PDA

View Full Version : Giới thiệu một thiên tài



osama
11-06-2005, 11:00 AM
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.as...48&ChannelID=61 (http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=77548&ChannelID=61)
Giới thiệu một thiên tài
TTCN - Nguyễn Thế Hoàng Linh có hai câu thơ gọi đúng ra chất của anh: Con mời / các cụ / một ly - Con xin / chúc rượu / một hi hữu / lần (Chiều quan sơn)

Một anh chàng tuổi 20 ngồi mời rượu các bậc tiền bối, ngồi chiếu trên. Tư thế rất đàng hoàng bình đẳng. Anh ta có thể mời rượu nhiều người nhưng chúc rượu thì chỉ một lần hiếm hoi này thôi, chỉ với các cụ thôi. Khẩu khí. Ngang tàng như cái chữ hi hữu bị xẻ đôi kia. Mà lại cũng rất tôn kính biết điều.

Trẻ trung đến mức đôi khi ngây thơ, nhưng cũng già dặn xa cách với những gì phù phiếm mà thơ trẻ hay mắc phải. Trẻ, nhưng đã sâu đậm những điều lý tưởng, nhất quyết tin mình sẽ làm được một cái gì đó lớn lao hơn cái đời thường mòn mỏi, nhất quyết muốn cống hiến đến cả máu và nước mắt: tôi ngửi thấy mùi ai khóc/ khi vô tình nhìn vào gương/ ngửi thấy mùi tương lai chín/ khi gieo máu xuống con đường... Nhưng không phải là cuộc cách tân mù quáng mà đầy lý trí chiêm nghiệm: tôi ngửi thấy mùi ánh sáng/ khi vò khe khẽ đêm thâu/ ngửi thấy mùi mâu thuẫn đắng/ khi tôi và tôi khác màu (Ngửi).

Thơ Linh làm cho người đọc tin. Tin rằng anh chân thành và trong trẻo. Tin rằng anh không màu mè phù phiếm. Đó là thứ thơ làm thuốc thử cho những gì sặc sỡ xoắn vặn hình thức và câu chữ, hoặc giả vờ khệnh khạng cụ non.

Những ai thường e ngại trước sự dễ dãi của thơ lục bát có thể sẽ vui mừng trước những bài thơ như thế này:

Thằng bé
thằng bé mới chục tuổi đầu
đã lâu không khóc
đã lâu không cười
thằng bé ấy mới lên mười
người ta đã gọi: kiếp người
vậy ư?
thằng bé ngoan?
thằng bé hư?
chẳng ai biết nữa
hình như
là buồn
hình như thằng bé ấy luôn
tìm trong đau khổ
những nguồn thương yêu
đôi khi trốn khỏi buổi chiều
trầm ngâm ngồi nghĩ
những điều
hồn nhiên

Thơ tuổi 20 bây giờ cho người ta cái ấn tượng là sự phá phách tân kỳ, những câu văn xuôi xuống hàng, những khái niệm đối chọi đặt cạnh nhau một cách khôn khéo để người đọc muốn hiểu thế nào cũng được. Tốt thôi. Nhưng người làm thơ trẻ có lẽ cũng nên tuần tự đi qua những cái cơ bản, thật thuần thục những thể thơ cổ điển trước khi phá vỡ nó ra. Sự phá vỡ khi ấy mới thật là ngoạn mục. Nguyễn Thế Hoàng Linh đã làm được như vậy. Bài thơ trên chẳng hạn. Hồn lục bát trong một cái vỏ hiện đại. Hồn ngây thơ mười tuổi trong hình hài một chàng đôi mươi.

***

Một người làm thơ của thời đại Internet, Nguyễn Thế Hoàng Linh đã gửi hết lên mạng cả nghìn bài thơ, nhiều khi là sự ứng tác tức thời với bạn bè. Nhà thơ Dư Thị Hoàn sục vào đâu đó trên mạng, lấy được vài trăm bài thơ của Linh, hào phóng chia sẻ với bạn văn. Tôi đọc. Giật mình. Tưởng đã quen nhờn với thơ mà vẫn còn giật mình được. Mỗi tháng trung bình nhận được từ văn phòng hội vài ba chục tập thơ tác giả gửi tặng. Một chồng thơ trên mặt bàn mỗi tháng bắt phải đọc. Thế mà thơ Linh bật hẳn ra.

giá tình yêu save được
error thì load lại chẳng bận lòng
giá tình yêu delete được
chán
hắt xì một cái
thế là xong
tôi chỉ xin kể một câu chuyện nhỏ
có một lần tôi làm thơ trên máy tính
và đặt tên file là “tinhyeu”
khi không hài lòng tôi định xóa
cái máy tính bị coi là muôn đời vô cảm
hỏi tôi:
“are you sure you want to delete
‘tinhyeu’?” (*)
tôi đã rùng mình
bạn ạ

Rùng mình. Không chỉ nhà thơ mà cả người đọc.

Đọc văn muốn biết người. Chị Dư Thị Hoàn và tôi đi tìm Linh. Không ai biết. Nhờ một sinh viên cùng trường tìm, vài tháng sau chú bảo nhân vật này bí ẩn lắm, chưa tìm ra. Một tháng sau chú nhắn cho tôi cái tin: nhà thơ anh tìm đã bị tai nạn giao thông chết cách đây một tháng rồi.

Ngẩn ngơ cả người. Ân hận. Như là mình vừa mới hiểu một con người thì người ấy đã không còn.

Tìm ra manh mối từ nhà văn Nguyễn Thị Minh Ngọc. Ngọc bảo: Tôi mới gặp Linh mà. Từ Sài Gòn, Ngọc gọi điện thoại ra nhà Linh ở Hà Nội. Cái tin kia chỉ là tin thất thiệt. Nhầm. Dư Thị Hoàn và tôi vội tìm đến nhà Linh.

