng dặc trên đầu một nỗi niềm chưa tỏ
Trăng mười lăm mà lòng em vẫn khuyết
Mà ngổn ngang một dải ngân hà

Anh quá gần và anh quá xa
Chỉ ý nghĩ mang hình đôi cánh
Em bề bộn trong ngàn đời câm lặng
Tháng ngày đi như một tiếng thở dài

Như một chiều đè nặng đôi vai
Lẽ nào em lại nhớ anh nhiều đến thế
Đôi mắt ấy đừng về trong nỗi buồn sắp vỡ
Cho lòng em bớt chút đa đoan.

khungbotumlumtele
09-09-2005, 08:52 PM
QUÊN

Đến bây giờ em chẳng thể nào quên
Anh! Em cứ tưởng quên là dễ lắm
Em cứ nghĩ xa nhau là xa hẳn
Chẳng còn gì để nhớ về nhau

Anh! Giờ này anh đang ở đâu?
Có biết rằng giờ đây em vẫn nhớ?
Không thể nói với anh từng nhịp thở
Nhưng lúc buồn lại chẳng thể nguôi quên

Anh không là giấc mộng của từng đêm
Cũng chẳng phải là niềm vui nào cả
Bởi một lẽ anh xa xôi quá
Biết nghĩ gì khi nhớ về anh?

Anh là cái gì đó rất mong manh
Có thể tan đi những khi em hạnh phúc
Nhưng người ta không thể vui trong mọi lúc
Lúc em buồn em lại nhớ về anh

khungbotumlumtele
09-09-2005, 08:53 PM
Em

Xin em không là gió
Đến & đi vội vàng
Em cũng chớ là mưa
Buồn & luôn bất chợt
Nhưng cũng đừng là mây
Phù du & hời hợt
Chẳng là chim trên trời
Vùn vụt bay qua nhau
Em có là nắng ấm
Đuổi giá lạnh nơi tôi ?
Là trái tim biết nói
Để yêu đời thiết tha
Hay chỉ bông hoa dại
Góp cho đời sắc hương
Em cứ là em nhé
Bướng bỉnh & tự ti
Kiêu hãnh & yếu đuối
Miễn là … em bên tôi !

khungbotumlumtele
09-09-2005, 08:53 PM
Con đường ấy

Em ko qua đường ấy nữa
Anh xa Hà Nội lâu rồi
Đường một chiều và quá rộng
Xe từng dòng vùn vụt trôi

Bây giờ em và con đường khác
Xe đạp hiền hơn ngày xưa
Nắng lại màu vàng giản dị
Cháy thời gian như tình cờ

Đường nào cũng dài man mác
Lặng yên giấu trái tim đi
Lá khô vẫn thường cố ý
Cọ vào vành xe..nhắc gì?

Em ko qua đường ấy nữa
Đường một chiều và rỗng toang
Tỉnh thoảng gió chiều Hà Nội
Khuấy tung săc nắng khô vàng

khungbotumlumtele
09-09-2005, 08:54 PM
Nhạy cảm

Em đoán ra rồi anh đừng nói nữa
Chỉ một lời đơn giản có gì đâu
Nhạy cảm quá đôi khi thành nghiệt ngã
Tự biết những điều ko dám nói từ lâu

Em đoán ra rồi ,anh cảm ơn em đi
Hãy thanh thản và nhẹ nhàng tiễn biệt
Con đường một chiều sau lưng ai tha thiết
Mãi ko dám buồn tê liệt giữa hàng mi...


Em đoán ra rồi ,anh cảm ơn em đi
NHưng đừng nói lời chia ly
Xin đừng nói những điều khủng khiếp
Để em dối lòng em còn gì không
Khi anh chưa thốt lên lời vĩnh biệt
Đừng hiểu em hão huyền em tự dối lòng thôi
Anh hãy bước đi như em chưa bao giờ tồn tại
Em không đủ lòng bao dung tha thứ
Cho lời tạ từ sắp buột qua môi
Điều ấy,trái tim em biết trước em rồi...

khungbotumlumtele
09-09-2005, 08:54 PM
Em chờ ...

Chắc gì anh đến hôm nay
Mà em cứ đợi tàn ngày trắng đêm
Hết đi ra cửa đứng nhìn
Vào nhà ngồi xuống đứng lên hững hờ
Chắc gì anh đến bây giờ ?
Trà pha để nguội nhạt mờ vị hương
Chắc gì mà dạ cứ thương ?
Cứ day dứt nỗi vẫn vương trong lòng
Đã yêu yêu đến vô cùng
Đã thương thương đến nát lòng vì nhau
Chắc gì đã chắc gì đâu ?
Hôm nay cả những ngày sau ... em chờ ...

khungbotumlumtele
09-09-2005, 08:56 PM
LỜI CỎ

Em chỉ là một nhánh cỏ mỏng manh
E ấp mọc trên đoạn đường đầy gió
Anh mang chút niềm yêu qua lối nhỏ
Vướng vào hồn em........

