PDA

View Full Version : Tôi hẹn hò



lautu
17-09-2004, 05:11 PM
5h chiều. Bộ quần áo mới mua được ủi phẳng phiu đã chuẩn bị sẵn sàng. Mẹ nói trong lần đầu gặp mặt, phải chỉnh chu một chút. Ần tượng ban đầu có thể làm anh ấy yêu mình suốt đời hoặc không bao giờ quay trở lại. Híc. Cái mụn đáng ghét, nó làm mình trông thật tệ. Em soi gương đã 30 phút và vẫn không thể trấn an được mình. Một con bé chẳng có gì đặc biệt, chỉ trừ đôi mắt. Nó to qúa thể, ngơ ngác. Em thấy mình chưa sẵn sàng.
6h30. Một ít son lén mẹ. Thoa chút phấn. Cái đầu. Úi cha, biết vậy từ từ hãy đến tiệm. Nửa tiếng than vãn cùng sự gíup sức của đủ thứ máy móc cũng chỉ đủ để mái tóc bù xù của em tạm nắm yên một cách hết sức gỉa tạo. Anh hẹn 8h tối. Làm sao kịp. Em còn trăm thứ việc phải làm trứơc khi gặp anh. :lol: hay :) và :laugh:. Không ổn, anh sẽ chẳng thích một con bé cười toe toét đâu (vì vô duyên qúa) và anh chắc cũng không thích em qúa rụt rè như thế (hôm nọ tình cờ nghe anh nói chuyện cùng bạn - chỉ tình cờ thôi - hôm ấy qúan vắng người, anh nói to qúa và em thì yêu anh qúa, chỉ muốn biết hết những gì thuộc về anh thôi) rằng anh không thích những con búp bê biết yêu.
7h. Làm sao bây giờ??? Em cảm thấy mình không thể thở được nữa. Chị ba đi làm về, cứ bắt em xoay vòng vòng rồi bảo: "Nhìn mày kỳ qúa, cứ thế nào ấy. Dễ thương nhưng sợ sệt. Nó sẽ nghĩ mình đang đối diện với cô bé quàng khăn đỏ và :nonono: " Mẹ cười tủm tỉm tìm cho em cái nón màu xanh. Màu xanh thường làm mắt em bớt ngơ ngác hơn.
7h30. Em sắp gặp anh rồi đây. Mà sao run qúa. Cố gắng không quay lại nhưng em biết đằng sau mình, cả một buổi chiều vàng nhạt nhòa trong mắt mẹ. Mẹ thương con gái út, lần đầu tiên em đi một mình, trong cuộc hành trình kiếm tìm hạnh phúc.
..............................
10h. Gió thổi tung mái tóc, thổi tung nụ cười. Như một cơn lốc, em ào vào nhà, mắt môi ngập tràn hạnh phúc. Úp mặt xuống gối, câu trả lời thẹn thùng như hơi thở. Dạ, tụi con có gặp nhau. Anh ấy tuyệt lắm. Bọn con sẽ...
***
"Hình như là" tối ấy tràn ngập bởi nến và hoa. Dường như tất cả những người yêu nhau trong thành phố đều không hẹn mà gặp nhau ở đây. Tiếng nhạc, hương hoa hay ánh nến... cũng có thể chỉ cần ở bên nhau, người ta đã cảm thấy quanh mình là hoa và nhạc. Những người phục vụ ngày hôm ấy dường như cũng nhẹ nhàng, yên lặng hơn, và họ cứ thắc mắc mãi về một cô gái nhỏ bé ngồi bên lò sưởi. Đến rất sớm và ngồi đến lúc người khách cuối cùng rời quán. Mắt tròn ngơ ngác, xanh biếc đến nao lòng...

Hung_Sui
17-09-2004, 05:57 PM
:) :) :) Công nhận bài này hay thật đó Hương ơi, nhưng cho qua box góc văn thơ thì sẽ là tuyệt vời. :)

sauruou
17-09-2004, 09:23 PM
Originally posted by lautu@Sep 17 2004, 08:11 PM
..............................
10h. Gió thổi tung mái tóc, thổi tung nụ cười. Như một cơn lốc, em ào vào nhà, mắt môi ngập tràn hạnh phúc. Úp mặt xuống gối, câu trả lời thẹn thùng như hơi thở. Dạ, tụi con có gặp nhau. Anh ấy tuyệt lắm. Bọn con sẽ...
***
Những người phục vụ ngày hôm ấy dường như cũng nhẹ nhàng, yên lặng hơn, và họ cứ thắc mắc mãi về một cô gái nhỏ bé ngồi bên lò sưởi. Đến rất sớm và ngồi đến lúc người khách cuối cùng rời quán. Mắt tròn ngơ ngác, xanh biếc đến nao lòng...


