PDA

View Full Version : ...



Ripina
29-01-2005, 09:50 AM
Boulevard Of Broken Dreams

I walk a lonely road
The only one that I have ever known
Don't know where it goes
But it's home to me and I walk alone

I walk this empty street
On the Boulevard of Broken Dreams
Where the city sleeps
and I'm the only one and I walk alone

I walk alone
I walk alone

I walk alone
I walk a...

My shadow's the only one that walks beside me
My shallow heart's the only thing that's beating
Sometimes I wish someone out there will find me
'Til then I walk alone

Ah-ah, Ah-ah, Ah-ah, Aaah-ah,
Ah-ah, Ah-ah, Ah-ah

I'm walking down the line
That divides me somewhere in my mind
On the border line
Of the edge and where I walk alone

Read between the lines
What's fucked up and everything's alright
Check my vital signs
To know I'm still alive and I walk alone

I walk alone
I walk alone

I walk alone
I walk a...

My shadow's the only one that walks beside me
My shallow heart's the only thing that's beating
Sometimes I wish someone out there will find me
'Til then I walk alone

Ah-ah, Ah-ah, Ah-ah, Aaah-ah
Ah-ah, Ah-ah

I walk alone
I walk a...

I walk this empty street
On the Boulevard of Broken Dreams
Where the city sleeps
And I'm the only one and I walk a...

My shadow's the only one that walks beside me
My shallow heart's the only thing that's beating
Sometimes I wish someone out there will find me
'Til then I walk alone...




:::::::::::::::::::::::::::::
Vẫn tưởng mình có thể một mình được,nhưng hình như mình nhầm.Hôm nay lại có bão tuyết.Gió mạnh,thúc vào cửa sổ như muốn làm vỡ tung tóe mãnh kính ngăn cách căn phòng với thế giới bên ngòai.Nghe :”Boulevars of broken dreams” _GreenDay ba ngày liền.Vì sợ cảm giác chông chênh,quay quắt nên tìm đến một bài hát.Hóa ra âm nhạc chẳng thể mang ta đi xa cảm giác một mình.Ít nhất là vào lúc này.

Âm nhạc hóa ra lại cũng là khuyết điểm hay ưu điểm của một người.Hóa ra nó quan trọng đến như thế!Tôi sợ quá đỗi khi nhận ra một bài hát nào đó cũng có thể làm mình xót xa…Nó giống như nỗi sợ hãi khi bước chân lên những bậc cầu thang chênh vênh không có tay vịn mà chẳng thể nhìn thấy điểm cuối cùng.Cứ đi ,cứ bước,cứ nhấc chân như vô thức…Đi tiếp thì không thể,không tự cho phép được còn lùi lại thì không đành,không công bằng cho bản thân mình.Thành ra tôi vẫn đứng ở chỗ chênh vênh ấy chờ đợi_một mình …Chỗ chênh vênh mà bất cứ một va chạm nhẹ nào ,đều có cơ hội hất tôi ngã về cái điểm bắt đầu của :”Này bờ vai tôi tập quên anh nhé!”…hay là còn hơn thế…Tôi không dám dự liệu nữa,không dám tiên đóan nữa vì không đủ can đảm…Mà nếu có can đảm thì tôi cũng không tiên đóan vì những linh cảm,những dự liệu của tôi thường hay xảy ra như là một sự trùng lắp ngẫu nhiên.Lần đầu tiên không dám tự hào về linh cảm của mình!

Thức giấc giữa đêm khuya ,nghe:” Boulevars of broken dreams”…xót xa quá!

Những giấc mơ vỡ vụn,nốt nhạc rơi vãi…Một mình tôi lại tìm kiếm chúng,nhặt chúng lên lắp ghép chông chênh để nó tiếp tục là một bài hát như là nó chưa từng vỡ vụn,chưa có vết thương nào…Đành cố gắng làm chúng hòan hảo như nó vốn dĩ, vì không thể đành lòng làm vỡ òa một bài hát nào cả.Nếu có vỡ òa xin để trái tim làm thay vậy.Vì ít ra trái tim là của tôi còn bài hát thì có phần của anh.

Lại nghĩ đến những qui luật của cuộc sống.Những qui luật quá đỗi bình thường và giản dị đến nỗi người ta chẳng cần để ý cho đến khi nó bất giác làm tổn thương đến trái tim.Qui luật của những cuộc gặp gỡ tình cờ,của những duyên may,và rồi để chúng vào kỉ niệm…Những câu hỏi:”Tại sao?”cứ chập chùng như sóng biển vỗ bờ đá,cứng nhắc và vụn vỡ.Nghe :” Boulevars of broken dreams”…những câu nói ,những câu hát ,những nốt nhạc như thói quen chờ chực xếp hàng lê thê miên man như chuyện cổ,trầm buồn như phế tích ở góc thành rêu phong.