Em chỉ là một nhánh cỏ vô danh
Mang yếu đuối của một thời con gái
Anh đi qua đời em- những dấu chân để lại
Lòng chợt buồn vu vơ....

Tự bao giờ em đã biết làm thơ
Trong thơ em mùa thu nằm bật khóc
Anh- gió thoảng- lạnh se về trên tóc
Em úa vàng khi đông ghé chân sang

khungbotumlumtele
09-09-2005, 08:57 PM
Lời của mắt

Phút biết anh là phút gặp mắt anh nhìn
Phút hiểu anh cũng là phút ấy
Vì giếng quá trong nên dễ nhìn thấy đáy
Vì mắt quá trong nên mắt nói quá nhiều

Có lẽ mắt muôn đời vẫn nói hộ lời yêu
Em chẳng dám nhìn nhiều đôi mắt ấy
Đừng hỏi em không nhìn sao thấy
Cho em hỏi một lời "Sao anh cứ nhìn em"

khungbotumlumtele
09-09-2005, 08:58 PM
NGẪU NHIÊN EM

Tại sao lại ngẫu nhiên em
Mà không phải là người con gái khác
Sẽ có hàng ngàn - vô vàn lối lạc
Anh có dừng lại ở ngẫu nhiên không?

Có thể vô tình nắng lên chăng?
Nên má em có tự nhiên ngường ngượng
Cũng chỉ vô tình khi mưa xuống
Dáng em nhìn bé bỏng chênh vênh
Có phải vì như thế ngẫu nhiên?

Em muốn hỏi nhưng lại không dám hỏi
Sợ làm anh giật mình
Quên mất luôn những điều không nói được
Không tin nữa những điều không biết trước
Và gợi ra những câu hỏi vô hình.

Thôi hãy cứ lặng thinh
Để biết tình yêu
Cũng sẽ là ngẫu nhiên như thế

khungbotumlumtele
09-09-2005, 08:58 PM
Lưng chừng

Lưng chừng mùa thu lưng chừng gió
Lưng chừng hoa lưng chừng nụ lưng chừng
Em đứng giữa lưng chừng giận dỗi
Giữa buồn vui quên nhớ ghét thương

Lưng chừng cây lưng chừng núi hoa vương
Lưng chừng em lưng chừng mùi hoa sữa
Lưng chừng lá rải trên lưng chừng cỏ
Lưng chừng trăng lặn dưới lưng chừng sâu

Trái tim em bắt nhịp từ đâu
Lưng chừng không gian ai là điểm tựa
Lưng chừng anh lưng chừng người khác nữa
Lưng chừng trái tim em khóc lưng chừng

khungbotumlumtele
09-09-2005, 08:59 PM
Thôi mình về đi nhé
Rồi sẽ thành người dưng?
Nỗi nhớ ngự lưng chừng
Nơi hai bờ tóc rối.

Thương một thời nông nổi
Nhưng em yêu thật lòng
Biết người có gì không
Trong những lời chưa nói?

Tiếng chim làm bối rối
Một chút tình thơ ngây
Len trong phía vòm cây
Ánh nhìn nào xa vắng

Có màu xanh trầm lặng
Thơm vào từng lá bay
Tình úp mặt tháng ngày
Nghe mùa đi lại nhớ ...

khungbotumlumtele
09-09-2005, 09:00 PM
Thu Xanh

Có khi nào em đến
Như mùa thu năm nào
Như nắng vàng năm ấy
Như mưa ngàn năm sau

Em vui như cổ tích
Em xanh như sương chiều
Em buồn như gió cuốn
Bụi đời bay lên theo

Bụi đời bay lên theo
Mười năm hoe tóc biếc
Mười năm xa biền biệt
Mười năm vàng thư xanh

...
Em bây giờ đã lớn
Như nghìn câu thơ xưa
Môi hồng vương tóc lạc
Vướng chân ai một đời

Em bây giờ đã lớn
Bên đường ai ngóng trông
Ôm trái tim khép nép
Em mềm như khói sương

Em mềm như khói sương
Mùa thu qua phố lạ
Có một người té ngã
Xuống thu ngàn mưa bay

khungbotumlumtele
09-09-2005, 09:01 PM
Anh Vẫn Mãi Là Anh Một Cõi Riêng


Anh vẫn mãi trong em một cõi riêng
Một khắc khoải thâm trầm mà sâu lắng

Anh vẫn mãi trong em niềm ưu ái
Dẫu vạn lần Anh quay mặt làm ngơ

Anh vẫn mãi trong em mối tình thơ
Dù mai sau Anh lãng quên tất cả ...