Vậy là cô gái ấy cứ ngồi một mình dể chờ đợi người mình mong đợi? Và đã giả vờ hạnh phúc với người thân về một chàng trai không đúng hẹn. Chắc là buồn lắm. Tôi đoán tối ấy, chắc cô bé khóc nhiều!
Nhưng laotu ơi, đời sẽ còn nhiều buổi hẹn hò để em sửa soạn làm đẹp mình trong mắt một người nào đó- không phải là người thất hẹn. :)

tramthuy
17-09-2004, 11:12 PM
Vậy là cô gái ấy cứ ngồi một mình dể chờ đợi người mình mong đợi? Và đã giả vờ hạnh phúc với người thân về một chàng trai không đúng hẹn. Chắc là buồn lắm. Tôi đoán tối ấy, chắc cô bé khóc nhiều!
Nhưng laotu ơi, đời sẽ còn nhiều buổi hẹn hò để em sửa soạn làm đẹp mình trong mắt một người nào đó- không phải là người thất hẹn.
Ôi, nhầm rồi sâu rượu ơi. Tối hôm đó cô bé rất hạnh phúc bên một chú Sóc. :P :lol: :wub: :wub: Mà phải công nhận cô bé có đôi mắt tròn to ngơ ngác thật. Mong cô bé đó luôn hạnh phúc. ;) :wub: :wub: :lol:

lautu
18-09-2004, 10:57 AM
Hai giọt nước mắt gặp nhau. Giọt thứ nhất thút thít kể rắng chủ nhân của mình là một cô gái sau một thời gian dài đối diện với tình cảm đơn phương chợt một ngày nhận ra rằng mình đang cô độc và tuyệt vọng. Giọt nước mắt thứ hai khe khẽ thở dài :"Tôi là giọt nước mắt của một chàng trai hối hận vì đã lỡ để cô gái của mình đi xa".
Lautu tin rằng đêm hôm ấy, cô bé đã không khóc. Bởi cô tin rằng cho dù như thế nào, cô cũng đã một lần được hẹn hò, được chờ đợi. Nhiều khi hạnh phúc không phải là khi mình gặp được một người, làm được một việc mà mình mong muốn. Hạnh phúc chỉ là khi ta đang sống với tất cả vui buồn của nó. Cô bé hẹn hò đâu có nghĩa là cô bé đã gặp, đã yêu?

HienSy
18-09-2004, 10:59 PM
Hạnh phúc cho mình chính là khi mình yêu người, là khi mình dành tình cảm cho người . Đó là cảm xúc trong tâm hồn mình, đôi khi không cần phụ thuộc người được yêu kia nữa . HS tin vậỵ

sauruou
20-09-2004, 02:52 PM
Originally posted by tramthuy@Sep 18 2004, 02:12 AM
Ôi, nhầm rồi sâu rượu ơi. Tối hôm đó cô bé rất hạnh phúc bên một chú Sóc. :P :lol: :wub: :wub: Mà phải công nhận cô bé có đôi mắt tròn to ngơ ngác thật. Mong cô bé đó luôn hạnh phúc. ;) :wub: :wub: :lol:

Quoted post


Như vậy là sauruou đâu có nhầm. Laotu ngồi cùng Sóc nhưng cô bé trong quán kia rõ ràng là ngồi một mình. Nếu không những người phục vụ đã chẳng lấy làm lạ. Họ đâu có thắc mắc về một cắp mắt to, ở đời thiếu gì người có mắt to! :wacko:

nguyenthanh
20-09-2004, 08:27 PM
Originally posted by lautu@Sep 17 2004, 08:11 PM
cô gái nhỏ bé ngồi bên lò sưởi. Đến rất sớm và ngồi đến lúc người khách cuối cùng rời quán. Mắt tròn ngơ ngác, xanh biếc đến nao lòng...