Trong tiểu thuyết Chuyện của thiên tài, Linh đã tiên liệu một ngày nào đó người ta sẽ phải tìm mình. Người ta đây là độc giả và đồng nghiệp văn chương. Sinh năm 1982, Linh là một sinh viên bỗng nhiên tự bỏ học ở năm thứ ba. Lên giảng đường không sao tập trung được. Cả nghìn bài thơ chen chúc trong đầu đòi được trút ra trang giấy. Viết ra được đôi khi cũng là một hình thức triệt bớt những ý tưởng dồn nén trong đầu. Linh ví nó là triệt sản. Để chúng lại trong đầu thì đầu óc nổ tung ra mất.

Bi kịch ít người hiểu cho. Linh viết lại bi kịch này trong tiểu thuyết Chuyện của thiên tài. Một anh chàng tuổi ăn tuổi học cần có vài năm trời để viết hết ra những điều cần viết. Nhưng nếu anh bỏ học để viết thì mọi người xung quanh sẽ cho là anh lập dị, ích kỷ, lông bông, không thành đạt. Thiên tài rất tự tin, hãy cho tôi hai năm rồi sau đó tôi sẽ học tiếp cũng không muộn. Những người xung quanh thì cho là anh hoang tưởng, anh mắc bệnh tưởng mình là thiên tài.

Họ có lý. Thói vĩ cuồng hoang tưởng có sẵn trong tất cả mọi người, như vi trùng lao vậy, chỉ chờ một lúc nào đó con người mất khả năng tự kiểm soát là sẽ bứt xích sổng ra hoành hành. Có rất nhiều người mắc bệnh ngộ thơ, thân tàn ma dại cả một đời. Nhưng tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh đưa ta vào một tình huống giả định: thiên tài đã đến với ta, đã đầu thai vào nhà ta, khi ấy ta sẽ xử sự như thế nào?

Không thế nào cả. Thế giới chật hẹp này vẫn thường kêu ca vắng bóng thiên tài nhưng nó vẫn chưa sẵn sàng đón thiên tài, chưa học được cách phải cư xử với thiên tài. Lầm lụi với bao nhiêu vấn đề của người nghèo, người thất học, người ta coi chuyện thiên tài là thứ quá xa xỉ, hão huyền. Rốt cục, thiên tài (nếu có) chỉ có thể bị gán cho những danh hiệu lập dị, hâm hâm, bất bình thường…

Thiên tài cần có công chúng cũng thiên tài. Nói như vậy có vẻ lập ngôn gây ấn tượng. Có lẽ nói thế này thì vừa phải hơn: thiên tài cần có một công chúng có tài năng. Không có công chúng có tài thì thiên tài có đấy cũng như không.

Tiểu thuyết của Linh khá tương đồng với thơ Linh: vừa dày dạn từng trải vừa hồn nhiên ngây thơ. Nhiều trang triết luận đạt đến độ chín bên những trang còn tươi tắn học trò. Cái hăm hở hào hứng muốn chi dùng trí tuệ và sức trẻ vào việc có nghĩa bên cái trầm lắng ưu tư của người từng trải biết thỏa hiệp biết cảm thông.

Những ý tưởng chỉ có người trẻ hôm nay mới chạm tới được bên những tư tưởng thẩm thấu từ triết gia của nhiều thời đại. Trước điều giả định của Linh trong tiểu thuyết, chắc sẽ có người băn khoăn, thiên tài đâu mà không thấy những dấu hiệu siêu phàm, những hành động và sản phẩm xuất chúng?

Nguyễn Thế Hoàng Linh hoàn toàn có thể hư cấu một nhân vật phi thường ngay từ khi lọt lòng, nhưng anh đã không chọn cách này. Trong Chuyện của thiên tài, tác giả dường như chỉ tập trung vào một vấn đề: thiên tài đang bị mắc lưới bùng nhùng của những điều vặt vãnh nhỏ mọn đời thường. Thiên tài trong mắt đời thường thì cũng tầm thường như tất cả. Vì vậy tiểu thuyết là những trang viết tự nhiên như nhật ký, như ghi chép đều đặn của mọi thanh niên bình thường.

Đây là cuốn tiểu thuyết có thể đọc một hơi đối với những ai mê cái thông minh trên từng trang sách. Đây là tiếng nói dù có chỗ còn ngây thơ không tưởng, nhưng là tiếng nói của một thế hệ trẻ đòi hỏi phải được lắng nghe. Đây cũng là cuốn sách mà đọc xong người ta có cảm tưởng được kích thích, muốn viết ra một cuốn sách khác.

Bạn đã thấy đã gặp nhiều người lập dị, hoang tưởng, lông bông nhưng bạn đã gặp một thiên tài bao giờ chưa? Nguyễn Thế Hoàng Linh hỏi đấy. Nếu có ngày sống với thiên tài trong cùng một nhà, bạn đã chuẩn bị để xử sự như thế nào hay chưa?

HỒ ANH THÁI

(*) “Có chắc là bạn muốn xóa tình yêu đi không”. Những khái niệm khác trong máy tính: save (lưu lại), error (lỗi), load (tải về, nhận về), delete (xóa đi), file (văn bản)

neik
11-06-2005, 03:23 PM
hay qua' .. co len thien tài ..

bunbohue
11-06-2005, 03:28 PM
Originally posted by neik@Jun 11 2005, 06:23 PM
hay qua' .. co len thien tài ..

