View Full Version : Nhật kí âm nhạc...
Ripina
09-01-2005, 06:44 AM
8.1.2004
Hôm nay ,tự dưng muốn thay đổi màn hình máy vi tính.Tìm mãi ,thay đổi mãi vẫn chẳng vừa ý.Thế là cuối cùng vẫn quyết định chọn cái màn hình cũ ,cái màn hình làm mình mệt mỏi vì nó đã quá quen thuộc,thế nhưng không thích cái nào hơn nữa.Cứ thay đổi được cái gì đó ,được vài ngày lại đổi về cái cũ!
Ngày nào người ta cũng bắn pháo hoa.Từ cửa sổ nhìn ra ngoài,tuyết lại rơi,hình như nặng hạt hơn hôm qua!Cô bạn Thái Mĩ Duyên người Malaysia hình như hôm nay không về nhà.Có lẽ sắp thi ,phải học ở phòng học suốt đêm.Trời lạnh quá,muốn đem cho bạn tách trà nóng,nhưng lại sợ làm phiền bạn lại thôi!Có khi lòng tốt của mình lại làm phiền ai đó.Chẳng ai muốn làm người khác phiền lòng bằng chính yêu thương của mình cả!
3h sáng nghe:”Long long long “của Harrison,một mình.Mình đã nghe bài này vào một ngày đầu tháng 9.Một buổi chiều một mình ở Yoko.
It ‘s been a long long long time,
How could I ever have lost you
When I love you
Buổi chiều ấy,thật buồn.Đề nghị người phục vụ bật lại bài này nhiều lần,đến độ chị ấy thấy khó chịu.Nghe xong lại thấy muốn nghe lại,tự mình lại làm khổ mình nữa rồi.Đáng ra phải cố gắng hơn nữa.Đã gần được rồi thì lại chẳng thể tiếp tục!
It took a long long long time
Now I so happy I found you
I love you
Chẳng bao giờ tin vào sao băng.Thế nhưng hôm nay muốn nhìn thấy sao băng,để ước nguyên một điều cho chính mình.Chẳng thể luôn dành điều ước của mình cho ai đó nữa.Vì như thế tội nghiệp mình lắm!
Một giấc mơ chôn chưa chặt hiện ra,chết đứng!
Giá mà chẳng bao giờ gặp nhau nữa,giá mà mỗi người mang nữa cuộc đời của mình tránh xa nhau ra thì tốt biết mấy…Giá mà xin anh cứ hững hờ như ngày xưa.Giá mà cứ để em trách anh vô tâm.Giá mà cứ giả vờ chẳng biết em là ai.Thì có tốt hơn không anh?
So many tears I was searching
So many tears I was wasting ,oh oh
Long long long ,đã gần 4 tháng chưa nghe lại.Em cố tránh nó đấy,cố gắng quên là mình biết Long long long,giả vờ là chưa nghe Long Long Long…
Cuối bài hát ,tiếng trống dồn dập như vội vã,như thúc giục như là tiếng trái tim…
Now I can see you,be you
How can I ever missplace you
How I want you
Oh I love you
You know that I need you
Ohh I love you
Ngày hôm nay ,có một người làm trái tim em khóc.Nhưng em biết cũng có người vì em mà trái tim người ta cũng chẳng vui.
Khóc đuợc là tốt rồi.Chỉ sợ như ngày xưa ,chẳng thể khóc,chạy lên tầng 14,tự hành hạ mình trong cái lạnh cắt da của thời tiết.Khóc được là tốt hơn rồi,biết chảy nước mắt là may rồi…
Long long long….
Ripina
10-01-2005, 02:10 AM
9.1.2005
Đã lâu rồi không nhìn thấy những ngôi sao.Giáng Sinh,mua những ngôi sao dạ quang,ngửa cổ lên trần nhà dán chúng thành một dãi những ngôi sao…Tối,tắt điện ,nhìn lên trần nhà ngắm những ngôi sao,tự dưng có cái cảm giác mình đang nằm giữa bầu trời đêm,một bầu trời tràn ngập những ngôi sao.Có một ngôi sao đang lạc lối ở đâu đó,chẳng hội tụ cùng dãi những ngôi sao khác!Một ngôi sao lạc lõng giữa bầu trời thênh thang…
Lần đầu tiên bắt gặp những ngôi sao dạ quang là khi anh chỉ cho em nhìn lên trần nhà.Lúc đó không thấy đẹp ,chẳng thể cảm thấy gì, chỉ vì trái tim đớn đau quá đến nổi đôi mắt chẳng thể nhìn được gì cả.
Có ai đó gọi em là một ngôi sao?Buồn cười nhỉ?Đôi khi mình chẳng ý thức được ảnh hưởng của mình đối với người khác.Nếu là ngôi sao thì sẽ như thế nào ,mà chẳng làm ngôi sao thì có khác không?
Love in your eyes
Sitting silent by my side
Going on Holding hand
Walking through the nights
Với ánh mắt tràn ngập yêu thương
Em đang ngồi yên bên cạnh anh đây.
Chúng ta đã cùng nắm tay nhau đi qua những khó khăn, những đêm dài lạnh lẽo.
Em đã nghe bài hát này 1 tíêng đồng hồ.Một phần vì bài hát dễ thương quá,một phần vì chẳng thể đủ sức để ngồi dậy với tay chọn một bài hát khác lúc này.Những nỗi buồn và cơn đau thường kéo đến cùng lúc như thử thách lòng kiên nhẫn của mình.Ngôi sao đang tan ra ,sẽ chẳng còn ai nhớ tới ngôi sao ấy đâu…thời gian mà…
Tự dưng bây giờ lại ước gì được ngồi cạnh ai đó để :
*Hold me up Hold me tight
Lift me up to touch the sky
Teaching me to love with heart
Helping me open my mind
Hãy ôm em thật chặt anh yêu
Cho em có cảm giác bay bổng diệu kỳ
Hãy chỉ cho em cách yêu bằng cả con tim
Hãy giúp em mở rộng cõi lòng mình
Có người dặn em rằng bài học đầu tiên mà em nên bắt đầu học ngày hôm nay là bài học yêu thương!Có người muốn em trưởng thành từ bài học yêu thương.Vì theo người ấy không có bài học nào người ta nhanh chóng trưởng thành bằng chính bài học từ trái tim.Chẳng biết khi nào em mới sẵn sàng cho bài học ấy…Chắc là chưa ,chưa thể,ít nhất là bây giờ…
Một buổi sáng không có tuyết rơi.Một buổi sáng trời ấm.Nghe một đứa bạn nói hôm nay Đà Lạt 12 độ.Vậy thì cũng lạnh nhỉ?
