View Full Version : Tập san trường 1993-2000
grillon
10-03-2004, 04:51 PM
Đọc tập san mới thấy Thầy Cô mình thơ văn cũng lai láng ghê. Ưu tiên gõ bài thơ của cô Tuyết Vân trước :)
HÁT TRÊN CAO NGUYÊN LÂM VIÊN LỘNG GIÓ
-Cô Nguyễn Tuyết Vân-
Tuy rất xa mà lòng mình vẫn nhớ
Còn tuy gần mà lòng lại chóng quên
Điều tưởng chừng như trái với tự nhiên,
Chính là tâm trạng tôi.
Chiều nay,
Trên đỉnh Lâm Viên,
Khi đứng hát cùng cao nguyên lộng gió.
*
Cũng bát ngát mênh mông đất trời quê hương ta đó,
Cũng bạt ngàn đất đỏ, núi cây xanh,
Sao trong lòng phố hẹp vây quanh,
Lòng phóng túng bỗng hóa ra chật chội!
*
Cám ơn em,
Con đường mù bụi
Rất quanh co,
Và rất đỗi
gập ghềnh
Đưa tôi về với tươi mát thiên nhiên
Đưa tôi về gần gũi bên em
Khiến lòng tôi,
Dằn xóc đến không yên.
Vì vẻ đẹp,
Bất ngờ
Tìm thấy!
*
Cám ơn em,
Cám ơn nhà máy!(máy? mây?)
Áo vàng tươi trong nắng đỏ, núi cây xanh
Giọt nước nguồn, trong như mắt em trong
Tôi chưa uống, đã thấy lòng mát rượi!
*
Cám ơn em, đất trời cao vợi!
Cho thiên nhiên hào phóng đến vô cùng.
Tôi dắt tay em,
Đi nghe tiếng chim vui.
Tôi đứng cùng em,
Nghe tiếng suối reo cười.
Để bỗng thấy lòng mình trẻ lại!
*
Đứng trên đồi núi Lâm Viên,
Nghe đời vui mãi
Tôi hát ca với đồi núi điệp trùng,
Tôi trải lòng với trời đất mênh mông
Nghe tiếng dội,
Của ngàn câu hát.
Thấy óng ánh bóng hình em,
Trong dòng suối vàng, suối bạc.
Để ngẩn ngơ mình
Cho đến cả mai sau!
*
Khi ra về nào cầm cố gì đâu
Chẳng một cành hoa,
Chẳng đến một bông lan
Chỉ còn lại,
Là lòng mình với gió
Chỉ còn lại,
Là lòng mình bâng khuâng
Như mắt nhìn ai đó
Cho trời xanh,
Như thể xanh thêm!
*
Hát trên cao nguyên Lâm Viên
Hát trên cao nguyên Lâm Viên lộng gió
Tiếng ngân nga vang vọng đến vô ngần
Đời đã vui thêm biết bấy nhiêu lần!
sontran
10-03-2004, 05:43 PM
Cô Vân = my favorite teacher :D
grillon
10-03-2004, 06:01 PM
Tiếp theo là bài giới thiệu về tổ chiên Ăn. Ưu tiên đội nhà một chút :P
VÀI NÉT VỀ TỔ ANH VĂN
Cô Nguyễn Tuyết Vân, tổ trưởng tổ chuyên môn
Năm học 1992-1993 khi hệ chuyên được tách riêng khỏi trường PTTH Thăng Long (tuy vẫn chung cơ sở và sinh hoạt cùng với Hội đồng nhà trường), tổ Anh văn chỉ có vẻn vẹn 2 giáo viên: cô Hồ Thị Kim Cúc và cô Nguyễn Tuyết Vân với học sinh 12A và 24 học sinh 11A. Năm học sau trường PTTH Thăng Long dời về trường Quang Trung nhường cơ sở lại cho trường PTTH Chuyên Thăng Long và nhà trường bắt đầu mở rộng quy mô: tuyển sinh cấp Ⅱcác lớp 7A, 8A, 9A và cấp Ⅲ10A, 11A, 12A. Các giáo viên được tăng cường từ các trường bạn để đáp ứng số lượng lớp gia tăng. Tổ Anh văn được bổ sung thêm thầy Hồ Lý, cô Hoàng Hà Nguyên Phương và cô Mai Thị Hạ. Đó là những giáo viên nòng cốt cho các sinh hoạt chuyên môn và ngoại khóa của tổ. Vào thời điểm ấy tổ có hai gương mặt trẻ: cô Diễm Thùy kiêm phụ trách Đội và cô Tâm Thùy. Thật đáng tiếc hai cô chỉ hoạt động với tổ trong khoảng thời gian ngắn. Để giúp cô Diễm Thùy hoàn thành bậc đại học, nhà trường đã tạo điều kiện cho cô đi học tiếp đại học tại Đà Nẵng và sau khi tốt nghiệp cô đã trở về phục vụ tại quê nhà Di Linh. Cô Tâm Thùy vì hoàn cảnh gia đình đã từ giã tổ để vào thành phố Hồ Chí Minh.
