PDA

View Full Version : Nhân chuyện chị Thỏ Bông - Thảo Thảo



HMM
10-12-2004, 04:26 PM
Chị Liên Bảo đang tìm quyển truyện " Nhân chuyện chị Thỏ Bông" của tác gỉa Thảo Thảo. Mọi người ai biết ở đâu có bán thì mách cho chị Bảo với nhé! :)

Tựa đề nghe dễ thương thật đấy :wub: Truyện thiếu nhi hả chị Bảo? Khi nào rảnh rỗi chị kể sơ sơ nội dung để mọi ngừơi tìm đọc chung với nha chị.

Hì hì.... :) phen này thì hội chứng baby- mania của lớp tụi em lại tìm được một người đồng cảm rồi! Kết nạp chị Bảo vào cái hội mê nhạc thiếu nhi, mê đọc truyện của con nít và thỉnh thỏang lại còn gỉa vờ nói chuyện như mấy đứa bé học lớp mầm lớp chồi nữa.... Chị đồng ý không? :D

lnbkhanh
11-12-2004, 02:10 AM
Originally posted by HMM@Dec 10 2004, 11:26 AM
Chị Liên Bảo đang tìm quyển truyện " Nhân chuyện chị Thỏ Bông" của tác gỉa Thảo Thảo. Mọi người ai biết ở đâu có bán thì mách cho chị Bảo với nhé! :)

Tựa đề nghe dễ thương thật đấy :wub: Truyện thiếu nhi hả chị Bảo? Khi nào rảnh rỗi chị kể sơ sơ nội dung để mọi ngừơi tìm đọc chung với nha chị.

Hì hì.... :) phen này thì hội chứng baby- mania của lớp tụi em lại tìm được một người đồng cảm rồi! Kết nạp chị Bảo vào cái hội mê nhạc thiếu nhi, mê đọc truyện của con nít và thỉnh thỏang lại còn gỉa vờ nói chuyện như mấy đứa bé học lớp mầm lớp chồi nữa.... Chị đồng ý không? :D

Quoted post


1. Tác gỉa là Thảo Hảo chứ ko phải Thảo Thảo, đây là bút danh của Phan Thị Vàng Anh.

2. Đây ko phải là truyện mà là một tuyển tập các bài báo, chính xác là các tản văn ngắn phê phán những hiện tượng xã hội, túm lại là ko phải truyện con nít, lúc mới đọc tựa, mình cũng tưởng chuyện ngụ ngôn cổ tích gì đó :P.

3. Tuuyển tập đã đc xuất bản cũng khá lâu rồi thì phải, và hình như thuộc dạng best seller lắm nên chị Bảo kếim ở tiệm sách cũ thử xem. Nếu chỉ muốn đọc ko thôi thì mọi người có thể kiếm trên website của dactrung.net.

4. Giọng điệu phê phán và châm biếm của Vàng Anh ko lẫn vào đâu đc, nhiều bài coi buồn cười kinh khủng, nhưng cười xong nghĩ lại thấy buồn vì những thực trạng xã hội đương thời. Bạn morningstar đọc quyển này xong thì chắc sẽ có khối điều để tranh luận nữa :P.

thaonguyen
11-12-2004, 02:28 AM
Giọng điệu phê phán và châm biếm của Vàng Anh ko lẫn vào đâu đc, nhiều bài coi buồn cười kinh khủng, nhưng cười xong nghĩ lại thấy buồn vì những thực trạng xã hội đương thời. Bạn morningstar đọc quyển này xong thì chắc sẽ có khối điều để tranh luận nữa
Thế chị Khánh nói chị morningstar đọc đi để forum có thêm nhiều chuyện sôi động...

lnbkhanh
11-12-2004, 04:26 AM
Originally posted by thaonguyen@Dec 10 2004, 09:28 PM
Thế chị Khánh nói chị morningstar đọc đi để forum có thêm nhiều chuyện sôi động...