Quoted post


Ôi! Tất cả đều nhầm hết rồi..........................!!!

Có một điều mà tất cả các bạn không thể nào ngờ được! Cô bé đã không dám vượt qua chính mình, cô bé đáng thương ấy chưa hề dám bước chân vào cái quán hạnh phúc ấy để gặp người mà mình hằng mơ ước!

(Cô bé ngồi quan sát ...người khách cuối cùng... rời quán... điều này khằng định người khách cuối cùng này không phải là cô bé đáng thương đó.Điều này cũng đồng nghĩa với việc cô bé chỉ đứng bên ngoài quan sát. Vả lại lúc bấy giờ còn có một người ngồi bên ngoài nữa là hanhkhatdatinh ta đây làm chứng.)

.....Và hạnh phúc đã mĩm cười với cô bé, rạng sáng sau cái đêm hạnh phúc ấy, hanhkhat hết tiền và lại phải bắt đầu rong rũi trong những cuộc chinh phục đấy thử thách mới!

sauruou
01-10-2004, 11:03 AM
Có một người bạn rất thích câu chuyện hẹn hò của lautu.
Chuyện êm đềm mà xót xa quá. Những người từng bị cho leo cây mới hiểu cái cảm giác ấy buồn đến thế nào. Nhất là đối với một cô gái còn trẻ con, vì con gái hay... tự ái.
Tổn thương không nhỏ, đừng dối lòng mà nói rằng được chờ đợi, được hẹn hò (dẫu không gặp) cũng là hạnh phúc. Đó là tự mình an ủi mình thôi. Nhiều khi vì thế mà hoang mang, đánh mất đi niềm tin vào mình.
Ngày mai của câu chuyễn sẽ ra sao nhỉ? Cô gái giận dỗi quên luôn chàng trai hay vẫn một tình yêu đơn phương mong "cảm hóa" được đối tượng?

Đánh Giày
14-10-2004, 09:07 PM
Một bữa hành khất cảm khái nhờ đánh giày "phổ thơ" bài viết của lautu. Thật sự đánh giày cũng thích mẩu truyện rất thơ này và lối hành văn mượt mà, tinh tế của một cô giáo trẻ dạy Văn :)
Biết là thơ... thẩn, lấy lại những câu văn của lautu ghép mà thành. Nhưng thôi, "quân tử nhất ngôn", viết vì lời hứa với ông bạn cùng cảm được "Diễm xưa" :P

Hẹn hò

Đó là lần đầu tiên anh hẹn gặp em
Mẹ bảo "con gái yêu phải chỉnh chu một chút"
Em soi gương mà thấy lòng hồi hộp
Cái mụn này, sao ghét qúa đi thôi...

Hơn ba mươi phút rồi
chẳng thể tự trấn an...
Chỉ có đôi mắt to nhìn em ngơ ngác
Em chẳng có một điều gì đặc biệt
Để tạo cho anh ấn tượng ban đầu!

Em ngẩn ngơ hết đứng lại ngồi
Chợt thấy thời gian sao mà trôi nhanh thế!
Nhưng chiếc nón và nụ cười của mẹ
Làm cho em cảm thấy vững lòng

Đằng sau em, bầu trời nhạt nắng hồng
Như ánh mắt mẹ cười...
thương cô con gái út
Lần đầu tiên em đi tìm hạnh phúc
Cũng là lần đầu em phải tự bước đi!

Em trở về rạng rỡ giữa đêm khuya
Mái tóc nụ cười tung tăng với gió
Và mắt môi ngập tràn hạnh phúc
Khe khẽ thẹn thùng "tụi con có gặp nhau"

"Anh ấy thật hiền, tuyệt lắm mẹ ơi
Bọn con sẽ..." rồi ngập ngừng không nói
Em e thẹn giấu niềm vui vào gối
Nước mắt đã tràn...
giọt nước mắt mặn môi...

Hình như tối ấy ngập tràn bởi nến và hoa
Hình như những người yêu nhau
không hẹn vẫn đều về nơi đây cả...
Có cô bé lặng ngồi bên lò sưởi
Mắt tròn to, xanh biếc đến nao lòng...

Không biết rằng họ thắc mắc gì không
Cô bé ấy đã vào từ rất sớm
Cho đến lúc khách cuối cùng rời quán
Mới ngậm ngùi đứng dậy
một mình đi...