“Hạnh phúc lang thang hả?” – “Ừ!”, thì ừ chớ biết làm sao. Một thốt gọi vô cảm và gọn gàng như quả bàng rơi trên thảm cỏ, của trái tim đang tìm kiếm bình yên. Tôi cứ đi trên phố, nhặt góp những nụ cười vì biết đâu đó sẽ là điều kỳ diệu cho bàn chân rong ruổi.Nhặc góp cho tôi,cho cả bài hát làm tôi xót xa,cho cả ai đó tình cờ nghe bài hát này…Vì biết đâu họ cũng cần nó như tôi,biết đâu được…

Hôm nay Moscow nứt làm hai.Và tôi không muốn chọn lựa,vì chọn lựa luôn bắt người ta tính tóan.”Vậy thôi”cái từ nghe đơn điệu và khô khốc vô cùng.Tôi muốn đựợc trả lời hai tiếng :”Vậy thôi “của mình là :”Đừng vậy thôi”.Thế nên tôi nói nhiều từ vậy thôi vô cùng.Nhưng lần nào cũng vậy,”Vậy thôi” sẽ được trả lời bằng :”Vậy thôi!”…

Sợ cái lạnh quay quắt trong mình quá đỗi!
Một nữa của hạnh phúc thôi cũng đủ làm ấm lòng.Thế nên tôi chấp nhận mình có một nữa hạnh phúc!

28.1.2005

Ripina
04-02-2005, 02:07 AM
Tết…nhớ Sài Gòn quá đỗi!Sài Gòn bây giờ có lạnh không?...
Thương Sài Gòn lạ kì,vì nơi đó có quá nhiều kỉ niệm,quá nhiều bước chân của em,quá nhiều nước mắt và cùng chừng ấy cái níu chân em lại.

Hôm nay Moscow rét đậm,cái lạnh thấm vào da thịt,rùng mình.Cái lạnh làm em chậc lưỡi,giá như bây giờ đang ở Sài Gòn,em sẽ tung tăng ngòai phố ngắm nhìn người ta xuống phố,ngắm nhìn Sài Gòn vào đêm,ngắm nhìn từng khỏang khắc của năm cũ đang qua đi.

Và chợt nghĩ nếu như ở Sài Gòn bây giờ ,liệu em có thương Sài Gòn nhiều như thế không ?Có nhớ Sài Gòn da diết như thế không?

Đi trên đường,gió luồng vào trong áo buốt lạnh.Con đường dài hun hút ,không giới hạn…

Nhật kí dạo này đầy nghẹt chữ,đầy một cái tên.Và trang giấy cũng chằng chịt câu hỏi mình phải làm gì đây?

Bắt đầu một ngày với nỗi nhớ không tên tuổi và kết thúc một ngày cũng bằng nỗi nhớ ấy.Cứ mỗi ngày trôi qua niềm vui của em ngắn lại đi một đọan ,nỗi buồn thì dài thêm ra một đọan.Rồi chắc cũng sẽ tới một ngày nỗi nhớ của em đong đầy,nổi buồn dài hun hút.Ngay giờ phút này muốn níu ngày hôm qua lại lắm,ôm tất cả vào lòng,thật chặt.

Phải chăng cuộc đời này dù ngắn mà nổi nhớ thì quá dài?

Người ta vẫn nói ngày mai sẽ trả lại những gì đã mất của ngày hôm nay?Thật thế không nhỉ?Nếu thật thì làm sao trả lời được câu hỏi về những thứ mà người ta đốt mãi có thành tro đâu.Lại một hiện tượng không thể được giải thích bằng những qui luật của vật lí.

Nhớ Yoko,nhớ :”The long and winding road”…

Biết bao bộn bề em để lại sau lưng,để lại nhờ Sài Gòn giữ hộ.Cả những bí mật của trái tim em cũng gởi ở một góc phố Sài Gòn nào đó.Không biết giờ này góc phố ấy đã xóa mờ dấu chân em hay chưa?

Nếu bây giờ ở Sài Gòn em sẽ làm gì anh nhỉ?

Ngày xưa,em thích cái cảm giác được Sài Gòn che chở.Như thế thấy mình vững tin hơn,không lạc lõng giữa phố phường chếnh chóang.Bây giờ xa Sài Gòn lấy ai che chở nếu như em lại muốn nhờ Sài Gòn cất dấu hộ những mãnh vỡ cho mình ?Chẳng ai cả!Đáng ra Sài Gòn phải che chở,ủi an em thì bây giờ cũng chính Sài Gòn làm em nhớ nhung,xót xa !