Quoted post

Tiếc rằng những chuyện này viết theo những hot event để đăng báo nên nếu bây giờ tranh luận thì vài chuyện cũng đã cũ rồi. Có chuyện ko bao giờ cũ là "nhân trường hợp chị thỏ bông", thaonguyen kiếm đọc đi, xong rồi mình lại "trao đổi". :rolleyes: :wub: lúc đó chị morning star thế nào cũng vô :P

crazywolfdl
11-12-2004, 08:29 AM
Sói có chuyện "Nhân chuyện chị thỏ bông", truyện ngắn khá nhất trong tuyển tập này của Phan Thị Vàng Anh. Nhưng nội dung khá người lớn, không biết có nên post lên đây cho mọi người đọc không ? Mọi người cho ý kiến nghe, truyện rất thú vị.

thaonguyen
11-12-2004, 08:32 AM
Nhưng nội dung khá người lớn, không biết có nên post lên đây cho mọi người đọc không ? Mọi người cho ý kiến nghe, truyện rất thú vị.
Em đọc rồi thấy bình thường đâu có 'người lớn' gì đâu... Đồng ý với anh sói là chuyện rất thú vị... Anh sói post đi, rồi tiếp tục tranh luận nào...

Vô Danh
11-12-2004, 08:59 AM
Tập truyện "Nhân chuyện chị Thỏ Bông" của tác giả Thảo Hảo (Phan Thị Vàng Anh) là một tập truyện viết về những nghịch lý xã hội được phân tích theo lối vắn hơi châm biếm.
Tập truyện này được nxb Hội nhà văn xuất bản vào tháng 9 vừa rồi với tổng cộng 34 truyện nhỏ.
Mình cũng có truyện "Nhân chuyện chị Thỏ Bông" định post lên nhưng thôi, để bạn Sói post vì bạn Sói đã úp mở theo kiểu "không biết có nên post hay không".

crazywolfdl
11-12-2004, 09:39 AM
Trong nhiều Vàng Anh, có một Vàng Anh...
Lê Hồng Lâm
Báo Sinh Viên Việt Nam

<table border=0>
<tr><td>http://67.19.79.205/Uploaded/mala/vanganh1012.jpg
</td><td valign=top>Phan Thị Vàng Anh
(con gái nhà thơ Chế Lan Viên)
Sinh ngày 18/8/1968 tại Hà Nội
Nguyên quán Cam Lộ Quảng Trị
Tốt nghiệp Y Khoa Sài Gòn năm 1992
Tác phẩm đã xuất bản:
* Khi Người Ta Trẻ (truyện ngắn, 1993)
* Ở Nhà (truyện vừa, 1994)
* Hội Chợ (truyện ngắn, 1995)
* Nhân trường hợp chị thỏ bông (tản văn, 2004)
</td></tr>
</table>
<hr>
Trong một Vàng Anh, có nhiều Vàng Anh. Vàng Anh của thơ, của truyện, của kịch bản phim, biên tập sách, của tạp bút, tiểu phẩm... và gần đây nhất là một Vàng Anh trong phim tài liệu hiện đại. Nhưng trong nhiều Vàng Anh đa năng đấy, vẫn luôn hiện diện một Vàng Anh sắc sảo, tinh tế và đầy tinh thần đương đại.

... của Thơ

Có lẽ không ai không nhớ 4 câu thơ như đồng dao, rất dễ đọc, dễ thuộc dưới đây:

Hôm nay trời nắng chang chang
Mèo con đi học chẳng mang thứ gì
Chỉ mang một chiếc bút chì
Và mang một mẩu bánh mì con con

Sự nghiệp thơ của Phan Thị Vàng Anh chỉ dừng lại ở đấy, hoặc (hình như) có viết cũng không đưa ra phổ biến nữa


... của Tạp bút

Cái hay (hay cái dở?) của Vàng Anh là biết dừng lại đúng lúc, khi thấy mình chưa mới hơn hay hay hơn cái cũ. Đang từ núi truyện ngắn, chị lại leo xuống đất rồi lồm cồm bò lên một núi khác, gọi là tản văn.