Quoted post

sao neik nghĩ vậy?

neik
11-06-2005, 08:30 PM
Thằng bé
thằng bé mới chục tuổi đầu
đã lâu không khóc
đã lâu không cười
thằng bé ấy mới lên mười
người ta đã gọi: kiếp người
vậy ư?
thằng bé ngoan?
thằng bé hư?
chẳng ai biết nữa
hình như
là buồn
hình như thằng bé ấy luôn
tìm trong đau khổ
những nguồn thương yêu
đôi khi trốn khỏi buổi chiều
trầm ngâm ngồi nghĩ
những điều
hồn nhiên

minh rat thich bai nay .. hay lam

lienbao
20-06-2005, 03:57 PM
Vì lời giới thiệu quá hấp dẫn nên lienbao đã tìm mua quyển sách này. Sách dày 320 trang. Thuôc loại hơi khó đọc, đọc đó rồi quên đó. Quyển tiểu thuyết này gần giống như là một quyển nhật ký của tác giả. Hiện lienbao đọc vẫn chưa xong. Tuy nhiên, thường cuối mỗi chương thì có một bài thơ. Thỉnh thỏang cũng có một số đoạn viết ngắn. Để lienbao rãnh rỗi thì sẽ type lại cho mọi người đọc hen! :)

lienbao
21-06-2005, 07:38 AM
Tôi không phải thiên tài. Cả đời tôi phải đóng vai thiên tài
Tôi là thiên tài. Cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài
Tôi không phải cả đời (tôi). Tôi phải đóng vai cả đời (tôi)
Cả đời (tôi) không phải tôi. Cả đời (tôi) phải đóng vai tôi

Ai bắt mà phải với chả không phải?
Dạ, nhưng... sáng tạo...
Dạ, nhưng... sống...

Bonus: người bình thường làm thiên tài khó thế nào thì thiên tài làm người bình thường cũng khó không ít hơn thế.

(Kịch, 27.11.03)

Đây là trang đầu tiên của quyển sách này.

lienbao
21-06-2005, 07:43 AM
Ngồi trong lớp chẳng chép bài
thì tôi có phải thiên tài không đây
trông kìa có cái con cầy
cũng bài không chép làm thầy cho tôi
tất nhiên là bịa ra rồi
giờ tôi đang ngổi đang ngồi trong ai

những thằng ngu chẳng chép bài
thì hay giở gịong thiên tài như ta
con ơi con đúng là gà
thiên tài còn nhục hơn là thiên tai

những thằng sức rộng vai dài
mà không gánh nổi một vài cơn đau
thì làm sao hiểu cho nhau
thiên tài thì cũng ăn rau như người

(Lười, 27.11.03)

sunflower
21-06-2005, 08:14 PM
Originally posted by lienbao@Jun 21 2005, 10:08 AM
Tôi không phải thiên tài. Cả đời tôi phải đóng vai thiên tài
Tôi là thiên tài. Cả đời tôi phải đóng vai không phải thiên tài đóng vai thiên tài
Tôi không phải cả đời (tôi). Tôi phải đóng vai cả đời (tôi)
Cả đời (tôi) không phải tôi. Cả đời (tôi) phải đóng vai tôi

Ai bắt mà phải với chả không phải?
Dạ, nhưng... sáng tạo...
Dạ, nhưng... sống...

Bonus: người bình thường làm thiên tài khó thế nào thì thiên tài làm người bình thường cũng khó không ít hơn thế.

(Kịch, 27.11.03)

Quoted post

hic...chắc sao chứ đọc đi đọc lại hoài cái đoạn này vẫn k hiểu tác gỉa muốn nói cái gì :(

tại sao lại dùng "bonus:...", nghĩa là gì?
chữ "Kịch", nghĩa là gì?

mong là tác gỉa k phải ùa theo phong trào "xuất khẩu thành thơ" mấy bài kiểu "Ưng Hòang Phúc" chứ hen :rolleyes:

to chị lienbao: em nói thế thôi, chứ em vẫn thích đọc hết xem thế nào, chị B có thêm thì post nữa hen.

thaonguyen
22-06-2005, 12:07 AM
Originally posted by sunflower@Jun 21 2005, 09:14 AM
hic...chắc sao chứ đọc đi đọc lại hoài cái đoạn này vẫn k hiểu tác gỉa muốn nói cái gì :(

tại sao lại dùng "bonus:...", nghĩa là gì?
chữ "Kịch", nghĩa là gì?

mong là tác gỉa k phải ùa theo phong trào "xuất khẩu thành thơ" mấy bài kiểu "Ưng Hòang Phúc" chứ hen :rolleyes:

to chị lienbao: em nói thế thôi, chứ em vẫn thích đọc hết xem thế nào, chị B có thêm thì post nữa hen.

Quoted post

Em thấy thế này (không biết có đúng không):
Trang đầu tiên là giới thiệu thiên tài đúng không??? Thế nhưng cái gã 'thiên tài' này lại nghĩ mình chẳng phải TT mà do cuộc sống cần có cái 'mẽ' cho nên phải tiếp tục đóng vai TT một khi người đời đã có suy nghĩ hắn là TT... Mà đóng vai TT mãi nên có lúc hắn chẳng nhận ra hắn đóng vai hay thật bởi thế cho nên mới có cái câu thứ hai "Tôi là TT...."
Cái đoạn sau thì lúc ngồi suy nghĩ "ừ nhỉ, việc gì mà phải đóng vai mãi thế, có ai bắt buộc đâu???' nhưng vì 'sống' cho nên phải thế bởi làm người thì không tránh khỏi chuyện đánh gía người khác qua những gì họ có hơn là bản thân con người họ... Chính thế nên trong cuộc sống 'kinh tế' và 'phát triển' thì không tránh khỏi nhiều cá nhân phải tự xây lên cho mình một 'bộ mặt' để sống...
Cái câu bonus thì chẳng biết sao lại là bonus nhưng mà cái ý thì ở đó, cứ như là một người bình thường mà tự nhiên muốn thành Einstein thì đương nhiên là khó nhưng điều ngược lại cũng đúng, từ trước đến giờ ai cũng biết những người TT như Einstein đều là những người 'không bình thường' trong cuộc sống đời thường...

lienbao
23-06-2005, 08:40 AM
Originally posted by osama@Jun 11 2005, 02:00 PM
Bi kịch ít người hiểu cho. Linh viết lại bi kịch này trong tiểu thuyết Chuyện của thiên tài. Một anh chàng tuổi ăn tuổi học cần có vài năm trời để viết hết ra những điều cần viết. Nhưng nếu anh bỏ học để viết thì mọi người xung quanh sẽ cho là anh lập dị, ích kỷ, lông bông, không thành đạt. Thiên tài rất tự tin, hãy cho tôi hai năm rồi sau đó tôi sẽ học tiếp cũng không muộn. Những người xung quanh thì cho là anh hoang tưởng, anh mắc bệnh tưởng mình là thiên tài.