Ngay từ ban đầu, các thành viên của tổ đã gắn bó, chan hòa với nhau và sau những hoạt đồng chuyên môn và ngoại khóa, tình cảm này càng thêm đậm đà, sâu sắc. Đến năm học 1995-1996 tổ chúng tôi lại tiếp nhận thêm các giáo viên trẻ vừa tốt nghiệp đại học, đó là thầy Phạm Quốc Dũng, cô Trương Hoàng Phương và cô Hoàng Thị Ngân. Những giáo viên lớn tuổi, giàu kinh nghiệm, kiến thức kết hợp với thế hệ trẻ năng nổ, nhiệt tình. Tất cả báo hiệu trước những hoạt động khởi sắc, những kết quả đầy phấn khởi trong những năm sau. Năm học 1996-1997 (1997-1998?)trường dời về địa điểm mới 20 Hùng Vương và cô Nguyễn Thị Thu Hà được điều về để cấp Ⅲcó đủ giáo viên chuyên trách nhưng cũng trong năm này tổ đã phải chia tay với hai thành viên kỳ cựu, thân thương là cô Cúc và thầy Lý. Vì điều kiện sức khỏe và tuổi tác hai thầy cô không thể tiếp tục giảng dạy ở ngôi trường mới. Tuy xa nhau nhưng cô Cúc và thầy Lý vẫn mãi mãi gần bên chúng tôi. Chúng tôi không thể quên cô Cúc, một cô giáo tận tụy, một người chị cả đầy kinh nghiệm luôn quan tâm đến từng thành viên trong tổ và dù lớn tuổi, chị luôn hăng hái tham gia mọi hoạt động của tổ. Chúng tôi luôn nhớ đến anh Lý, người Anh với những câu đùa luôn hóm hỉnh đem niềm vui đến cho tổ. Anh Lý là một tấm gương hiếu học cho chúng tôi và các em học sinh. Dù tuổi đã cao và bận rộn với công việc gia đình, anh đã kiên nhẫn vừa dạy, vừa học suốt ba năm để hoàn thành bậc đại học. Ngoài ra anh Lý còn là một thầy giáo hết lòng vì học sinh thân yêu.
Một đặc điểm của tổ Anh văn là trẻ trung, đầy nhiệt huyết, vì thế không lấy làm lạ là các thành viên trẻ của tổ luôn gánh vác các hoạt động Đoàn-Đội: như cô Diễm Thùy phụ trách Đội trước đây và hiện nay thầy Dũng bí thư Đoàn trường, cô Hoàng Phương bí thư chi đoàn giáo viên. Các giáo viên trẻ cũng luôn trau dồi chuyên môn, đạo đức, với sự giúp đỡ của Ban Giám hiệu, Chi bộ Đảng và con đường vươn tới tương lai còn đang rộng mở trước mắt cho các thầy cô trẻ của tổ.
Từ những năm đầu còn bỡ ngỡ do chưa có kinh nghiệm trong giảng dạy môn chuyên, rồi bằng nổ lực, nhiệt tình và tinh thần trách nhiệm, qua học hỏi kinh nghiệm từ các bạn đồng nghiếp, các giáo viên các trường chuyên khác, qua các đợt tham quan, giao lưu, học tập, các giáo viên của tổ đã tích lũy được kinh nghiệm soạn thảo chương trình giảng dạy và đạt được một số thành tích trong giải quốc gia, các kỳ thi Olympic và các giải cao góp phần nâng cao uy tín cho nhà trường.