I can fly
I'm proud that I can fly
To give the best of mine
Till the end of the time
Believe me I can fly
I'm proud that I can fly
To give the best of mine
The heaven in the sky*
Stars in the sky
Wishing once upon a time
Give me love Make me smile
Till the end of life
Em có thể bay bổng diệu kỳ
Thật tự hào rằng em có thể bay bổng diệu kỳ
Cống hiến tất cả những gì tốt nhất
Cho đến tận hơi thở cuối cùng của mình
Tin em đi, em có thể bay bổng diệu kỳ
Thật tự hào rằng emcó thể bay bổng diệu kỳ
Có thể cống hiến những gì tốt nhất
Để có thấy được thiên đường trên bầu trời xanh
Em đã từng ước rằng có thể trở thành những ngôi sao trên trời
Anh yêu, em đã cho anh tình yêu của em, đã làm anh có thể cười vui vẻ
Cho đến tận cuối cuộc đời của mình.
Có một câu chuyện về tình yêu.Một lời khuyên để nhận ra người mà ta đang yêu thương.Câu chuyện được viết:
Một anh có cảm tình cùng một lúc với hai cô gái nhưng anh ta không biết mình yêu cô nào hơn. Một người bạn của anh ta đã cho một lời chỉ dẫn. Hãy trả lời thành thật câu hỏi: “Khi hạnh phúc, bạn muốn chia sẻ niềm hạnh phúc đó với cô gái nào?”, cô gái bạn nghĩ đến lúc ấy chính là người bạn yêu. Và cũng hãy thành thật trả lời câu hỏi này: “Khi đau khổ, cô gái nào bạn muốn cùng san sẻ?", cô gái bạn nghĩ đến lúc ấy chính là người bạn yêu. Thật tuyệt vời nếu trong niềm vui và nỗi buồn bạn đều muốn chia sẻ với cùng một cô gái. Nhưng nếu khi vui hoặc buồn bạn lại nghĩ đến hai cô gái khác nhau, tôi khuyên bạn hãy chọn cô gái mà bạn mong muốn được san sẻ nỗi buồn.
Trong cuộc sống có nhiều nỗi khổ đau hơn là niềm hạnh phúc. Sẽ có rất nhiều người bạn có thể chia sẻ niềm vui với họ, không cần thiết là bạn phải yêu họ. Nếu bạn có một cuộc sống hạnh phúc, bạn có thể tự mình hưởng thụ nó. Nhưng trong nỗi buồn sẽ không có nhiều người sẵn sàng san sẻ với bạn. Nếu bạn mong muốn nói về hạnh phúc của bạn với một người, tôi tin chắc rằng người ấy rất thân thiết và là người rất hiểu bạn. Nhưng mọi chuyện không chỉ dừng ở đó. Nếu người ấy chỉ nghĩ đến bạn khi người ấy vui, còn khi buồn người ấy lại san sẻ với người khác, tôi có thể nói với bạn rằng tình yêu đó không bền vững.
Có thật thế không nhỉ?Nếu ta muốn chia sẽ nổi buồn với ai,thì đó là người ta yêu thương nhất!Em phân vân về câu trả lời này…Có thể sẽ chẳng đúng đâu.Bởi em chẳng muốn ai đó phiền lòng vì những nổi buồn của em.Chỉ mong gởi trọn tất cả những nụ cười mà em có được đếnvới người ấy.Mong ai đó biết em vui,vì như thế thì người ta cũng vui đúng không?Dành trọn những niềm vui em có hôm nay cho anh ,anh nhé!
Repeat *
Can't you believe that you light up my way
No matter how that ease my path
I'll never lose my faith
See me fly
I'm proud to fly up high
Show you the best of mine
Till the end of the time
Believe me I can fly
I'm singing in the sky
Show you the best of mine
The heaven in the sky
Nothing can stop me
Spread my wings so wide
Em không thể tin rằng chính em là ánh sao soi đường của anh đâu
Cho dù ánh sáng đó tỏ mờ như thế nào
Anh cũng sẽ không bao giờ đánh mất niềm tin của mình
Em yêu, hãy nhìn anh bay bổng diệu kỳ này
Anh tự hào rằng mình có thể bay bổng đến thế
Chứng tỏ cho em thấy tất cả những điểm tốt đẹp nhất của mình
Cho đến tận hơi thở cuối cùng của anh.
Hãy tin anh, anh có thể bay bổng diệu kỳ
Anh đang ca hát say sưa trên bầu trời
Chứng tỏ cho em thấy tất cả những điểm tốt đẹp nhất của mình
Thấy được thiên đường trên bầu trời xanh tươi đẹp
Không gì có thể cản anh
Dang rộng đôi cánh bay bổng cao, xa hơn nữa.
Nhìn lên bầu trời tràn ngập những ngôi sao dạ quang của mình em lại nhớ đến những lờ khuyên của một anh bạn đã gởi đến trong đêm Giáng Sinh,em muốn chuyển nó đến với anh,vì em biết anh cần nó…
Ai đó yêu bạn không phải vì bạn là ai mà vì họ sẽ là ai khi họ đi bên cạnh bạn.
Ðừng bao giờ cau mày hay nhăn mặt thậm chí khi bạn đang buồn. Chắc chắn sẽ có ai đó yêu bạn chỉ vì nụ cười của bạn thôi.