Họ có lý. Thói vĩ cuồng hoang tưởng có sẵn trong tất cả mọi người, như vi trùng lao vậy, chỉ chờ một lúc nào đó con người mất khả năng tự kiểm soát là sẽ bứt xích sổng ra hoành hành. Có rất nhiều người mắc bệnh ngộ thơ, thân tàn ma dại cả một đời. Nhưng tác giả Nguyễn Thế Hoàng Linh đưa ta vào một tình huống giả định: thiên tài đã đến với ta, đã đầu thai vào nhà ta, khi ấy ta sẽ xử sự như thế nào?

Không thế nào cả. Thế giới chật hẹp này vẫn thường kêu ca vắng bóng thiên tài nhưng nó vẫn chưa sẵn sàng đón thiên tài, chưa học được cách phải cư xử với thiên tài. Lầm lụi với bao nhiêu vấn đề của người nghèo, người thất học, người ta coi chuyện thiên tài là thứ quá xa xỉ, hão huyền. Rốt cục, thiên tài (nếu có) chỉ có thể bị gán cho những danh hiệu lập dị, hâm hâm, bất bình thường…

Thiên tài cần có công chúng cũng thiên tài. Nói như vậy có vẻ lập ngôn gây ấn tượng. Có lẽ nói thế này thì vừa phải hơn: thiên tài cần có một công chúng có tài năng. Không có công chúng có tài thì thiên tài có đấy cũng như không.

Tiểu thuyết của Linh khá tương đồng với thơ Linh: vừa dày dạn từng trải vừa hồn nhiên ngây thơ. Nhiều trang triết luận đạt đến độ chín bên những trang còn tươi tắn học trò. Cái hăm hở hào hứng muốn chi dùng trí tuệ và sức trẻ vào việc có nghĩa bên cái trầm lắng ưu tư của người từng trải biết thỏa hiệp biết cảm thông.

Những ý tưởng chỉ có người trẻ hôm nay mới chạm tới được bên những tư tưởng thẩm thấu từ triết gia của nhiều thời đại. Trước điều giả định của Linh trong tiểu thuyết, chắc sẽ có người băn khoăn, thiên tài đâu mà không thấy những dấu hiệu siêu phàm, những hành động và sản phẩm xuất chúng?

Nguyễn Thế Hoàng Linh hoàn toàn có thể hư cấu một nhân vật phi thường ngay từ khi lọt lòng, nhưng anh đã không chọn cách này. Trong Chuyện của thiên tài, tác giả dường như chỉ tập trung vào một vấn đề: thiên tài đang bị mắc lưới bùng nhùng của những điều vặt vãnh nhỏ mọn đời thường. Thiên tài trong mắt đời thường thì cũng tầm thường như tất cả. Vì vậy tiểu thuyết là những trang viết tự nhiên như nhật ký, như ghi chép đều đặn của mọi thanh niên bình thường.

Đây là cuốn tiểu thuyết có thể đọc một hơi đối với những ai mê cái thông minh trên từng trang sách. Đây là tiếng nói dù có chỗ còn ngây thơ không tưởng, nhưng là tiếng nói của một thế hệ trẻ đòi hỏi phải được lắng nghe. Đây cũng là cuốn sách mà đọc xong người ta có cảm tưởng được kích thích, muốn viết ra một cuốn sách khác.

Bạn đã thấy đã gặp nhiều người lập dị, hoang tưởng, lông bông nhưng bạn đã gặp một thiên tài bao giờ chưa? Nguyễn Thế Hoàng Linh hỏi đấy. Nếu có ngày sống với thiên tài trong cùng một nhà, bạn đã chuẩn bị để xử sự như thế nào hay chưa?


thaonguyen đọc lại đoạn này nha! Chị chưa có đọc xong quyển sách này, chỉ mới được một phần nhỏ thôi. Nhưng theo chị hiểu thì anh chàng này là 1 thiên tài mà tất cả mọi người trong gia đình đều không chịu hiểu như vậy. Cho nên anh ta ở trong tâm trạng cố điều chỉnh lại, làm một người bình thường để vui lòng gia đình. Vậy đấy, nếu có thời gian chị sẽ post thêm cho mọi người xem!


tại sao lại dùng "bonus:...", nghĩa là gì?
chữ "Kịch", nghĩa là gì?

Chị nghĩ "Kịch" là tên của bài viết đó thôi thaonguyen à, có lẽ tác giả ý nói rằng mình là thiên tài nhưng phải đóng kịch để làm người bình thường đó! Theo chị hiểu là vậy. :) Không biết đúng không nữa à!

lienbao
24-06-2005, 08:39 AM
Đêm xuống phố

ở ngoài kia người quét rác
kéo lê những nhát chổi dài
có cái gì tuôn lành lạnh
không biết nổi buồn của ai

ngọn đèn vàng rơm rớm sáng
gù lưng, cúi mặt, co mình
thoảng tiếng thở than thảm thiết
rõ ràng của một sinh linh

con mèo hoang rên rực buốt
màn đêm cứ thế đan dày
có một trái tim bùng cháy
nhưng rồi
chợt
lịm đi ngay...

sunflower
24-06-2005, 02:36 PM
Em thích bài này nè chị LB :wub: , hay ha :)

lienbao
24-06-2005, 03:27 PM
Ừ, có nhiều bài đọc hay lắm. Để chị tranh thủ post từ từ lên đây! :P

Nếu...

nếu tôi là băng giá
tràn trụa thế gian này
người ta có vì lạnh
mà xích gần đôi tay?

nếu tôi là cay đắng
cho đau đớn con người
người ta có khao khát
nâng niu những môi cười?