Ngoài ra, được sự hỗ trợ tích cực về tinh thần và vật chất của Ban Giám Hiệu và Ban Chấp hành Công đoàn, tổ Anh Văn cũng đã thực hiện đều đặn các chuyên đề, hoạt động ngoại khóa, sinh hoạt văn nghệ, đố vui để học, hái hoa dân chủ, thi hùng biện tiếng Anh để phát huy các kỹ năng tiếng Anh, tài năng văn nghệ, ứng xử và tổ chức của các em học sinh. Các hoạt động ngoại khóa cũng là cơ hội để các học sinh các lớp chuyên Anh và các lớp chuyên khác trong trường thông hiểu nhau hơn.
Năm học 1993-1994, tổ tổ chức ngoại khóa tiếng Anh với chủ đề:"New year around the world". Trong buổi ngoại khóa này, các em học sinh chuyên Anh hóa trang thành các dân tộc, bằng tiếng Anh, các em giới thiệu tập tục ngày truyền thống, ngày tết của dân tộc mình, các em phỏng vấn, giao lưu với nhau và cùng hát các bài hát tiếng Anh. Cũng trong hôm đó, tổ đã tổ chức giao lưu với các sinh viên khoa Anh văn Đại học Đà Lạt. Các anh chị đã tặng hoa, hát tặng các bài hát tiếng Anh và cùng tham gia buổi tiệc trà thân mật. Đặc biệt, để mở đầu cho buổi ngoại khóa, thầy Phạm Đình Cầu - Hiệu trưởng trường đã phát biểu cảm tưởng bằng tiếng Anh. Đây là điều bất ngờ đầy thích thú cho toàn thể hội trường.
Năm sau 1994-1995 với sự lớn mạnh về số lượng và chất lượng, tổ mạnh dạn tổ chức một chương trình văn nghệ quy mô bằng tiếng Anh, với hơn 20 tiết mục ca và nhạc kịch tuyển chọn đặc sắc. Đặc biệt nhờ sự yểm trợ rất lớn về tinh thần và vật chất của Ban Giám Hiệu và Công đoàn, tổ có đủ tài chánh để quay video toàn bộ chương trình văn nghệ và trao giải thưởng cho các tiết mục xuất sắc. Cũng trong hôm đó, thầy Huỳnh Văn Bảy - Hiệu phó nhà trường đã gây sự phấn khích cho những người hiện diện bằng một bài phát biểu bằng tiếng Anh.
Năm học 1996-1997, để đánh dấu thời điểm lịch sử Việt Nam gia nhập tổ chức ASEAN, tổ đã tổ chức ngoại khóa tìm hiểu về ASEAN với tiêu đề:"How much do you know about ASEAN". Các giáo viên trong tổ đã chuẩn bị rất công phu cho cuộc thi 7 sắc cầu vồng giữa 3 lớp chuyên Anh cấp Ⅲ. In ấn tài liệu bằng tiếng Anh về các nước thành viên ASEAN cho 3 lớp nghiên cứu, chuẩn bị cờ các nước, soạn các câu hỏi cho các vòng thi đấu, tập các bài hát ngắn, vui bằng tiếng Anh cho các em.
Buổi ngoại khóa này đã giúp các em mở rộng kiến thức về các nước trong khu vực. Các em biết rõ hơn về địa lý, lịch sử, cơ cấu chính trị, đồng tiền lưu hành cũng như một ít nét về phong tục, tập quán của các quốc gia này.
Đến năm học 2000-2001, năm học lịch sử bắt đầu thêm thiên niên kỷ mới, tổ lại vui mừng đón thêm 3 khuôn mặt mới: thầy Phạm Xuân Hưng, thầy Nguyễn Ngọc Hạnh và cô Hồ Hạc Bảo Quyên, nâng thành viên của tổ lên tới con số 10. Với sự đóng góp của những thành viên trẻ đầy nhiệt huyết, chúng tôi tin chắc tổ chúng tôi sẽ tiếp tục phát huy được những thành tích đã đạt được.
