PDA

View Full Version : Tập san trường 1993-2000, P3


baotran
18-03-2004, 01:20 PM
Mấy bài này từ trang 46:

[i]Nhớ về Thầy

Người dắt con bước trên đôi chân nhỏ
Là người thầy tóc điểm bạc muối sương
Và mỗi lần con phạm lỗi lầm
Là một lần tóc thầy thêm bạc
Nhưng thầy đã đi xa mãi mãi
Có bao lần con tự hỏi
Mái tóc thầy- sợi nào bạc vì con?

Nguyễn Lý Tuyết Nga-10V

baotran
18-03-2004, 01:29 PM
[i][size=18]Hoài niệm

Hs VIVA

Khi phấn thông bay vàng góc phố
Em nhớ ru cây lá trong vườn
Nếu còn thương một thời dang dở
Em nhớ về nhặt lại mấy vần thơ.

Em đi giữa buổi chiều nắng nhạt
Tháng năm anh đứng lại mong chờ
Nếu đã trót một lần dang dở
Còn lại mình: rơi mất một bài thơ.

Anh ở giữa hai bờ thương nhớ
Mảnh tình xưa đâm chéo ngang hồn
Xưa đã trót một lần dang dở
Tìm lại mình:anh rớt một bài thơ.

baotran
18-03-2004, 01:38 PM
[size=18] Từ câu thơ của Bác
và một góc đời
"Vẫn biết ở đời đâu phải dễ
Mà nay càng thấy khó khăn hơn"
Câu thơ đọc thấm sâu từng ý
Sống ở đời nào dễ cho cam
Cúi khom lưng - có phải là hèn!
Và trung thực -phải chăng là dại dột?
Cái nghĩa lý sao mà chua xót
Có là người khi cứ mãi khom lưng...
Bác vẫn biết và ta cũng biết
Một góc đời phải phá tan đi.

Cô Hồ Thị Anh

baotran
18-03-2004, 01:46 PM
Mùa hoa quỳ
Thân tặng HY.

Gọi hoa vàng
Rắc xuống sân trường
Đầy nắng...

Gọi gió đùa
Đưa nắng qua khe
Nhẹ nhẹ...

Gieo chất thơ
Bay bổng tâm hồn
Thơ ngây...

Cảm sắc vàng
Thơm trên cỏ biết
Áo trắng bay...

Ngập ngừng
Đan màu nắng tinh khôi
Bâng khuâng...
Học trò.

Đặng Thị Mỹ Lệ.

baotran
18-03-2004, 01:56 PM
[size=18]Lớp tôi

Phạm Thị Hồng Vân - 12 AV

Mười một là bạn học
Thêm mình nữa mười hai
Lớp mình toàn con gái
Có cô: một gia đình.

Lớp trưởng của chúng mình
Hát hay và năng nổ
Lớp mình có hai tổ
Không phân biệt Anh -Văn

Như đã hứa cùng cô
Giúp nhau cùng tiến bộ
Năm nay lớp mình cố
Lớp tiên tiến toàn trường

Những lời giảng thân thương
Mai đây thành kỷ niệm
Lời cô thầy nhắc nhở
Bồi hồi trong trang vở
Lật từng trang từng trang
Nghe yêu thương tràn về.

baotran
18-03-2004, 02:33 PM
Còn những bài này lấy từ trang 45 của tập san

[size=18]Cô mãi bên em
Cô bên em từ buổi học đầu tiên
Cô giáo trẻ ngỡ ngàng lên lớp
Gặp đàn em thơ khát chờ kiến thức
Ánh mắt cô nhìn chia lửa tình thương
Tấm bảng đen lấp lánh soi gương
Mái tóc xanh bay trên dòng phấn trắng
Đón mạch chữ về ngọt lời đằm thắm
Ru cây bút trò chập chững vào trang
Bài giảng tiếp dài theo cánh thời gian
Vẫn bàn tay trò luyện muôn nụ chữ
Nở hoa tâm hồn trên ngàn trang vở
Thơm ngát hương đời, bay triệu cánh thơ...
Cô dắt em đi từ buổi ban sơ
Qua bao trang bài lọc nắng sàng mưa
Chọn hạt ngọt bùi từ trong cay đắng
Dù ngược chiều, đầu vương thác trắng
Hoàng hôn còn cháy đỏ bình minh
Màn đêm trùm, trắng thắp đèn lên
Soi tiếp đường, cô dẫn đàn em bước
Đón ước mơ xanh chân trời phía trước
Dẫu trăng tà, còn lửa rực trái tim
Tỏa sáng bóng hình cô mãi bên em.

GV Nguyễn Việt hà

baotran
18-03-2004, 02:38 PM
[size=18]Đời thầy
Cả đời phấn trắng bảng đen
Tóc thầy càng bạc, trái tim càng hồng
Quên nắng hạ, kệ mưa giông
Tim hồng tóc bạc, thầy không muốn ngừng!

[b]Nguyễn Thị Hương Thủy - 10 Văn

baotran
18-03-2004, 02:56 PM
[size=18]Có thể nào yên

Nghe thiên tai phá... bàng hòang...
Cả nước hướng về khúc ruột miền Nam!
... Sao quặn lòng, nước mắt chực trào rơi
Bão tố đã cuốn trôi, trôi tất cả rồi
Chỉ còn đâu đây lời nghẹn ngào nức nở
Với cảnh thuyền buồm tan nát, xác xơ
Hình ảnh con mất cha, bà mất cháu
Đồng bào ta, ôi bao người đau xót...

Có thể nào yên khi các em thơ
Lội nước đến trường suốt mùa bão lũ
Những con thuyền không trở lại bờ
Những cánh đồng lúa ngập xác xơ
Sự thật đau lòng, nào phải nên thơ...

Quê hương ơi, Người "suốt đời lam lũ
Sáng chắn bão giông, chiều ngăn nắng lửa"
Lúa gục khóc trước thiên tai bão tố
Đè nặng vai em, hỡi bé thơ ơi!
Gió vẫn phần phật thổi
Em ướt lạnh rét run nhìn - trường học còn đâu?
Nhưng tim em vẫn đập khôn nguôi
Vẫn chống chọi, vùng lên phía trước
Giành lấy tương lai từng phút từng giờ.

Có thể nào yên, các em ơi
"Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ
Máu chảy ruột mềm", lời cô dạy hôm nao
Em chợt nhớ, cô ơi, em đã hiểu
Làm sao đắp vết thương này bằng những lời thơ?
Các em ơi, nỗi thấm thía nào bằng
Bài học năm xưa "Lá lành đùm lá rách"
Trường lớp nát tan rồi, ta góp tay dựng lại
Gắng học tiếp vươn lên vì ngày mai tươi sáng
Cả nước vững lòng giúp sức cùng em...

Gv Thanh Trang

baotran
18-03-2004, 03:05 PM
[size=18]Mai con đi
"Viên phấn trắng hứng cuộc đời bay bổng
Mực đỏ chấm bài là máu chảy từ tim"
Câu thơ ngày xưa kia mẹ nhắc
Thuở chơi diều con có hiểu chi đâu
Nay khôn lớn, con hằng ngày đến lớp
Chợt bồi hồi nhận thấu hết nỗi đau
Cuộc đời thấy thật lắm nỗi lo toan
Con thơ dại, không thấu hiểu tình thầy
Khi con lớn, tóc thầy đã bạc
Mai con đi, tiếp bước chân thầy.

Nguyễn Thị Hương Thủy - 10 Văn