PDA

View Full Version : Nợ



Daquy
14-04-2005, 01:08 PM
Sau khi hoàn tất mọi thủ tục ra trường và nhận lại toàn bộ hồ sơ, học bạ của 4,5 năm Đại học, cô bỗng nói "Vậy là tử nay hết Nợ nần nhau rồi đấy nhé!".

Không biết có bao nhiêu cái Nợ trên đời nữa?Có cái Nợ nào mà ta không phải trả đâu nhỉ? Còn Nợ là còn cớ để mà gặp nhau , dẫu có bôn ba nơi đâu cũng canh cánh, phải lo quay về trả nợ. Đó là cái Nợ của cái hiện hữu, còn cái Nợ khác chăng?

Sống là không thoát khỏi chữ Nợ. Nợ bố mẹ có gọi là Nợ không nhỉ?Nếu vậy thì chẳng bao giờ trả hết nổi rồi, có chăng là mình cũng sẽ trở thành một bố mẹ khác, và lại tiếp tục công việc mà bố mẹ không còn làm tiếp được nữa.Lớn lên một chút, thì ta Nợ ai nhỉ? Nợ cố bạn đã mời ta cái bánh ăn vội giờ ra chơi sao?... Vậy thì còn biết bao cái Nợ còn phải trả nhỉ?

Giữa bạn bè có biết bao cái Nợ nhỉ? Nợ nhau để cứ đi tìm nhau mà trả Nợ! Cũng may mà có nhiều món Nợ đã gíup bạn bè có dịp ngồi với nhau, Nợ qua Nợ lại, Nợ tới Nợ lui để hiểu nhau hơn. Vậy mà cũng có những cái Nợ làm ta xa nhau hơn, phải không bạn?

Chữ Nợ cũng không không thoát khỏi chữ Duyên. Ông bà ta nói: Có Duyên không có Nợ hay có Nợ mà không có Duyên. Tôi thì không biết Duyên Nợ ra sao? nhưng ngẫm đi ngẫm lại thấy đúng... cả Duyên cả Nợ cùng có nhau thì trọn vẹn biết mấy?Chữ Nợ ở đây cũng không phải do chính mình tạo ra được, cũng như là chữ Duyên vậy, Duyên mà tự tạo ra thì còn gì là Duyên nữa?

Bạn có mong mình Nợ ai đó chăng? Nợ để có thêm niềm vui hay nỗi đau? Để khi trả Nợ xong xuôi, ta cảm thấy cô đơn hơn và lại muốn mình lại là con Nợ của ai đó? vậy thì cuộc đời không thoát khỏi chữ " Nợ" rồi?

mít-đặc
14-04-2005, 05:46 PM
Cứ để nợ đi để có điều để nhớ, nhớ mình còn có người này, người kia, chứ trả hết rồi, tạo ra cái nợ khó lắm :D, đôi khi làm con nợ cũng có thú, lâu lâu bị túm cổ đòi nợ nè, được người ta nhớ nè :lol:
Để kiểm tra xem có nợ ai ko nào? :gaidau:

Daquy
19-04-2005, 10:14 PM
Ui da! Vậy là mình phải nhớ ai đó rùi ư?

TraV96
23-04-2005, 09:31 AM
Có lần anh bảo anh nợ em cả cuộc đời này, nợ không bao giờ trả hết, vì thế mà phải biến em thành của riêng anh. Thế là hết nơ!
Ừ nhỉ! nợ thì phải trả, trả không được thì biết chủ nợ thành của mình. Lúc ấy em đã bật cười vì câu nói của anh.
Nhưng rồi anh đã biến em thành của anh mà anh thì chẳng phải của em. Em thấy mình trắng tay, một "cuộc kinh doanh" thua lỗ nặng, em mất mình mà vẫn chẳng được anh.

Daquy
25-04-2005, 09:25 PM
Originally posted by TraV96@Apr 23 2005, 12:31 PM
Có lần anh bảo anh nợ em cả cuộc đời này, nợ không bao giờ trả hết, vì thế mà phải biến em thành của riêng anh. Thế là hết nơ!
Ừ nhỉ! nợ thì phải trả, trả không được thì biết chủ nợ thành của mình. Lúc ấy em đã bật cười vì câu nói của anh.
Nhưng rồi anh đã biến em thành của anh mà anh thì chẳng phải của em. Em thấy mình trắng tay, một "cuộc kinh doanh" thua lỗ nặng, em mất mình mà vẫn chẳng được anh.

Quoted post


Chị Trà ui, không biết chị có nhớ em không? Chị đừng buồn nhé! Kệ, vậy là người ta đã mắc nợ mình rồi...Mình là kẻ quân tử, chẳng thèm đòi đâu, chị hén, Nợ thì tự biết phải trả chứ...!Hì hì...Nhưng mà sẽ có những lúc người ta vẫn không thể quên được mình, và vẫn cầu chúc cho mình, chị à!

Em chỉ biết nói vậy thui, nhưng mà làm sao mà không hết đau được, chị hén! Tình yêu chỉ có một mà những thứ tình tương tự tình yêu thì nhiều lắm!Chỉ có bản thân mình mới biết thật sự mình yêu ai thôi!

TraV96
27-04-2005, 06:20 PM
Hehe em Daquy ơi! Thế là chị nợ em một lời cảm ơn rồi đấy! Nhưng thôi không cảm ơn đâu, cứ để nợ thế thôi!
Còn chuyện "thua lỗ" của ai đó trong cái bài viết của chị thì em yên tâm đi, chắc chắn là cô ấy cũng sẽ "tính sổ" được với anh chàng kia hay chí ít là làm một cuộc kinh doanh mới thôi! (lần này có kinh nghiệm rồi chắc không thua lỗ nữa)