Điểm nổi bật của tổ Anh văn chúng tôi là tinh thần đoàn kết, gắn bó, thương yêu nhau. Cô Hạ - Tổ trưởng tổ Công đoàn, luôn sâu sát tâm tư của từng thành viên trong tổ. Mỗi khi các thành viên trong tổ đau ốm, có chuyện buồn hoặc trong trường hợp hoạn nạn cũng như có chuyện vui, rất nhanh chị phối hợp với các tổ viên khác để bằng những món quà nhỏ đến thăm hỏi, động viên, góp vui rất kịp thời và rất chân thành. Tổ chúng tôi thực sự là một tổ ấm, chúng tôi chân thành, góp ý, phê bình những khuyết điểm của nhau, giúp đỡ nhau trong chuyên môn và cùng nhau họp mặt thư giãn qua các buổi picnic, những buổi liên hoan tự nấu, tự phục vụ tại nhà. Tổ Anh văn luôn chan hòa cùng các tổ khác để tập thể trường PTTH Chuyên Lâm Đồng luôn là một khối đoàn kết, gắn bó thương yêu nhau.
grillon
10-03-2004, 07:28 PM
Tranh thủ type để kiếm tiền tiếp :)
LÒNG THẦY
Cô Trương Hoàng Phương
Thầy đứng lại nghe biển đời sóng vỗ
Các em đi sau một buổi tan trường
Chào bạn bè chào kỷ niệm vấn vương
Ve tiễn biệt bằng điệu sầu muôn thuở
Các em ơi có cái gì tan vỡ
Trong lòng thầy như những giọt sương
Mưa đầu mùa đã đến hay chưa
Mà sao thấy cõi lòng thầy ngập ướt?
Đời mở rộng cho các em phía trước
Cứ mặc thầy khép lại ở sau lưng
Những cây non phải tăng trưởng không ngừng
Còn cổ thụ thì rụi tàn mãi mãi
Hãy đi tới đừng quay nhìn trở lại
Dù trường xưa thầy bạn vẫn trông theo
Mong các em luôn bền vững tay chèo
Đưa thuyền mình đến bến bờ hạnh phúc
Đất quê hương đang mở lòng thúc giục
Những bàn tay đem lý tưởng gieo trồng
Mỗi các em phải sớm nở hoa hồng
Tỏa hương sắc, điểm tô đời tươi đẹp
Ở nơi đây dưới mái trường nhỏ hẹp
Thầy vẫn ngày đêm vắt óc nặn tim
Rót yêu thương nuôi dưỡng những đàn chim
Mau cứng cáp để lần hồi vỗ cánh
Rồi mái trường lại cúi đầu câm lặng
Ôm dấu chân rêu phủ nhạt nhòa
Cây liễu già vẫn tiếp tục nở hoa
Trút xuống sân bao nhiêu dòng lệ đổ
Có phải chăng nước mắt thầy đang nhỏ?
Luyến thương theo những bóng trẻ xa dần
Nhìn dòng đời thầy tư lự băn khoăn
Đời dạy học là chuyến đò đưa khách
Đưa khách càng nhiều đò càng rách
Rồi lặng chìm nơi đáy nước thời gian
Bóng đò xưa sẽ ngập phủ lá vàng
Như tóc bạc điểm trên đầu ông giáo cũ.
(Trang 18)
nguyentrung
11-03-2004, 12:34 PM
Những bài viết công phu như thế này theo mình nghĩ nên đưa lên trang chủ giới thiệu về trường luôn thì sẽ giúp nhiều người biết vế trường hơn.
phuoctue
11-03-2004, 01:05 PM
Grillon siêng năng wá, cả forum không biết lấy gì đền đáp đây nữa.
Grillon còn giữ lại được những tập san và tư liệu của trường wủa là hàng quý hiếm. Đề nghị mọi người vỗ tay khen ngợi.
Đề nghị anh Sơn Cận tăng thêm tiền cho Grillon đi và promote thành dân Dalat luôn đi thôi.
:smt038 :smt038 :smt041 :smt041 :smt038 :smt038 :smt038 :smt038 :smt041 :smt041 :smt038 :smt038 :smt038 :smt038 :smt041 :smt041 :smt038 :smt038 :smt038 :smt038 :smt041 :smt041 :smt038 :smt038 :smt038 :smt038 :smt041 :smt041 :smt038 :smt038 :smt038 :smt038 :smt041 :smt041 :smt038 :smt038 :smt038 :smt038 :smt041 :smt041 :smt038 :smt038 :smt038 :smt038 :smt041 :smt041 :smt038 :smt038
nguyentrung
11-03-2004, 01:45 PM
Grillon dạo này rảnh rỗi lắm, bữa giờ cứ nghe than thở "không có việc gì làm chán quá". Mọi người cứ đợi nghe, vài bữa nữa Grillon type cho mọi người đọc không kịp đấy. :smt023
grillon
12-03-2004, 12:04 PM
Grillon siêng năng wá, cả forum không biết lấy gì đền đáp đây nữa.