Ðừng phí thời gian cho những ai không sẵn sàng dành thời gian của họ cho bạn.
Có lẽ Thượng Ðế muốn chúng ta gặp một vài người sai trước khi gặp đúng người để ta càng biết ơn người đó hơn.
Ðừng khóc vì mọi việc đã qua, hãy cười vì mọi việc đang chờ phía trước.
Luôn nhớ rằng bạn có hai cánh tay: một để tự giúp đỡ chính mình, một để giúp đỡ những người khác.
Bầu trời vẫn tràn ngập những vì sao ,mặc dù đó là những vì sao dạ quang…
Ngôi sao nào là của em hả anh?
Ripina
11-01-2005, 06:58 AM
10.1.2005
Sáng nay, trời lạnh quá!Dưới đường người ta đang cào tuyết cho một ngày mới.Giờ này đi ra đường là lười lắm đây,thế mà vẫn có người phải thực hiện những công việc của mình ngòai cái lạnh cắt da.Tội nghiệp!
Một cô bạn mượn laptop vào net để nói chuyện với bạn trai.Chắc họ phải nhớ nhau lắm.Họ yêu nhau thật nhiều cơ mà.Mình lại đùa:”Chat với nhau như vậy cũng là một nghiã vụ và quyền lợi nhỉ?”…
Nhìn xuống cửa sổ,ra phía công viên,hình như có hai người đang đi dạo.Họ đi bên nhau,tự hỏi họ có lạnh không nhỉ,hôm nay âm 8 độ mà.Chắc là không ,vì họ đang có nhauHi vọng là vậy!Mà nếu họ lạnh thì mình sẽ thấy thương lắm!Thôi thì để mình lạnh thay họ vậy,vì ít ra hôm nay mình không ra đường,cuộn trong chăn ấm.Thế là ấm nhất rồi!Lạnh thay vài người nữa cũng được…
Một người hỏi mình có biết:”You were there”_Southern sons không?Hôm qua thức khuya chép tên mạng.Mình nghe bài này rồi.Lâu lắm,nghe trên radio thì phải.Nhưng không nhớ chương trình nào.Hình như ngày hôm đó cũng lạnh.Không nhớ rõ nữa,nhưng cảm giác vậy,nghĩ là vậy và cho là vậy…thế nên chắc là vậy.
You were there...
Don't be alarmed
No don't be concerned
I don't want to change things
Leaving just as they were
I mean nothing's really different
It's me who feels strange
I'm always lost for words
When someone mentions your name
I know I'll get over this for sure
I'm not the type of dreams
There could be more
.....
Mỗi người mang giấc mơ của mình đi xa nhau.Vậy mà chẳng ai đủ can đảm biến giấc mơ thành sự thật.Chẳng ai muốn cố gắng.Thế thành ra chẳng thể gần nhau được…
Lại phải đi tìm đôi vớ.Ngày nào cũng mang vớ khi ngủ ,nhưng cứ đúng một thời điểm nào đó ngối dậy tháo vớ ra,rồi để đâu đấy,không nhớ…Sáng ra lại hỏi mọi người.Buồn cười thật!Càng ngày càng thấy mình có nhiều thói quen kì lạ.
Rãng rỗi quá đâm ra chán,chẳng biết làm gì…Mình quen với cái bận rộn thường trực của công việc,của học hành.Nhớ ngày trước,sáng ra vớ tay tới mấy tờ báo,chỉ sợ ai đó đả động đến tên mình.Khen cũng sợ mà chê thì buồn thê thảm.Bây giờ người ta bắt đầu quên mình rồi,nhưng cũng chẳng vui…
Hình như mình đã đọc ở đâu đó câu này:”Trong cuộc đời mỗi người tình yêu là điều thiêng liêng nhất.Nhưng theo tôi tình yêu cũng như một thói quen.Và người ta khó có thể bỏ thói quen kì diệu ấy”.Không nhớ nổi đã đọc ở đâu,mặc dù biết rõ câu này nằm lanh quanh trong cái máy vi tính của mình…mà cũng có thể nó là của mình,không biết,không thèm tìm nữa…
When someone mentions your name
I know I'll get over this for sure
I'm not the type of dreams
There could be more
.....
Tự dưng lại nhớ đến một bài thơ của Lê Hải Anh:
Nếu một ngày, anh không chờ thư nữa
Em và người xa lạ khác chi nhau?
Những khi em hạnh phúc khổ đau
Anh chẳng biết và không cần biết đến.
Mình thấy sợ,chỉ là sợ,vậy thôi…
Có một nỗi nhớ không đặt được tên.Vì không dám đặt tên.Vì sợ…
Có ai đó cũng đang nghĩ về nhau lúc này vì họ đang xa nhau.Còn mình chẳng xa ai hay cái gì trừ khi mình muốn vậy.Những mong muốn của mình lại làm mình thắt lòng…
Đưa tay sờ lên ngực,trái tim đang có một nhịp đập khác lạ,nhịp đập mới…
You were here and will be here...always...
Bây giờ mình không thể quen với thói quen ai đó vắng mặt trong trái tim mình.Một thói quen khó bỏ phải không?...