nếu tôi là tội ác
băng hoại những linh hồn
người ta có hỏang hốt
mà chữa lành trí khôn?

nếu tôi là đứa trẻ
trong cuộc sống bình thường
người ta có vì "Nếu..."
mà bắt đầu yêu thương?

lienbao
27-06-2005, 12:39 PM
Áo đỏ em đi

áo đỏ em đi giữa quạnh hiu
lũ chim ngái ngủ chẳng chiếp chiu
cây cầu lạnh lẽo lưng oằn xuống
hàng cây ngắm nước mắt thỉu thiu

áo đỏ em in dưới mặt sông
lờ lững trôi như con cá hồng
lạnh tanh ông lão ngồi câu cá
mắt còn bận mãi với hư không

áo đỏ em đi đến nhà anh
có con chim khách núp sau mành
em gật đầu chào con chim khách
lắc đầu rỏ xuống những giọt xanh

áo đỏ em như muốn xé ra
muốn tan vào tiếng gió hú xa
em sợ, anh ơi thôi đừng gọi
chỉ muốn bên anh chút thôi mà...

áo đỏ em đâu có mặc đâu
em mặc áo trắng dưới chân cầu
trải qua một quãng nhân gian chết
máu em đã nhuộm ướt đêm thâu

2002

Bài này đọc rất ư nhiều lần rồi mà vẫn chẳng hiểu gì cả! :(

sunflower
28-06-2005, 08:33 PM
Originally posted by lienbao@Jun 24 2005, 05:57 PM
Nếu...

nếu tôi là băng giá
tràn trụa thế gian này
người ta có vì lạnh
mà xích gần đôi tay?

nếu tôi là cay đắng
cho đau đớn con người
người ta có khao khát
nâng niu những môi cười?

nếu tôi là tội ác
băng hoại những linh hồn
người ta có hỏang hốt
mà chữa lành trí khôn?

nếu tôi là đứa trẻ
trong cuộc sống bình thường
người ta có vì "Nếu..."
mà bắt đầu yêu thương?

Quoted post

:wub:

bài Áo đỏ em đi thật sự là k biết tác gỉa viết gì luôn :dntknw:

thaonguyen
29-06-2005, 01:35 AM
Em cũng giống chị sun thích cái bài 'nếu'... Hay nhỉ???? Tác gỉa còn trẻ mà viết đọc bài này 'thấm thía' nhỉ???

sharklee
29-06-2005, 02:16 AM
Thấy có liên quan nên post cái link này tặng chị axít lắctic, bé Sún, thaonguyen.

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.as...76&ChannelID=10 (http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=85776&ChannelID=10)

Ai đọc rồi đọc lại. Ai chưa đọc thì... đọc đi. :dance:

lienbao
29-06-2005, 10:04 AM
Originally posted by sharklee@Jun 29 2005, 05:16 AM
Thấy có liên quan nên post cái link này tặng chị axít lắctic, bé Sún, thaonguyen.

http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.as...76&ChannelID=10 (http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=85776&ChannelID=10)

Ai đọc rồi đọc lại. Ai chưa đọc thì... đọc đi. :dance:

Quoted post


Cám ơn sharklee! :) Theo như Hoàng Linh nói thì thơ của anh ta đăng trên mạng rất nhiều, nhưng mà chị tìm thử rồi, chẳng tìm được bài nào cả! :(

chị axít lắctic: em gọi ai vậy hở sharklee? :o :o

sharklee
29-06-2005, 12:03 PM
chị axít lắctic: em gọi ai vậy hở sharklee?

Em có nghe một "giai thoại" : chị lienbao có biệt danh là axít alpha lắctic, còn anh Túân nào đó (hình như là ở Đơn Dương) là axít bêta lăctic? Em cũng không biết tại sao, có lẽ là do 2 người có điểm gì giống nhau chăng :suytu: ?

lienbao
29-06-2005, 01:21 PM
Originally posted by sharklee@Jun 29 2005, 03:03 PM
Em có nghe một "giai thoại" : chị lienbao có biệt danh là axít alpha lắctic, còn anh Túân nào đó (hình như là ở Đơn Dương) là axít bêta lăctic? Em cũng không biết tại sao, có lẽ là do 2 người có điểm gì giống nhau chăng :suytu: ?

Quoted post


Cái vụ gì mà lạ vậy nè trời? Liên quan đến chị mà sao chị lại không biết gì cả vậy nè? Và cũng không có một chút xíu khái niệm nào luôn á! Em nghe được giai thoại này từ đâu vậy hả sharklee? :(

lienbao
29-06-2005, 01:53 PM
Tiếp nữa nè:

Chuộc

cầm tiền đi chuộc lại tiền
cầm yêu thương chuộc dịu hiền cho ai
cầm hôm nay chuộc ngày mai
cầm cơn mơ ngắn chuộc dài cơn mơ
cầm bơ vơ chuộc bài thơ
cầm bơ vơ chuộc sợi tơ đầu ngày
cầm đen đủi chuộc cơ may
cầm hay chuộc dở trắng tay bạc lòng
cầm lệ đục chuộc nước trong
cầm hồi sinh chuộc tử vong lạ kỳ
cầm gì đi chuộc lại gì
không cầm được máu rầm rì nơi tim
cầm nhân gian đốt soi tìm
một nhân gian khác im chìm trong tâm
cầm trên môi sự lặng câm
để rồi rỉ xuống tím bầm câu thơ
dè chừng nhau đến bao giờ
cầm gì để chuộc dại khờ cho nhau
cầm gì để chuộc nỗi đau
sẽ còn theo đến ngàn sau với đời
nếu như sống giống cuộc chơi
thì ai sẽ chuộc máu rơi lệ hờn
nếu như lũ trẻ cô đơn
thì ai có thể khổ hơn loài người?