Grillon còn giữ lại được những tập san và tư liệu của trường wủa là hàng quý hiếm. Đề nghị mọi người vỗ tay khen ngợi.
Em chỉ gõ lại thôi, tư liệu là do Thuctran cung cấp. Mấy ngày nay được nghỉ học rảnh rỗi đó mà.
Đề nghị anh Sơn Cận tăng thêm tiền cho Grillon đi và promote thành dân Dalat luôn đi thôi.
Em thấy anh cũng có khơ khớ rồi đó, nếu anh có lòng hảo tâm tặng thì em không từ chối đâu :lol: Em cũng là dân Dalat mà, đang lang thang một tí thôi.
VuLHA
15-03-2004, 10:36 AM
Anh Tuệ ơi, nể tình mình người nhà anh cũng "lá lành đùm lá rách" chia sẻ một ít trong cái mớ "khơ khớ" của anh cho em zới nghe. Vợ chồng con cái nhà em đội ơn anh.
fromage
20-03-2004, 03:55 AM
Vũ à, sao em không vào cá độ bóng đá, hôm trước chị kiếm được $200 đấy, em có nghe tin đồn vụ ông Trùm tuyến bố phá sản không? :P Xin bác Tuệ này chắc là chua lắm đây :-D .
Grillon ơi, có type tiếp không vậy? mà sao đi đâu mất mấy tuần nay không có tin tức gì hết. Lát nữa chị đi cá độ bóng đá tiếp. Nếu mà thắng thì tặng cho Grillon với vợ chồng con cái nhà VuLHA, còn mà thua thì 2 người trả hộ chị nhé :-D
grillon
20-03-2004, 09:47 AM
Grillon ơi, có type tiếp không vậy? mà sao đi đâu mất mấy tuần nay không có tin tức gì hết.
Bữa giờ em bận đi ăn chơi cho hết mớ tiền kiếm được từ vụ type hôm nọ. :D Khi nào lủng túi thì lại type tiếp cho bà con đọc chơi.
Lát nữa chị đi cá độ bóng đá tiếp. Nếu mà thắng thì tặng cho Grillon với vợ chồng con cái nhà VuLHA, còn mà thua thì 2 người trả hộ chị nhé :-D
Chị thắng chưa? :P
VuLHA
20-03-2004, 10:00 AM
Lát nữa chị đi cá độ bóng đá tiếp. Nếu mà thắng thì tặng cho Grillon với vợ chồng con cái nhà VuLHA, còn mà thua thì 2 người trả hộ chị nhé
Cám ơn chị hah, có gì qua trang bóng đá em bàn chuyện này tiếp, không thì người ta lại nhầm tiết mục này cũng có trong Tập San trường Thăng Long.
Bài thơ “Ông Đồ” c ủa V ũ Đình Liên
Trần Nguyên Hạnh Lâm – 12 Văn
“Nếu bạn bắn vào quá khứ bằng một phát súng lục thì tương lai sẽ bắn vào bạn bằng đại bác.” Một nhà văn nước ngoài đã nói thế và ta cũng biết thế nhưng sao vẫn vô tâm với những gì đã qua để đến lúc đọc “Ông Đồ” của Vũ Đình Liên ta mới cảm thông, mới xót xa cho những suy nghĩ c ủa tác giả với một thời quá khứ. Hiểu và cảm ta mới thấy bài thơ hay.
“Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua”
Ông Đồ xuất hiện cùng với mùa xuân. Cứ dịp hoa đào nở lại thấy ông đồ già. Ông đồ gắn liền với quy luật của tự nhiên. Nhưng ông đồ xuất hiện để “bán” chữ:
“Bao nhiêu người thuê viết
Tâm đắc ngợi khen tài
Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay”
Là m ột ngư ời có học, nếu đỗ đạt thì cũng được làm quan, nếu thấp hơn thì cũng là những ông giáo được trọng vọng. Ấy vậy mà ông đồ lại phải đem bán chữ viết của mình. Đấy là cái nhục của kẻ sĩ! Nhưng dù sao thì mọi người vẫn cần cái chữ của ông: “ Bao nhiêu người thuê viết”.Họ khen ông tài, ông viết chữ đẹp nhưng chắc gì họ đã hiểu chữ của ông viết. Họ khen chỉ để khen thế thôi. Biết thế, nhưng ông đồ cũng được an ủi chút nào bởi mọi người quanh ông còn cần ông,phục ông. Trong cái chua xót có chút gì an ủi. Vẫn còn đâu đây nét vui của tâm trạng ông đồ.