Sau gần 3 năm liên tục xuất hiện trên mục Tôi xem nghe đọc thấy - Báo Thể thao và Văn hoá, Vàng Anh tập hợp lại thành một tập sách nhỏ Nhân trường hợp chị thỏ bông. Sách thì nhỏ thật nhưng dung lượng thì không nhỏ chút nào. Bạn đọc như vừa gặp lại một Vàng Anh quen thuộc của truyện ngắn, lại vừa ngạc nhiên phát hiện ra một Vàng Anh khác, nhiều màu hơn.

Trong 34 (cái) tản văn in trong tập này, có những cái thể hiện một Vàng Anh đầy tinh thần công dân, xây dựng, thẳng thắn và dân chủ. Và duyên dáng nhất, hóm hỉnh nhất, đàn bà nhất phải nhắc tới cái Nhân trường hợp chị thỏ bông, lấy làm tiêu đề cho cả tập (đắc địa). Nghe nói nhiều chị em phụ nữ phô tô hẳn bài này ra, ép plastic rồi dán lên tường làm... kim chỉ nam hành động cho mình&#33;

Một tập sách nhỏ, khổ bé, in chưa đầy 200 trang mà (hơi lẩn thẩn) phân loại ra và đọc được nhiều thứ như thế, nên tập tản văn này của Vàng Anh cháy chợ cũng đúng. Không chỉ cháy ở các hiệu sách, tập tản văn này còn xếp cả chồng, bán như... bán báo ở rất nhiều sạp báo tại Hà Nội (trước đây chỉ có các tập sách trẻ con thuộc dạng best seller cỡ Harry Potter, Bảy viên ngọc rồng hay Kính vạn hoa mới có được vị thế này).

....
(bài viết đầy đủ xin bấm vào đây (http://www1.tintucvietnam.com/Nhip-Song-Tre/2004/12/83226.ttvn))

lienbao
11-12-2004, 10:18 PM
Cám ơn tất cả mọi người, nhưng dù sao cũng thích đọc sách hơn. Chắc là phải tiếp tục đi tìm vậy&#33;

golden-rod
18-01-2005, 04:45 AM
Originally posted by wolf@Dec 11 2004, 01:09 PM
(bài viết đầy đủ xin bấm vào đây (http://www1.tintucvietnam.com/Nhip-Song-Tre/2004/12/83226.ttvn))

Quoted post

Link mới cho bài viết về truyện Thảo Hảo của Phan Thị Vàng Anh:
VnExpress (http://www.vnexpress.net/Vietnam/Van-hoa/Guong-mat-Nghe-sy/2004/12/3B9D9773/)

crazywolfdl
14-10-2005, 11:04 AM
Bất chợt lang thang trên mạng gặp một cây bút Nga, Anton Tsekhov. Ông là nhà văn viết truyện dài, nhưng cũng là một cây bút chuyên viết truyện ngắn đặt sắc. Cũng bàn về đề tài "Thỏ", ông có một truyện ngắn "Trăn và Thỏ", câu chuyện về một Don Joan hiện đại hay đến đau lòng. Một câu chuyện sẽ khiến chúng ta phải suy nghĩ. Có những người đã yêu và đã sống một đời, bất chợt một ngày nhận ra mình vẫn chưa thật sự yêu - hay họ đã nhàm chán với tình yêu hàng ngày, họ cảm thấy - hay đi tìm một cảm gíac khác thường. Và ra đi...