Nhủ thầm khi mình gặp một ai đó mà trái tim mình xao xuyến ,đó là một duyên may,một duyên may…
Ripina
15-01-2005, 04:27 AM
14.1.2005
Như chưa bắt đầu…
Và em đã yêu
Và em đã mơ
Mơ đến thiên đường nơi ấy mai nay
Sẽ chỉ còn hai chúng ta
Dù anh rất xa,dù anh thóang qua
Nhưng em vẫn nhớ gọi tên anh mãi khi gió xuân về
Và giây phút thôi,thời gian cứ trôi
Trôi mãi đêm dài xa vắng nhau rồi
Nhớ nhau chỉ mới thế thôi
Nào anh có hay,chiều nay nắng say
Vẫn còn mơ mãi những giấc mơ dài theo gió bay
Anh ,giờ đây anh đâu biết rằng
Xa nhau đôi ta rất buồn
Gần nhau vui được gì đâu
Xin,xin yêu thương như chưa bắt đầu
Xin quen nhau như quen phút đầu
Vẩn vơ kỉ niệm yêu dấu
Mùa xuân sẽ mãi kéo dài
Để ta gần bên nhau mãi
Xin,xin yêu thương như chưa bắt đầu
Xin quen nhau như quen phút đầu
Vẩn vơ kỉ niệm yêu dấu
Và em đã yêu
Và em đã mơ
Mơ đến thiên đường nơi ấy mai nay
Sẽ chỉ còn hai chúng ta
Dù anh rất xa,dù anh thóang qua
Nhưng em vẫn nhớ những giấc mơ dài theo gió bay…
Thế là hết ,chẳng yêu nhau được nữa.Chưa yêu nhau và chẳng thể yêu nhau.Anh ,giờ đây anh đâu biết rằng những giấc mơ của em sẽ được đặt nơi góc của kỉ niệm…Vậy nhé,anh đừng để em lấy ra một lần nữa…Cứ để nó nằm yên đi anh!Xin anh…
Nhớ nhau chỉ mới thế thôi.Ngày mai ,nếu nhớ anh em sẽ cất nỗi nhớ vào đâu đây?Sẽ gởi nhớ thương vào một bài hát nào đó ,và biết đâu khi em hát ,ở một nơi xa xôi nào đó anh sẽ nghe thấy,sẽ thương em hơn…
Anh rất xa,anh thóang qua…Hình như cuộc đời có những lúc gặp những cái thóang qua như thế.Những cái thóang qua làm ta thấy rùng mình,lạnh ngắt.Những cái rùng mình làm ta chóang ngợp,xao xuyến…
Chẳng thể giữ anh lại lâu hơn nữa.Thôi thì anh cứ đi đi…E buông tay ra nhé.Chẳng giữ anh nữa…
Em đã có những giấc mơ,nhưng đó là những giấc mơ,mà những giấc mơ có mấy khi lại thành sự thật đâu nhỉ?Cả hai cùng để giấc mơ bây lên trời đi.Cùng đếm và thả lên nào:1,2,3…bay rồi đó anh à…Đừng có nhìn theo nữa,để chúng bay nhẹ nhành hơn đi anh!Nhắm mắt lại,không được nhìn theo…Có nghe lời không?
Những giấc mơ có đủ dài để giữ anh không?Không nên,không được,không thể…Để giấc mơ bây lên trời đi anh.Cả hai cùng làm như vậy nghe!Không được tiếc nuối nữa.Mình phải cùng cố gắng…Ở trên trời chắc yêu thương sẽ gặp được nhau đấy.Chắc thế rồi.Khi nhớ anh ,em sẽ nhìn lên trời để hỏi xem yêu thương của mình đã chạm tới nhau chưa, hay còn lơ lửng ở đâu đó,xa xôi,chẳng thể đến với nhau được.Chắc thượng đế sẽ thương tình mà cho giấc mơ gặp nhau thôi,vì vốn dĩ ở nơi đây giấc mơ chẳng có cơ hội gặp nhau rồi còn gì.Em tin là như vậy.Phải công bằng cho những giấc mơ của mình đúng không anh?
Xa nhau sẽ rất buồn, nhưng không giống lời bài hát vì gần nhau mình đã vui đúng không anh?Khi nào mà chỉ còn hai chúng ta thì giấc mơ mới thành hiện thật!Bây giờ thì nhiều hơn hai người rồi…Nhiều hơn hai người…Biết sao được.Để duyên may vào nơi kỉ niệm vậy.Trả lại cái không gian ở chỗ anh cho người khác đó.Lấy lại đi!Lấy xong rồi nhờ người khác giữ chặt vào để
“người ta của tui đâu cho em vào…”Ừ phải có ai không cho em vào ,em mới sợ anh à.Chứ cửa của cái không gian cứ không đóng thế kia thì biết đâu em lại dành một chỗ đó…Không biết đâu.Có nhắc nhở mà không nghe là kệ anh.Ráng chịu!Đừng có đỗ thừa!
Xin cho yêu thương như chưa bắt đầu.Ừ ,mình có bắt đầu đâu.Mà đừng có bắt đầu.Yêu thương như chưa bắt đầu như thế này đã làm trái tim khóc rồi đấy!Làm ơn đừng có bắt đầu.Trái tim em không ác độc được,mặc dù nó có những lí lẽ riêng của nó !Em muốn đi tới cuối cùng thật đàng hòang để cái cuối cùng của em thật trọn vẹn.Thế nên đừng có làm cái cuối cùng của em thay đổi!
Xin,xin yêu thương như chưa bắt đầu
Xin quen nhau như quen phút đầu
Vẩn vơ kỉ niệm yêu dấu
Những kỉ niệm em sẽ trả lại cho anh đó.Muốn làm gì thì làm.Nhưng đừng có gởi nó cho em.Vì như thế thì em sẽ nhớ :”Tui dzậy đó em không thương được thì thôi!”…
Anh,giờ đây anh đâu biết rằng…
Anh ơi! Em nhớ em không nói
Nhớ cứ đầy lên cứ rối lên
Từ đấy về đây xa quá đỗi
Ðường đi bằng ngựa hay bằng thuyền
<Nhớ_Nguyễn Bính>
Anh giờ đây anh đâu biết rằng…
Hình như vẫn còn 15% cho em.Thôi không cần nữa.Rộng luợng dành 15% của em cho :”Người của tui” luôn đó…Mặc dù:” Anh giờ đây anh đâu biết rằng…”
Cuộc thi kết thúc.Ban tổ chức xin lỗi thí sinh,không ai thắng giải hết.Cảm ơn các thi sinh.Bây giờ không thi cử gì nữa.Tình yêu không đem ra làm phần thưởng được…Cứ thi cử mà hông ai thắng tội nghiệp MC!