Anh vẫn mãi là anh Ánh sáng lạ
Soi đời em niềm vui đã thành hình

Anh vẫn mãi đơn sơ ngự tim em
Để em thấy cuộc đời còn ý nghĩa

Anh vẫn mãi bên em làm điểm tựa
Của những lần Em bỡ - ngỡ - quỵ - chân

Anh vẫn mãi là anh những ân cần
Riêng em đó trăm lần không tra hỏi !!!

Anh vẫn mãi là anh của muôn lối
Đuốc thời gian em soi rọi - lòng - mình

Anh - vẫn - mãi - là - anh - của - lòng - em !

khungbotumlumtele
09-09-2005, 09:06 PM
Giọt yêu là giọt nhớ
Thổi sầu vào trong tim
Sao em mãi đi tìm
Một tình yêu đánh mất?

khungbotumlumtele
09-09-2005, 09:07 PM
Bởi vì nắng nên trời xanh thế
Bởi vì hoa ai suýt ngẩn ngơ
Bởi vì gió tay ai run quá
Bởi vì em, anh hoá dại khờ.

Và bởi vì trái đất này tròn quá
Vẫn xoay nhanh theo nhịp sống thế gian
Dẫu là bắc, nam, hay đông , tây cũng thế
Trái tim anh vẫn hướng đến em thôi.

Bởi vì sao mà tóc em xanh thế
Như sợi dây trói buộc tình anh
Như dòng thác đổ bờ vai nhỏ
Và thác kia lụt lội lòng anh...

Bởi vì sao cô gái nhỏ yêu kiều
Bỗng chốc hoá thành nữ hoàng lộng lẫy
Ngồi trên kiệu nghênh ngang chẳng biết
Có ai kia đứng mãi trông theo..

khungbotumlumtele
09-09-2005, 09:07 PM
:)

Tôi muốn quên đi một bóng hình
Để cho ngày tháng lạnh lùng trôi
Nhưng sao quên được hình bóng ấy
Vì tôi đã lỡ trót yêu rồi !!

khungbotumlumtele
09-09-2005, 09:09 PM
Tiếp bài này nè:

Người đang yêu là người hay hát
Kẻ thất tình là kẻ muốn làm thơ
Trời không mưa làm sao hoa nở
Yêu không ngỏ ai bảo là yêu

khungbotumlumtele
09-09-2005, 09:09 PM
Xa cách



Hoàng Anh Tú



Xa cách rồi
Em có hay?
Bàn tay đừng níu bàn tay
Ðừng mà!
Em đi
Anh ngóng nhạt nhòa
Tựa như đứng giữa ngã ba
Cháy lòng
không yêu
Nói thẳng cho xong
Sao em còn cứ lòng vòng
Ðau anh
Cỏn con chỉ một chữ tình
Ðể rồi hai đứa lại thành
Dửng dưng
Em đi chân chẳng ngập ngừng
Sao anh còn mãi lừng khừng
Chưa quên
Từng đêm
ừ, sẽ lại đêm
Hứng giọt trăng khuyết
Anh đem nấu buồn
Yêu nhau vừa đúng một tuần
Rồi em nói
"... quá cù lần"
Bỏ anh
Bây giờ mới hiểu cỏ xanh
Vì sao không níu lụi mình cho nhau...

khungbotumlumtele
09-09-2005, 09:10 PM
Chỉ Em Và Chiếc Bình Pha Lê Biết



Bình Nguyên Trang



Em chẳng biêt vì sao em yêu anh?
Dù suốt 4 năm chiếc bình hoa của em không có hoa hồng anh đến cắm
Dù những lần chúng ta gặp gỡ
Tính bằng tháng bằng năm.

Em chẳng biết vì sao em yêu anh?
Dù chỉ có bông hoa cất từ nước mắt
Nở trong lòng em 2 chữ vô tình.

Và đôi khi 1 mình hong tóc
Em thương chiếc bình hoa của em
Chiếc bình pha lê...
Gìn giữ nó khó khăn như giữ gìn hạnh phúc
Nếu rớt xuống nó sẽ vỡ thành trăm giọt nước mắt...
Giọt buồn vui, giọt kiêu hãnh, giọt hiến dâng nhưng đơn độc làm sao!

Để rồi sau những cơn đau
Chiếc bình nhẫn nại nở đoá hoa mang màu tuyệt vọng?

Em đã tưới hoa bằng nước mắt của em
Điều đó chỉ có em và chiếc bình pha lê biết.