Trăn và thỏ
Anton Tsekhov

Pyotr Semyonych, một tay chơi đã đến thời kỳ mệt mỏi, đầu bị hói, mặc chiếc áo ngủ bằng nhung có núm tua màu đỏ sẫm, tay đang mân mê những sợi tóc mai mềm mại, tiếp tục nói:
- Này moncher (bạn thân mến), nếu bạn thích, đây là một phương pháp khác - một phương pháp tinh vi nhất, khôn khéo nhất, độc địa nhất và cũng là một phương pháp nguy hiểm nhất cho các ông chồng. Chỉ có các nhà tâm lý học và các tay sành sỏi tâm lý phụ nữ mới có thể đem ra áp dụng. Trong khi sử dụng phương pháp này, the conditio sine qua non (điều kiện không thể thiếu) là phải kiên trì hết mực. Phương pháp không thích hợp với những ai không biết cách chờ đợi và kiên nhẫn. Theo đó, nếu bạn đang tìm cách chài mồi vợ của người đàn ông nào đó, thì bạn phải giữ một khoảng cách xa nàng chừng nào tốt chừng đấy. Vừa khi bạn thấy nàng quá đỗi quyến rũ thì hãy chấm dứt ngay việc thăm viếng, càng ít gặp càng hay và chính lúc ấy buộc lòng bạn phải từ bỏ thú vui được chuyện trò với nàng. Bạn gây ảnh hưởng với nàng từ đằng xa. Chẳng qua toàn bộ vấn đề là một cách thôi miên vậy thôi. Hẳn nhiên là nàng không nhìn thấy bạn nhưng nàng vẫn chịu ảnh hưởng của bạn, cũng giống như con thỏ cảm nhận được tia nhìn chăm chăm của con trăn. Bạn thôi miên nàng không phải bằng đôi mắt nhưng bằng cái lưỡi khôn khéo của bạn. Và con đường tốt nhất không gì bằng, là thông qua người chồng của nàng.


Chẳng hạn tôi say đắm yêu N.N và tôi muốn chiếm đoạt nàng. Đâu đấy, ở câu lạc bộ hoặc ở nhà hát, tình cờ tôi gặp chồng nàng.
- Vợ anh thế nào? - Tôi làm như vô tình hỏi anh ta - Này, chị ấy là một phụ nữ thật duyên dáng. Tôi vô cùng ngưỡng mộ chị, anh ạ.
- Ở... nàng có gì mà mê hoặc cậu đến vậy hả? - người chồng hả hê đó buột miệng hỏi.
- Chị ấy đẹp nhất, thanh tú nhất. Chị có thể làm cho đá cũng phải động lòng yêu chị. Các anh là những ông chồng u mê đến lạ. Chỉ trong thời gian hưởng tuần trăng mật các anh mới nhận ra được giá trị của các bà vợ. Anh không thấy vợ anh là một phụ nữ lý tưởng sao? Này này, hãy mở mắt ra mà nhìn, mà tận hưởng số phận đã dâng tặng cho anh một người vợ như thế. Chỉ có những người đàn bà loại ấy mới thật sự cần thiết cho thời buổi này, thế hệ này.
- Ở nàng có gì mà anh cho là khác thường chứ? - người chồng gạn hỏi.
- Chị kiều diêm, chị duyên dáng, tràn đầy sức sống, chân thật, ngây thơ, thẳng thắn, đồng thời cũng rất chi là khó hiểu.


Và chuyện như thế còn đẩy xa hơn nữa. Ngay đêm đó, người chồng trước khi ngủ, chắc chắn sẽ thủ thỉ với vợ:
- Này em, anh mới gặp Pyotr. Hắn ca tụng em hết mực. Hắn mê mẩn vì em. Theo lời hắn thì em là một người đàn bà tuyệt đẹp, vô cùng yểu điệu và lại khó hiểu nữa. Rằng em có thể yêu một cách lạ lùng. Tất nhiên hắn nói rất nhiều về em... ha ha...
Sau đấy, vẫn không gặp nàng nhưng tôi vẫn nhắm tìm chồng nàng.
- Tiện thể, anh bạn già này... - tôi nói với anh - hôm qua một hoạ sĩ tôi quen đã đến tìm gặp tôi. Một ông hoàng nào đấy đã ra lệnh hắn phải vẽ chân dung có vẻ đẹp đặc biệt Nga. Vẽ như vậy hắn sẽ được thưởng hai ngàn. Hắn nhờ tôi tìm giùm một người mẫu. Tôi có ý định giới thiệu vợ anh với hắn nhưng bản thân tôi không thể làm được. Tuy nhiên chị ấy chính là mẫu người hắn đang cần. Khuôn mặt chị thật đáng yêu. Một người mẫu tuyệt vời như vậy mà thoát khỏi đôi mắt của nhà nghệ sĩ thì thật là tủi hổ. Quá là tủi hổ&#33;