Những giấc mơ dài theo gió bay… :vaytay:
Ripina
17-01-2005, 05:56 AM
16.01.2005
Thuyền giấy
Ngày hôm qua xa xôi theo những cơn mưa lặng lẽ
Từng giọt rơi như trong cơn mưa bóng ai đã theo phương trời nào
Giấc mơ muộn màng phiêu lãng …
Dòng sông trôi miên man xa lắm những con thuyền giấy
Buồn chơi vơi tim em luôn mong những con sóng kia quay trở lại
Phút giây ngập ngừng nói yêu anh cho dù đã chia ly
Và em sẽ nhớ mãi phút giây nói yêu ngày ấy
Góc phố nỗi nhớ nụ hôn ấm nồng
Giọi mưa thấm ướt những bước chân đôi ta nhỏ bé
Giờ xa vắng thuyền trôi em bước chân con đường lặng thầm
Thuyền lênh đêng trôi theo con sóng đơn côi ngày vắng
Bờ mi em luôn mong khao khát bước chân lãng du quay trở lại
Sẽ yêu thật nhiều,ấm êm mỗi con thuyền giấy bến bờ
Và em sẽ nhớ mãi phút giây nói yêu ngày ấy
Góc phố nỗi nhớ nụ hôn ấm nồng
Giọi mưa thấm ướt những bước chân đôi ta nhỏ bé
Giờ xa vắng thuyền trôi em bước chân con đường lặng thầm
Giờ xa vắng thuyền trôi mình em trên phố vắng nhớ anh…
Ngày xưa ai đó hay dặn em đừng hát khi buồn.Biết rằng ,biết rằng không nên để ưu tư của mình vào những câu hát.Vẫn biết thương những nốt nhạc ,vẫn biết nghe lời ai đó,vẫn biết dằn lòng để không đem những nỗi đau vào âm nhạc…thế nhưng khi buồn ,thôi thì vẫn đành làm tội một câu hát nào đó.Như thế nhẹ nhàng hơn cho trái tim mình.Làm đau một bài hát để lau khô cho cho đôi mắt có ich kỉ lắm không nhỉ?
Hôm nay ,đành xin lỗi :”Thuyền Giấy” vậy!Xin lỗi nhé:”Thuyền giấy” ơi!
Vẫn hay nghe bài hát này,vì em thích lắm đi thôi phần nhạc dạo đầu của bài hát.Phần âm nhạc này dường như không hòa vào lời ca.Chỉ đơn thuần làm nền cho những lời thở than.Một cái nền màu trắng,em nghĩ vậy!Cứ nhắm mắt lại là em nghĩ phần âm nhạc ấy hình như màu trắng.Ngộ nhỉ,âm nhạc có sắc màu…
Tiếng ghitar nhẹ nhàng như một hơi thở.Hơi thở mà người ta có thể nhìn thấy ,hơi thở có một làn khói mỗi lúc trời lạnh.Hơi thở mà em cứ muốn nắm lấy,bắt lấy vào lòng bàn tay,để làn khói vỡ ra ,rồi len qua kẽ của những ngón tay quyện vào không gian.Hơi thở mong manh ứa ra cùng nước mắt ấy,anh có biết không anh?
Âm nhạc dàn bậc tâng cấp như chiếc cầu thang dắt ta đến phía chân trời,mà chẳng biết phía chân trời kia có hạnh phúc không…Đôi khi cuộc đời như thế,người ta cứ vội vã đi mà chẳng thể biết mình đang đi đâu.Thấy người bên trái mình bước đi ,nhìn người bên phải mình bước đi thì mình cũng đi như thế thôi.Những bậc tâng cấp của :”Thuyền Giấy “hình như chẳng có tay vịn,chênh vênh lắm,hun hút lắm…
Nhớ khi bé em thích gấp thuyền giấy vô cùng.Biết gấp đủ kiểu thuyền,cái có mui,cái không,cái có cánh buồm,cái thì lại bé xíu chẳng có gì cả.Gấp xong thả chúng trôi theo dòng nước mưa trước mãnh sân bé tẹo với cái nhìn tiếc nuối.Chiếc thuyền bé tí ,chẳng có mui,chẳng có cánh buồm ,bao giờ cũng bị nước cuốn đi trước tiên,bao giờ cũng ướt sũng trước tiên …Lúc đó thương con thuyền của mình lắm,vì nó bé nhất,yếu ớt nhất,tội nghiệp nhất.Lại trách mình sao không gấp thêm một con thuyền giống y như thế ,để có thêm một con thuyền giấy bé tí chẳng thể trôi về phía chân trời.Có hai chiếc, sẽ thấy đỡ thương chúng hơn.Thế nên đội mưa, chạy ra ngòai sân nhặt chiếc thuyền ấy vào,để nó rách trong bàn tay, chứ nước cuốn nó đi không đành…
Lâu rồi không nhìn thấy mưa.Chỉ có tuyết rơi.Cũng thấy nhớ mưa thật.Ngày xưa hay hát:”Rain and tears”,rồi tự hỏi mưa và nước mắt có giống nhau không?Hình như có ai đó ở xa xôi,mà em chẳng biết đó là ai ,người ấy đã gởi một lời nhắn trả lời em,mưa và nước mắt chỉ giống nhau khi không được cảm nhận bằng trái tim…Chắc thế nhỉ?Anh có nghĩ vậy không anh?
Hôm nay hát :”Thuyền Giấy “thật nhiều!Hát đến khô cả cổ,đắng chát…Lúc đó nhớ đến tách trà nóng làm dịu cái họng bướng bỉnh của mình.Rồi lại thương ai đó quá,vì Sài Gòn cũng đang lạnh ghê lắm!Cũng đừng để cái cổ họng bị đau anh nhé!Uống nước nhiều vào,đánh thức anh vào 3:25 AM chỉ vì dặn anh uống nước nhiều…Khổ cho anh quá ,thức dậy giữa đêm để nghe câu nói,nhớ uống nước nhiều nghe anh!