khungbotumlumtele
29-06-2005, 05:45 PM
Cái này mới đó sis lienbao , em chưa nghe đó nha

crazywolfdl
29-06-2005, 07:15 PM
Tranh thủ mấy ngày nghỉ, tôi đã đọc qua Chuyện của thiên tài, cảm nhận đầu tiên về tác giả là một người già trước tuổi (dĩ nhiên rồi, khi viết mới 21 tuổi thôi, mà có những tư tưởng hình như ngay cả người lớn cũng không có), ít nói (trong cả câu chuyện, tác giả đối với người ngoài chỉ dùng một cách, im lặng) và yếu đuối, khi đề cập tới những vẫn đề của xã hội: gian lận thi cử, người thi hành công vụ quấy nhiễu... tác giả dùng một giọng văn thỏa hiệp, không muốn làm mất lòng một ai... Nếu đây là câu chuyện thật của tác giả, tôi nghĩ đây là một cậu ấm thật thụ. Ở cái tuổi 21, Linh vẫn bị quản thúc bởi gia đình, Linh như một người lớn chưa thật sự lớn và do đó trong cả tác phẩm chính là sự đấu tranh của một người đang lớn muốn khẳng định mình

Tác giả viết như là một câu chuyện tự sự, một người kể lại chuyện đời mình. Lời văn và giọng thơ ở nhiều đoạn làm cho tôi có cảm giác là đã đọc lang mang đâu đó trên những forum văn thơ. Một đặc biệt là Linh rất ít trích dẫn những câu nói, những điển tích văn chương vào trong câu chuyện của mình. Cả cuốn sách có thể nói là thuần tư tưởng Hoàng Linh, một tư tương chưa bị ảnh hưởng bởi tư tưởng người khác (trừ một chút ít Nguyễn Huy Thiệp)

Dù sao, cũng còn là quá trẻ để gọi là một thiên tài. Tôi không muốn mất đi một "thiên tài" tương tự như trường hợp nhà văn NVH, rút ruột cho ra một tác phẩm gây xôn xao dư luận rồi hình như là đã biến mất...

lienbao
30-06-2005, 05:00 PM
Originally posted by wolf@Jun 29 2005, 10:15 PM
Tranh thủ mấy ngày nghỉ, tôi đã đọc qua Chuyện của thiên tài, cảm nhận đầu tiên về tác giả là một người già trước tuổi (dĩ nhiên rồi, khi viết mới 21 tuổi thôi, mà có những tư tưởng hình như ngay cả người lớn cũng không có), ít nói (trong cả câu chuyện, tác giả đối với người ngoài chỉ dùng một cách, im lặng) và yếu đuối, khi đề cập tới những vẫn đề của xã hội: gian lận thi cử, người thi hành công vụ quấy nhiễu... tác giả dùng một giọng văn thỏa hiệp, không muốn làm mất lòng một ai... Nếu đây là câu chuyện thật của tác giả, tôi nghĩ đây là một cậu ấm thật thụ. Ở cái tuổi 21, Linh vẫn bị quản thúc bởi gia đình, Linh như một người lớn chưa thật sự lớn và do đó trong cả tác phẩm chính là sự đấu tranh của một người đang lớn muốn khẳng định mình

Tác giả viết như là một câu chuyện tự sự, một người kể lại chuyện đời mình. Lời văn và giọng thơ ở nhiều đoạn làm cho tôi có cảm giác là đã đọc lang mang đâu đó trên những forum văn thơ. Một đặc biệt là Linh rất ít trích dẫn những câu nói, những điển tích văn chương vào trong câu chuyện của mình. Cả cuốn sách có thể nói là thuần tư tưởng Hoàng Linh, một tư tương chưa bị ảnh hưởng bởi tư tưởng người khác (trừ một chút ít Nguyễn Huy Thiệp)

Dù sao, cũng còn là quá trẻ để gọi là một thiên tài. Tôi không muốn mất đi một "thiên tài" tương tự như trường hợp nhà văn NVH, rút ruột cho ra một tác phẩm gây xôn xao dư luận rồi hình như là đã biến mất...

Quoted post


Sói đọc nhanh thật đấy! Đến giờ chị vẫn chưa đọc xong nữa đây nè! :(
Thật ra đọc quyển sách này thì chị thích thơ hơn là văn. Quyển sách như là một quyển nhật ký vậy đó, mang tính tự sự nên khó đọc quá!
Mà Sói ơi, có phải nhà văn NVH là Nguyễn Việt Hà không vậy? Sao Sói lại viết tắt để phải ngồi nghĩ một hồi mới ra!

lienbao
04-07-2005, 12:07 PM
http://www.thanhnien.com.vn/Vanhoa/Vanhoc/.../6/5/111863.tno (http://www.thanhnien.com.vn/Vanhoa/Vanhoc/2005/6/5/111863.tno)


Thơ Nguyễn Thế Hoàng Linh

Bìa tiểu thuyết "Chuyện của thiên tài" của Nguyễn Thế Hoàng Linh
Sinh năm 1982, Linh là một sinh viên bỗng nhiên tự bỏ học ở năm thứ ba. Lên giảng đường không sao tập trung được. Cả nghìn bài thơ chen chúc trong đầu đòi được trút ra trang giấy.

"Thơ Linh làm cho người đọc tin. Tin rằng anh chân thành và trong trẻo. Tin rằng anh không màu mè phù phiếm. Đó là thứ thơ làm thuốc thử cho những gì sặc sỡ xoắn vặn hình thức và câu chữ, hoặc giả vờ khệnh khạng cụ non" - nhà văn Hồ Anh Thái nói về Linh.

Toà soạn xin gởi đến độc giả trang thơ của Nguyễn Thế Hoàng Linh do nhà văn Hồ Anh Thái tuyển chọn.

Trong đục

“đời không đục
đời không trong”
tôi ở giữa dòng cũng biết vậy thôi

đời tôi là của đời tôi
đời tôi là của đất trời của ai?