Ông chồng nào cũng đều nịnh vợ nên nhất định là sẽ lặp lại những lời ấy cho vợ mình nghe. Buổi sáng, người vợ sẽ ngồi rất lâu trước gương, săm soi nhan sắc của mình và thầm nghĩ: Do đâu anh ấy lại cho rằng khuôn mặt mình tiêu biểu người Nga nhỉ?
Vậy mà mỗi lần soi gương là nàng lại nghĩ đến tôi. Trong thời gian ấy, tôi vẫn làm như vô tình gặp gỡ chồng nàng. Sau mỗi lần gặp mặt ấy, người chồng khi trở về nhà cứ trân trân nhìn mặt vợ.
- Tại sao anh nhìn em như thế?
- Cái thằng cha Pyotr lại phát hiện là con mắt này của em thì đen hơn con mắt kia. Cả đời anh, anh có thấy gì đâu.


Người vợ lại ngồi trước gương, săm soi nhìn mình hồi lâu, suy nghĩ:
- Ừ, mắt trái hình như hơi đen hơn mắt phải... Không, mắt phải đen hơn mắt trái... Nhưng có lẽ với anh ấy thì như thế.
Sau lần gặp thứ tám hoặc thứ chín, người chồng nói với vợ:
- Anh gặp Pyotr tại nhà hát. Hắn xin lỗi đã không đến thăm em, lý do là không có thì giờ. Hắn nói hắn bận bù đầu. Hình như anh thấy khoảng bốn tháng nay hắn không đến thăm hai vợ chồng mình. Anh trách hắn chuyện này nhưng hắn rối rít xin lỗi, hẹn xong việc sẽ đến thăm.
- Nhưng đến khi nào công việc mới xong?
- Theo hắn nói, ít nhất phải một hoặc hai năm. Chẳng hiểu hắn làm cái quái quỷ gì. Ôi thằng cha thật lạ lùng&#33; Hắn quấy rầy anh hoài như một tên khùng, lải nhải đủ điều: "Này, tại sao vợ anh lại không lên sân khấu nhỉ? Với một ngoại hình hấp dẫn như thế, với sự thông minh và đa cảm như thế mà ru rú làm người đàn bà nội trợ thì là một cái tội đối với chị. Chị ấy phải rũ bỏ mọi thứ. Hãy đi đến nơi nào mà tiếng nói bên trong thôi thúc. Những đòi hỏi tầm thường không thể dành cho những người đàn bà như thế bao giờ. Những phẩm chất như chị ấy thì không thể bị trói buộc trong thời gian và không gian".


Tất nhiên người vợ chỉ có ý tưởng mơ hồ về những gì câu chuyện thổi phồng kia muốn nói đến, tuy nhiên nàng mền nhũn cả người vì nỗi ngất ngây đến nghẹt thở ấy.
- Thật vô lý&#33; - Nàng thốt lên, làm ra vẻ hững hờ - anh ta còn nói gì nữa không?
- Hắn nói là nếu hắn không bận rộn thì hắn bứng em ra khỏi anh ngay. Anh trả lời với hắn là, thích bứng thì cứ bứng đi, anh không vì em mà đọ kiếm với hắn đâu. Hắn liền la lên: "Ồ, anh không hiểu chị ấy. Điều quan trọng là phải hiểu chị ấy. Chị ấy là một người khác thường, dữ dội, sẽ tìm lối thoát cho xem. Thật đáng tiếc tôi không phải là Turgenev, bằng không tôi sẽ đưa chị ấy vào tiểu thuyết ngay". Anh không sao cười được. Em à, hắn mê mệt vì em đấy. Anh mới nghĩ thầm: Ờ giá như người anh em sống với nàng hai, ba năm thì người anh em sẽ ca cẩm một giọng khác thôi. Một thằng cha quái gở&#33;


Người vợ khốn khổ ấy kết thúc bằng một nỗi giày vò khao khát mong được gặp mặt tôi. Tôi là người duy nhất hiểu được nàng, chỉ với tôi nàng mới thổ lộ hết tâm can. Song lẽ tôi vẫn bướng bỉnh không đến thăm nàng. Đã lâu rồi nàng không gặp tôi. Người chồng vừa ngáp vừa truyền đạt những lời nhận xét của tôi và dường như nàng nghe được chính giọng nói của tôi, nhìn thấy rõ đôi mắt long lanh của tôi.