Tiếng ghitar vẫn đều đặn như thế!Buồn rười rượi!Xin lỗi :”Thuyền giấy”,em hát lần nữa được không?
Nhớ mưa Sài Gòn quá đỗi,những cơn mưa chợt đến rồi chợt đi chẳng báo trước!Nhớ con dốc Đồng Khởi_Một con dốc rất giống những con phố Đà Lạt.Ở đấy có một cái vòi phun nước lớn.Em hay đến đó một mình,gấp thuyền giấy thả xuống nước trong bể.Có hôm,một chú lại nhắc,bé ơi con đừng xả rác vào hồ nước?Lúc đó tức lắm,em vểnh môi cãi cho bằng được,cháu thả thuyền đấy chứ,thuyền của cháu không phải là rác đâu…Có hôm chẳng tìm đâu ra giấy ,vớ ngay cuốn truyện Conan mới mua ,xé ra làm thuyền.Về nhà mở ra đọc mới nhớ,tiếc ơi là tiếc,mất mấy tờ.Nhưng lại gạ được đứa em họ mua lại với giá rẻ.Nó mà phát hiện ra thì giả bộ không biết gì hết!Ai mà biết là mất mấy tờ đâu,người ta bán thế mà…rồi an ủi nó,không có mấy tờ ấy vẫn đóan ra chuyện gì xảy ra thôi,em giỏi hơn Conan đấy chứ!Nên vừa đọc vừa đóan luyện tập trí thông minh í mà!<Nó mà đọc được mấy dòng này chắc hông bao giờ mua lại truyện của mình nữa,viết xong rồi thấy lo thật>
Những hôm Sài Gòn nực quá,mà chẳng thể mưa đựơc.Đi học về em vẫn ghé qua cái vòi phun nước ở con dốc này,để chạy qua chạy lại dưới những làn nước phun lên không trung và vỡ òa dưới cái nền đá.Chỉ để làm ướt mình rồi đi về nhà.Người đi đuờng ngóai đầu lại nhìn em,họ hỏi nhau<nhỏ thôi nhưng em nghe thấy>cô bé ướt sũng thế kia mà trời có mưa đâu,lạ nhỉ?Em thích người ta thắc mắc gì đó về mình lắm.Như thế thì mình được quan tâm!Thấy vui vì hai người đang đi với nhau,họ quan tâm đến nhau thì chắc rồi,nhưng họ còn quan tâm đến một người khác đang đi một mình…Mà như vậy thì mình vui và không thấy lạnh nữa!
Giờ xa vắng thuyền trôi mình em trên con phố vắng…Nhớ anh!
Bây giờ, tự dưng em thấy thương những ai đó đi giữa đường phố Sài Gòn rộng thênh thang một mình quá!Họ giống em ngày trước.Còn bây giờ và mai này sẽ chẳng như thế nữa đúng không anh?Nếu Sài Gòn không mưa mà vẫn ướt sũng thì sẽ có hai người!Chú gì ở vòi phun nước sẽ thay từ :”Bé ơi”bằng từ:”Hai đứa không được xả rác!”…đúng không anh?
Giờ đây em nhớ anh!Nỗi nhớ đã có tên rồi đấy!Nỗi nhớ này sẽ không làm tội bài hát nào đâu nhỉ?
Góc phố đợi chúng ta đấy anh…Nhớ anh!
Ripina
19-01-2005, 07:43 AM
18.1.2005
Hôm nay cô giáo dạy nhạc cho nghe những tác phẩm của Чайковский.Lâu lắm rồi mới nghe lại những bản nhạc này.Ngày xưa cũng chỉ vì tò mò mà nghe,còn bây giờ thì là vì thích.Cuộc sống thú vị nhỉ,cùng một việc, nhưng những mục đích thì đôi khi khác nhau, ở những thời điểm khác nhau.Cũng có khi cùng một câu nói ,nhưng ở mỗi lúc ,với mỗi người sẽ có những ý nghĩa thật khác nhau...
Xem một bộ phim họat hình có nhạc nền là âm nhạc của Чайковский.Cô bạn cùng phòng nói,lớn rồi mà cô giáo vẫn muốn mình tin vào những câu chuyện cổ tích của trẻ con nhỉ?Nếu mà còn được dại khờ như ngày xưa thì tốt quá,để tin vào những kết thúc có hậu ,câu chuyện có công chúa xinh đẹp và hòang tử tuấn tú,bà tiên tốt bụng,những bông hoa có phép màu thần kì…
Em thì không cần mong ước điều ấy,vì em vẫn vốn dại khờ như ngày xưa.Có một người bạn xem tấm ảnh của em ,rồi gởi một bức mail thăm hỏi.Bạn em nói anh ấy đã qua đi cái thời kì đi giày đỏ như em.Mới nhìn tấm ảnh thấy cô bé mang đôi giày màu đỏ là biết ngay em đang ở chỗ nào của anh ấy trong quá khứ.Em đang ở những ngày mà anh ấy có gì vui là muốn hét thật to cho cả thế giới biết,có gì buồn chạy ngay ra cầu Sài Gòn gặm nhắm nỗi buồn chỉ một mình.Anh bạn lại than thở,qua đi một cái gì cũng thấy hơi tiếc nuối,nhưng thấy mình lớn hẳn.Rồi em cũng sẽ qua đi thôi...Cũng chẳng lâu lắm đâu...Nhưng lạ kì là em chẳng muốn mất đi đôi giày đỏ của mình tí nào cả.Chẳng muốn tuột khỏi tay những câu chuyện cổ tích thần kì tí nào…Vì những câu chuyện ấy cho em giữ trăng trên môi và gió ở trong lòng…
Nếu thời gian có quay trở lại em vẫn muốn được tin vào những câu chuyện của ngày xưa,tin vào những điều ước,tin rằng khi đi giày màu đỏ mình sẽ nhận được nhiều may mắn hơn,tin rằng yêu thương sẽ được gặp nhau ở đâu đó trên trời ,nếu chẳng may ở nơi đây không có chỗ cho yêu thương của chúng ta…
Đã lâu chẳng viết bức thư nào cả.Cũng chẳng có cơ hội viết một bức thư tình yêu.Và giả dụ như bắt mình viết một bức thư cho người mình yêu thương nhất…uhmm em cũng tò mò thật vì chẳng biết mình sẽ viết như thế nào?Một tin nhắn chỉ có 160 kí tự thì thật khó khăn để nói lời yêu thương một cách đầy đủ và trọn vẹn,nhưng dù sao cũng sẽ buộc mình thành thật hơn một bức thư dài dằng dặc.Đành nhờ:”Bức thư tình thứ hai vậy”:
Bức thư tình thứ hai (Đỗ Bảo)
Có khi, bước trên đường hun hút
Em tự hỏi mình, ta đang đi về đâu
Nếu ngày ấy, em không đi về phía anh
Không gặp nhau, giờ này ta thế nào?