đời tôi không ngắn không dài
đời tôi không đậm không phai dễ dàng
đời tôi ngọn cỏ úa vàng
sẽ xanh trở lại nếu nàng là mưa
đời tôi là một buổi trưa
sẽ trong dịu nắng nếu chưa phải cuồng

tôi không làm ngọn gió suông
ấm lòng bao kẻ à uông tháng ngày
tôi không làm rượu để say
chỉ xin làm lệ để bay bớt buồn
là dao hơ lửa trị thương
là phanh trên những con đường thẳng

***

Rơi 2

trong giấc ngủ trong đêm nào ai thấy
có tiếng chuông thánh thót của linh hồn
trên quầng mắt đã hiu hiu khép
đã vô tình rực rỡ ánh hoàng hôn…

tôi vẫn thấy anh nằm im ở đó
không đớn đau mà cũng chẳng yên bình
linh hồn anh chỉ một mình anh hiểu
khi cười môi trong ấy rất xinh…

rồi ngày mai tự nhiên anh tỉnh giấc
như người ta đem buôn bán cuộc đời
tôi nhặt được một linh hồn thoi thóp
mà chẳng ai thừa nhận đã đánh rơi…

***

Yêu em như

yêu em như hoa dại
mọc hoang trên ngói sờn
nằm thơm trong từng cánh
mà yên lòng cô đơn
đêm qua mưa rào ấy
gột rửa cho ngói hồng
hoa mong manh vụn vỡ
biết tôi giờ đâu không

***

Lặng im thì cũng vừa tàn mùa đông

tôi hỏi một không tám không
chị ơi nỗi nhớ thì lông màu gì?
chị tổng đài giọng nhu mì
à nhiều màu lắm vặt đi vẫn nhiều
hình như là bạn đang yêu?
không, em chỉ hỏi những điều hồn nhiên
hình như là bạn đang điên?
vâng, điên thì mới phí tiền hỏi han

...

xong xuôi hết bốn chín ngàn

***

Lén

tình cảm anh dành cho em là cái người ta vẫn gọi nôm na là nhớ
nó khiến anh nôn nao những cảm xúc đại loại như buồn
trong vài khoảnh khắc thời gian có vẻ ngừng di động
và mỗi ngày nó dường như xảy đến nhiều hơn

trong trạng thái tâm hồn nói chung không thể coi là ổn
những nụ cười thiếu vắng và rõ ràng đã méo mó chỏng trơ
nỗi nhớ đến khiến anh quên phải ngủ
lúc ăn cơm, tiếng xoong nồi đũa bát lại vô tình gợi những vần thơ

cho đến một ngày, nỗi nhớ chuyển sang một cấp độ cao hơn là đã thầm yêu
thật ra thì trước đây anh vẫn tưởng nhầm là nỗi cảm
đã trăm ngàn lần anh muốn gọi thành tên nhưng anh không dám
để bây giờ anh cũng chỉ trộm thầm thì:
anh yêu em

***

Lẽ giản đơn

đã bao giờ em bóc lịch
thấy qua vô nghĩa một ngày
rồi em ghi vào nhật ký:
...ngày mai như ngày hôm nay...

đã bao giờ em hoảng hốt
khi mình bất lực trước mình
và em thấy trong đôi mắt
có gì ứa ra
vô hình

nếu có xin em đừng sợ
thật ra là rất bình thường
tất cả chúng ta đều thế
mỗi khi cần được yêu thương

***

Gía mà được chết đi một lúc

giá mà được chết đi một lúc
chắc bình yên hơn một giấc ngủ dài
nếu được xuống địa ngục thì càng tốt
lên thiên đường sợ chả gặp ai

giá mà được chết đi một lúc
tỉnh dậy xem người ta khóc hay cười
và xem thử mình sẽ cười hay khóc
làm ma có sướng hơn làm người?

giá mà được chết đi một lúc
nằm im cho cuộc sống nhỏ tuôn trào
nếu người ta tống ngay vào nhà xác
cứ thế mà chết cóng cũng chẳng sao

***

Ngửi

tôi ngửi thấy mùi thịt chó
khi vào bếp thấy củ riềng
ngửi thấy mùi thời gian rữa
khi dần mất những thiêng liêng

tôi ngửi thấy mùi ai khóc
khi vô tình nhìn vào gương
ngửi thấy mùi tương lai chín
khi gieo máu xuống con đường

tôi ngửi thấy mùi ánh sáng
khi vò khe khẽ đêm thâu
ngửi thấy mùi mâu thuẫn đắng
khi tôi và tôi khác màu

tôi ngửi thấy mùi tiềm thức
khi không còn thấy mùi gì
nó ứa mùi em thật khẽ
cho dù em đã ra đi…

***

Tặng em

tặng em chiếc lá sắp vàng
tôi đà đánh dấu trên hàng cây xanh
tặng em chút ít lòng lành
tôi bao năm tháng để dành không tiêu

tặng em một sợi dây diều
giữ hồn tôi khỏi đánh liều lên mây
còn gì để tặng em đây?
nghĩ nhanh kẻo lá trên cây sắp vàng…

***

Nhưng mà

mỗi khi bị đời bắt nạt
tôi về tôi mách với thơ
thơ bảo thế mà cũng mách
đánh cho trận nữa bây giờ

vừa nói thơ vừa âu yếm
vuốt ve vết xước não non
thơ xót xa tôi như thể
chính thơ vừa bị ăn đòn

cậy thơ kệ đời bắt nạt
em không đến bắt nạt tôi
thơ bảo thế thì phải mách
nhưng mà tôi chán thơ rồi

***

Ba điều ước

tôi ước
mình
hồn nhiên như đứa trẻ ba tuổi
chín chắn như người còn ba năm
cuối cuộc đời

ai cũng ước như tôi

Nguyễn Thế Hoàng Linh

lienbao
20-09-2005, 03:25 PM
Thơ Nguyễn Thế Hoàng Linh :)

Em về trong mùa xa vắng

Em về trong mùa xa vắng
Nắng run rẩy mãi khung trời
Đổ lên môi cười chênh chếch
Một làn hơi lạnh lả lơi
Em về trong mùa xa vắng
Như con chim én lạc đường
Tôi ước mình là pho tượng
Nằm trong vòm cánh du dương
Em về trong mùa xa vắng
Nhỏ nhoi như hạt bụi hồng
Tôi ước mình là chiếc lá
Hứng em kẻo sóng rợp sông
Em về trong mùa xa vắng
Trái cam chẳng ửng nổi vàng
Không cay và không thấy đắng
Chỉ như tôi lúc lang thang.

crazywolfdl
11-03-2006, 11:41 PM
Tình cờ đọc được mấy câu thơ của Nguyễn Thế Hoàng Linh, về thơ thì cậu này đúng là "thiên tai", đọc xong không khỏi phì cười (như đang đọc Tuổi trẻ cười), nhưng xong rồi lại thấy hay hay...