Thôi đành vậy!Xin nhận những xót xa cho riêng mình em,xin cứ để nó trong trái tim em,cứ để nó ở đấy.Không nương nhờ anh nữa Sài Gòn nhé,đừng áy náy, bận tâm.Chỉ mình em xót xa là đủ rồi,vậy thôi …

Xin trả lại một nữa hạnh phúc cho anh.Giữ lấy đi anh nhé!Một nữa hạnh phúc của anh đã từng làm em hạnh phúc,cảm ơn anh,nhưng nó không thuộc về em.Thế thì thôi vậy,anh giữ lại đi và làm cho nó trọn vẹn.Vì anh,em sẽ trả nó cho anh…Ở nơi này em sẽ cố gắng được,mặc dù giờ này em xa Sài Gòn quá đỗi!

Cuối nhìn tất cả phai nhạt dần …vẫy tay chào ,để rồi cất dấu vào góc kỉ niệm của trái tim, cùng nỗi nhớ không đặt được tên,đong đầy.

Em nhớ Sài Gòn.Nhớ những con phố dài hun hút,nhớ những buổi chiều một mình lang thang…Sài Gòn trong em có những buổi chiều như thế,không là ai,không có điểm xuất phát cũng chẳng có điểm dừng chân,cứ đi..Những buổi tối chủ nhật đầy trăng,hình như trăng làm Sài Gòn rộng hơn,dài hơn,lạnh hơn,hun hút hơn,và chênh vênh hơn.


Một buổi chiều nào đó, tình cờ qua Nguyễn Thị Diêu,ghé Yoko ,nghe được một bài hát của Beatles thấy ấm lòng lạ.Như mình nhận được một món quà tặng nào đó bất chợt,và giản dị.Thương cả cái chỗ ngồi quen thuộc,cà cái bậc tam cấp đi lên gác và cả những tấm ảnh treo trên tường.Với em Yoko là cả một kỉ niệm mà khi xa Sài Gòn em vẫn giữ mãi nỗi nhớ ấy.

Sài Gòn của em là góc không gian với nhạc Beat ở Yoko,là mỗi tối chủ nhật bật radio từ 22h đến 23h nghe một chương trình yêu thích trên radio.Thu mình trong chiếc chăn ấm ,lắng nghe ai đó tặng cho nhau những bài hát từ trái tim,thôi cứ nghĩ nó là cho mình vậy,để chìm vào giấc ngủ cùng với hạnh phúc một nữa…Bây giờ không có Sài Gòn cạnh bên,không có những bài hát của anh em biết làm thế nào?Một bài hát chênh vênh cũng vừa vụt bay…


Moon River, wider than a mile, I'm crossing you in style some day. Oh, dream maker, you heart breaker, wherever you're going I'm going your way. Two drifters off to see the world. There's such a lot of world to see. We're after the same rainbow's end-- waiting 'round the bend, my huckleberry friend, Moon River and me.
<"Moon River" music by Henry Mancini, lyrics by Johnny Mercer Hear Audrey Hepburn ,sing Andy Williams>

Chào Sài Gòn ,những đêm tràn ngập ánh trăng,những ngày trời gió…tạm biệt bài hát đã từng vỗ về em ,tạm biệt anh &#33;...

Moscow đã qua đi vội vã những ngày nắng,thay vào đó bắt đầu những ngày rét đậm,thế nên nắng chẳng thể kéo áo anh về hộ em…

Hôm nay,ngữa cổ nhìn lên trời ,về phía xa xăm kia …hình như có trăng,nhưng trăng Moscow chẳng thể giống trăng Sài Gòn anh ạ…
3.2.2005

Mir
07-02-2005, 01:30 PM
Trăng Saigon, trăng Moscow... cũng là một vầng trăng.

Vầng trăng ai xẻ làm đôi
Nửa in gối chiếc, nửa soi dặm trường

Khi nhớ lại những ngày tháng đã qua, nhớ về từng cơn bão tuyết, những bông tuyết rơi rụng khắp nơi nơi, nghe Ngày về của Hòang Gíac thật buồn, một nỗi buồn sâu lắng, chỉ muốn trở về với Saigon, đi dạo trên những con đường quen thuộc, từng làn gió, chiếc lá rơi rơi trong buổi chiều hòang hôn với những tia nắng nghiêng nghiêng. Với những giai điệu trầm buồn của Johann Strauss:

Ngày ấy, bên nhau
Đôi ta cùng nhau thề nguyền tha thiết yêu đương
Bên nhau anh nói với em rằng
Đời đời ta sống bên nhau

Nhớ những lúc lang thang ra những vùng trời rộng khắp, được nằm dài trên bãi cỏ xanh, trên những cánh đồng bát ngát, mùi hương cỏ non, bỏ quên hết mọi sự đời, những gì buồn phiền nhất.