Có khi, nhìn kim đồng hồ quay
Em tự hỏi mình, ý nghĩa những phút giây
nếu ngày ấy, vào một phút giây khác
Có chắc, mình trông thấy nhau?
Nếu thời gian có quay trở lại
Ngày em gặp anh ngày cơn gió bồi hồi
Em sẽ vẫn, bước về phía ấy,
Phía tấm rèm buông khung cửa nắng nơi anh ngồi
Gọi em, “Người xinh đẹp ơi!”
Hãy cứ gọi em, như xưa anh đã gọi.
Nếu không gian có quay trở lại, đêm có nến vàng
Đêm sắc hoa tươi
Em sẽ vẫn đợi, khoảnh khắc ấy
khoảnh khắc thấy mùa hạnh phúc đang trào dâng
Lặng nghe, lời dịu dàng anh nói.
… Anh yêu em, anh yêu em rất nhiều…!
(Fate-out)
Nhìn theo, đường hun hút còn xa…
Xin cám ơn những điều đã qua.
Gọi anh, “Người đương thời ơi!”
“… Em yêu anh, em yêu anh rất nhiều!”
Nhìn theo đường hun hút còn xa…
Xin cám ơn những điều đã qua
Gọi anh, “Người đương thời ơi!”
… Em yêu anh, em yêu anh rất nhiều
Con đường còn xa quá,hun hút quá!Có thể bây giờ ta chẳng thể biết mình đi về đâu.Và nếu có như thế cũng là chuyện thật quá đỗi bình thường, vì mấy ai trong cuộc đời này chưa một lần có cảm giác chênh vênh ấy.Nhưng quan trọng anh có hối tiếc không,có vẫn đi về phía ấy cùng niềm tin vào đôi giày đỏ hay không?
Ngày ấy ta không gặp nhau thì bây giờ ta thế nào anh nhỉ?Anh sẽ gặp một ai khác chứ chẳng phải em,người ấy sẽ khác em lắm,chắc là khác rồi…Dẫu biết rằng có nhiều thứ ta chẳng thể nắm bắt được ngày lúc này nhưng em vẫn muốn được tiếp tục bước trên con đường hun hút của chúng ta.Anh có như vậy không anh?
Đôi giày đỏ lại sắp hư rồi,mang gần một năm rồi còn gì nữa.Có thể khi mua một đôi giày khác chắc gì sẽ như đôi cũ.Và chắc gì câu chuyện cổ tích nào công chúa cũng sẽ sống hạnh phúc bên hòang tử đâu?Thế nhưng xin anh hãy cùng em tin vào phép màu của đôi giày đỏ anh nhé! :wub:
Ripina
21-01-2005, 06:38 AM
21.1.2005
Đã lâu tôi không về thăm Đà Lạt.Có lẽ sẽ là 4 năm nếu như không có dịp ghé lại vào kì nghỉ hè vừa rồi.Một cuộc viếng thăm không báo trước,quay quắt,lặng thing…Đầu tháng 1,tôi mường tượng những con dốc đang vàng rực dã quỳ.Đi loanh quanh một góc phố nào đó bất kì cũng có thể bắt gặp cây đào trụi lá đã nở hoa.Mùa xuân mà!Ngày xưa tôi đã bước chân qua những con đường ấy.Chắc là những con đường này vẫn còn in dấu những bước chân ngày xưa của tôi.Chắc thế!Nếu như có một dịp nào đó ghé lại Đà Lạt tôi tự nhủ với lòng sẽ cố gắng tìm lại dấu chân ngày trước của mình…mặc dù bụi mờ của thời gian có thờ ơ đến đâu.Chắc sẽ khó lắm ,nhưng tôi sẽ thử tìm xem.Biết đâu sẽ nhận ra ngày xưa?
Hôm nay ,trời lạnh hơn mọi khi.Có một người nói với tôi mỗi khi trời lạnh anh thường ôm đàn hát:”Elle Etait Si Jolie”_Alani Barier
Elle etait si jolie que je n'osais l'aimer
Elle etait si jolie je ne peux l'oublier
Elle etait trop jolie quand le vent l'emmenait
Elle fuyait la vie et le vent me disait
Elle est bien trop jolie et toi je te connais
L'aimer toute une vie tu ne pourras jamais
Oui mais, oui mais elle est partie
C'est bete mais c'est vrai
Elle etait si jolie, je ne l'oublierai jamais
Aujourd'hui c'est l'automne et je pleure souvent
Aujourd'hui c'est l'automne qu'il est loin le printemps
Dans le parc ou frissonnent les feuilles au vent mauvais
Sa robe tourbillonne puis elle disparait
Elle etait si jolie que je n'osais l'aimer
Elle etait si jolie je ne peux l'oublier
Elle etait trop jolie quand le vent l'emmenait
Elle etait si jolie, je ne l'oublierais jamais
Tự dưng tôi nhớ Đà Lạt quá đỗi.Ngày xưa tôi nghe bài hát này bất chợt cũng ở một góc phố nào đó mà bây giờ tôi chưa thể nhớ ra.Hôm đó trời cũng lạnh lắm.Cái lạnh không nằm trong kí ức của nổi nhớ mà dường như nằm trong tiếng nói của trái tim.