Tôi hỏi một không tám không
Chị ơi nỗi nhớ thì lông màu gì
Chị tổng đài cười nhu mì
À nhiều màu lắm, vặt đi vẫn nhiều ( :P )
Hình như là bạn đang yêu
Không em chỉ hỏi những điều hồn nhiên
Hình như là bạn đang điên
Vâng, điên thì mới phí tiền hỏi han
Xong xuôi hết bốn chín ngàn :crazy:

Hihi, đọc lại vẫn thấy vui :)

oceanline
12-03-2006, 12:16 AM
Originally posted by wolf@Mar 12 2006, 12:41 AM
Tình cờ đọc được mấy câu thơ của Nguyễn Thế Hoàng Linh, về thơ thì cậu này đúng là "thiên tai", đọc xong không khỏi phì cười (như đang đọc Tuổi trẻ cười), nhưng xong rồi lại thấy hay hay...

Tôi hỏi một không tám không
Chị ơi nỗi nhớ thì lông màu gì
Chị tổng đài cười nhu mì
À nhiều màu lắm, vặt đi vẫn nhiều ( :P )
Hình như là bạn đang yêu
Không em chỉ hỏi những điều hồn nhiên
Hình như là bạn đang điên
Vâng, điên thì mới phí tiền hỏi han
Xong xuôi hết bốn chín ngàn :crazy:

Hihi, đọc lại vẫn thấy vui :)

Quoted post



Thơ thế này, đọc Bùi Giáng còn hay hơn nhiều.( mà nói thật, Bùi Giáng Oce vẫn đọc chưa nổi.) :P
Nói chung, chưa hiểu được triết lý, và tính nghệ thuật của các dạng thơ này. Chỉ mới thấy được giá trị duy nhất là " vui" thôi.

iPooh
08-05-2007, 10:24 AM
CẤM ĐỘC GIẢ CHƯA ĐẾN TUỔI CHỬI BẬY

vào cái ngày cả thế giới chửi bậy

(chưa đến tuổi thì đi công viên)

xin lỗi tôi tôi chửi tất tần tật

chúng ta nguyền rủa nhau như điên

chúng ta nghe một cách hồ hởi

tất cả đều hồn nhiên như tiên



ôi thật đã không gì sướng hơn thế

khi ngôn ngữ được thả sau nhiều năm

những cái biết mà không được nói

những cái ác thật mà không được hờn căm

sau những trận ốm đạo đức nhồi nhét

(mà không một nhà mị dân đến thăm)



trời cái ngày được hợp thức hoá chửi bậy

giải toả hết một năm cam chịu nhau

chúng ta vừa cười vừa sỉ vả

mà yên tâm không làm nhau đau

những tiểu thư tốc váy mà chửi

không phân biệt vàng đen trắng đỏ au



ừ cái ngày được phóng thích chửi bậy

lần đầu tiên tôi thôi chửi tôi

tôi bận chửi họ và chửi cả

những gì tiềm tàng trong xa xôi

chửi những gì làm tôi dơ bẩn

chửi những gì làm tôi tinh khôi



dự định ngày quốc tế chửi bậy

là cái ngày nhiều nơi văn minh

để hiểu rõ thế nào là chửi bậy

chửi lúc nào để giãn thần kinh

để những đứa thường ngày văng tục

lặng im khinh năng lực chửi của mình

thôi các cậu áy náy xong rồi chửi

chửi cái làm các cậu kém thông minh



vào cái ngày bị cấm cấm chửi bậy

tớ sẽ hét bài ca này vang:

chửi tung toé chỉ một lần thôi nhé

để cả năm tôi hoà thuận với nàng

và chăm chỉ chờ ngày này năm tới

để trào tuôn uẩn ức dễ dàng

vào cái ngày cả vũ trụ chửi bậy

nghĩ cách nào đi tránh cho trẻ con

chửi bậy là phần thưởng chỉ khi chúng nhận thức được

tớ ghê chúng hồn nhiên héo hon

nên cái ngày long trọng chửi bậy

cho trẻ con la hét hát ca véo von

trong những công viên xa cách âm



hát xong đến lượt tớ chửi bậy

tớ và nàng liền đóng cửa lại

bảo nhau theo cách của người lớn:

hôm nay là một ngày trọng đại

để nói những nén từ vụng dại

hãy để lưỡi được duỗi thẳng thớm

hãy chửi anh không mòn yêu thương đâu



hôm nay ngày quốc tế chửi bậy

nàng và tớ nằm cạnh nhau khóc

sau ngàn vạn lần thét vào mặt:

anh yêu em và em yêu anh

những từ ngày thường không dám nói

sợ bị đời khẩy chê lưu manh

ở ngoài phố tiếng ồn dần lắng

ngày chửi bậy trôi qua thật nhanh

sau một năm nữa chắc là hết ngấy chửi

rồi mỗi năm chửi nhau thêm trong xanh



vui sao ngày quốc tế chửi bậy

(không ghi hình và không ghi âm)

cứ như một ngày vô hình vậy

một ngày mà cả trái đất được hâm

và lũ trẻ vẫn không hề biết

cho đến ngày chúng bị trầm ngâm



này thơ vần vẫn hay đấy chứ

mải làm thơ tớ suýt tè dầm


NTHL