Thời gian tâm lý đã điểm. Một buổi tối, người chồng về nhà, mở miệng nói:
- Anh mới gặp Pyotr Semyonych. Hắn trông đờ đẫn, ủ rũ, chán chường.
- Sao thế? Anh ta có chuyện gì à?
- Anh không rõ. Hắn than là chán quá. Hắn nói: "Tôi cô độc. Không bà con thân thích. Không bạn bè. Không một ai hiểu tôi. Không một ai để tâm tình. Không ai hiểu tôi cả. Tôi chỉ mong có mỗi một điều: chết quách cho xong&#33;".
- Đồ điên rồ&#33; - người vợ bật thốt lên, nhưng trong thâm tâm thì nàng nghĩ: Đáng thương thật&#33; Mình hoàn toàn hiểu anh ấy&#33; Mình cũng cô độc. Cũng không có ai để hiểu mình trừ anh ấy ra. Còn ai ngoài mình để thấu hiểu tâm trạng của anh ấy?
- Đúng là một thằng cha quái gở&#33; - người chồng tiếp tục - Hắn còn nói thế này: "Quá chán chường tôi không sao ở nhà được. Suốt đêm tôi đi thơ thẩn trong công viên".


Người vợ sốt vó cả lên. Nàng ngắc ngoải muốn chạy vụt đến công viên để thấy - dù chỉ bằng một mắt thôi - người đàn ông hiểu được nàng mà giờ đây đang mang tâm trạng thất vọng đến thế. Ai biết được chứ? Nếu mình nói chuyện với anh ấy, nếu mình nói một vài lời để an ủi anh ấy thì may ra anh ấy khoẻ khoắn hơn. Nếu mình nói rằng anh đã có một người bạn hiểu anh, đánh giá được anh thì có có lẽ anh sẽ tỉnh người lại. Nhưng mà điều này không thể... Phi lý quá. Thậm chí mình không được có ý nghĩ như thế nữa kia. Nếu mình không lưu ý, mình sẽ yêu anh ấy mất, mà như vậy quả là xuẩn ngốc và buồn cười biết bao.


Khi chồng nàng ngủ say, nàng liền ngẩng cao đầu, nó nóng như lửa đốt ấy, ngón tay ép chặt lên môi, suy nghĩ: Chuyện gì sẽ xảy ra nếu bây giờ mình liều lĩnh ra khỏi nhà. Rồi sau đó, mình sẽ bịa ra chuyện đến quầy thuốc, đến nha sĩ. Mình phải đi thôi. Nàng quyết định.
Kế hoạch của nàng đã sắp sẵn: Mình đi theo cửa phía sau ra khỏi nhà, đáp taxi đến công viên; một khi đến đấy, mình sẽ đi bộ ngang qua anh ấy, liếc mắt nhìn anh rồi quay về nhà. Như thế nàng sẽ không làm tổn thương nàng và cho cả người chồng của nàng.
Nàng mặc quần áo, vội vã rời khỏi nhà, lao vút đến công viên. Công viên tối đen, vắng vẻ. Những thân cây trơ trụi yên giấc. Không thấy một bóng người. Nhưng nàng chợt thấy có bóng người. Chắc chắn là người đó rồi. Toàn thân nàng run rẩy, chầm chậm nàng tiến về phía tôi... và tôi tiến về phía nàng. Trong giây lát cả hai chúng tôi đều đứng bất động, nhìn sâu vào mắt nhau. Một khoảnh khắc khác lại trôi qua lặng lẽ và... con thỏ bất lực chui vào mõm con trăn.

------------
Nguồn Việt Nam thư quán (http://vnthuquan.net)