Ngày xưa,đi đâu tôi cũng đi sớm hơn mọi người một chút.Vì tôi vốn hay tốn nhiều thơi gian hơn trong việc di chuyển .Cũng chỉ vì dành thời gian lâu hơn ở một góc phố nào đó để lắng nghe một bản nhạc vọng lại từ đằng xa,rồi cố chau mày nhớ xem đó là bài hát gì,của ai?
Chắc ở những góc phố ấy vẫn còn dấu chân tôi.Bây giờ tự dưng tôi muốn tìm lại quá!Tìm lại những thứ vuơng rãi mà tôi vô tình để lại nơi đâu đó tôi bước chân qua.Như bài hát này chẳng hạn…Bài hát của ngày xưa mà sao cứ dằn vặt hiện tại ,và biết đâu còn theo tôi đên tương lai?Làm sao tôi trả lời câu hởi ấy cho tôi bây giờ?
Bây giờ tôi vẫn thường hay nhắc đến một lí thuyến căn bản của môn vật lí:”Để hai cực của thanh nam châm gần nhau,nếu là cùng tên chúng sẽ đẩy nhau.Và ngược lại!”Những lí thuyết về vạn vật đôi khi còn đúng cả cho những điều khó hiểu của trái tim.
Nhớ Đà Lạt,nhớ bài hát :”Elle Etait Si Jolie”,và tôi cũng chợt nhớ đến cái thế giới nhỏ bé của riêng tôi ngày xưa.Cái thế giới có những bài hát Pháp,cuốn truyện gối đầu giường:”Ví dụ ta yêu nhau”của Đòan Thạch Biền,chậu sen đá trên cửa sổ,những quân cờ vua vươn khắp bàn vào mỗi buổi sáng chực chờ lời nhắc của mẹ để xếp chúng gọn lại,những câu chuyện cổ tích trong giấc mơ,cái băng đô màu đỏ và cả đôi găng tay luôn bị thủng phía đầu ngón vì những cái móng tay quá dài …
Tôi lại nhớ một ai đó nói với mình là anh muốn nhìn thấy tôi làm việc,học hành,nghĩ ngơi…Anh muốn dõi theo tôi ở bất kì chổ nào trong cái thế giới của chính tôi.Như thế thì tôi sẽ tội nghiệp anh lắm vì đâu phải lúc nào tôi cũng là thiên thần.Sẽ có lúc tôi thất vọng ,buồn bã,có lúc tôi cáu gắt,bực bội.Thế thì anh sẽ phải chịu đựng những thứ như thế của tôi ?Thật lòng tôi không muốn làm khổ anh chút nào.Vì vốn dĩ cái thế giới của anh đã tồn tại những điều như thế rồi…Anh có hiểu cái lí thuyết vật lí về hai thỏi nam châm cùng cực không anh nhỉ?
Khi lạnh tôi cũng sẽ hát :”Elle Etait Si Jolie”.Tôi hứa!
Lúc này,trời vẫn còn lạnh lắm.Thế giới hôm nay của tôi vẫn có những bài hát,những cuốn sách gối đầu giường,những giấc mơ,những ruy băng buộc tóc màu đỏ,những đôi găng tay thủng phía đầu ngón…Nhưng có lẽ trong thế giới này còn có một góc không gian dành cho anh…
Những dự liệu ,tính tóan đôi khi đánh bật lại chính mình.Lại một lần nữa sợ hãi những thói quen ngòai dự liệu của mình quá đỗi…Những thói quen buộc tôi lựa chọn đi tiếp hay là để tất cả vào kỉ niệm như ngày xưa trên những con dốc dài của cao nguyên.
Ngày mai trời có tiếp tục lạnh như hôm nay không hả anh?
Beckham
22-01-2005, 12:28 AM
Sài Gòn giờ này cũng lạnh, tuy không thể bằng Đà Lạt, hay ở một nơi xa xôi nào đó mà em đang ở. Nhưng có lẽ, cái lạnh ấy từ trong tâm tưởng mà ra. Vì cũng có một người nhớ Đà lạt.
Tuần trước, ghé đứa bạn, nó khoe chép từ trên mạng một bài hát. không kịp nhớ tên, chỉ bị ám ảnh bởi sự nhẹ nhàng mà càng nghe càng cảm thấy sự cô đơn như đang chực tuôn ra, " I can fly". Và hôm nay anh chợt gặp nó trên dòng chữ của em.
Tình cờ mà như một sự sắp đặt. Em- bài hát- cái lạnh của Đà lạt...chợt kéo anh ra khỏi thựcv tại. Và nhớ...
Cái con đường mà em hay đi- cái lối nhỏ đi mòn thành đường- Cái bức tường vàng úa, cái ban công, cái nhà ăn tối tăm...vẫn còn. Anh vẫn thường về, vẫn thường ngắm nhìn nó...Và nhớ...
Em mong manh qúa, mong manh nhu giọt pha lê dễ vỡ. dẫu biết rằng em có quyền như thế. nhưng anh lại thấy lo. lo vì cuộc sống đâu có thể chấp nhận mình dễ dãi. Lo vì em nhỏ bé để có thể một mình chèo chống. Buồn cười qúa không.
" Người thiếu nữ ai cấm lòng đa cảm
Khúc tiêu dao khó hiểu đến nao lòng
Tình duyên cũ như đại dương gợn sóng
Đến bây giờ hỏi bến đậu là đâu"
Anh tặng em- từ lâu rồi anh không nghĩ và viết những dòng như thế? Thật buồn cười.
Powered by vBulletin™ Version 4.0.5 Copyright © 2010 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.