“Nhưng mỗi năm mỗi vắng
Người thuê viết nay đâu
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu”
Cái gì đến thì nó phải đến. Tội cho ông đồ “ sinh bất phùng thời”, cái tài của ông, kiến thức của ông không còn được trọng vọng nữa khi ông sống trong thời tàn của nền Hán học. Cái thời mà Trần Tế Xương từng than:
“Mười người đi học chín người thôi”
Bây giờ, đến cả cái “ nghề” “ bán chữ” của ông cũng chẳng còn dễ dàng như xưa. Ông đồ như người nghệ sĩ đã hết nhan sắc, như cô gái đã qua thì xinh đẹp:
“Còn duyên kẻ đón người đưa
Hết duyên đi sớm về trưa một mình”
Không chỉ là buồn vì không ai hiểu mình như ở đoạn thơ trên nữa mà bây giờ ông Đồ còn tủi nữa. Sự buồn tủi ông không nói ra nhưng nó thể hiện qua giấy, qua mực:
“Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu”
Giấy đã phai cả màu và mực đã đọng khô lại trong nghiên. Có thể nghĩ ra một cây bút đã khô đét lại, nằm chơ vơ trong lọ mực cũng đọng lại rồi.
Sự khác nhau ở hai khổ thơ trên thật rõ. Cái đối lập giữa năm trước và năm nay sao khắc nghiệt quá! Lúc thì khen quá, lúc lại im lặng còn hơn cả chê trách. Người ta đã dần dần quên ông rồi.
Từ dần dần quên đến quên hẳn diễn ra thật nhanh:
“Ông Đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên gíây
Ngoài trời mưa bụi bay”
Cứ tưởng tượng một cụ già khăn đóng, áo dài, đôi mục kỉnh trễ trên sống mũi, chòm râu dài, đang ngồi khoanh gối bất động giữa làn mưa bụi bay và vài chiếc lá vàng rơi lác đác. Sao mà buồn, mà tội đến thế! Con người vô tình đã lãng quên ông.” Qua đường không ai hay”. Ông không những cô đơn mà đã trở nên lạc lõng. Ông Đồ đại diện cho cả một thời đại đã suy tàn, ông “chết” dần đi trong lặng lẽ, trong sự vô tâm của mọi ngừơi.
“Lá vàng rơi trên giấy” ông cũng không buồn nhặt, bởi nhặt để làm gì? Có ai cần ông sử dụng tờ giấy ấy nữa đâu. Mưa bụi ngoài trời cứ bay, lá vàng cứ rơi và ông Đồ cứ ngồi bất động. Đó là sự tồn tại chứ không phải sự sống. Ngừơi đời lãng quên ông còn ông vẫn ngồi đấy như một chứng nhân im lặng của lịch sử. Ông ngồi đấy như bám víu lấy một thời đại.
“Lãng quên là một từ ngữ đẹp để chỉ sự hạ sát”.
Quả đúng như vậy, ông Đồ đã “chết” dần đi trong sự thản nhiên và vô tâm của mọi người. Cũng không thể trách ai, quy luật đào thải muôn đời vẫn thế: Cái cũ đi để cái mới đến. Có trách chăng là ta đã quên cả những giá trị tinh thần cao đẹp của quá khứ. Cái cũ đi không có nghĩa là quên tất cả, ta phải giữ lại những gì đẹp nhất. Nếu cứ quên hết cái cũ đi để thay cái mới vào thì cũng sẽ đến lúc ta chẳng còn gì để mà nhớ cả. Hơn nữa lãng quên ả một thời đại là điều quá đáng trách. Không thể biện minh được. Nếu cho đây là lời “sám hối” của cả lớp người đi sau với cha ông là đúng nhưng không đủ. Cần phải làm cái gì đó chứ không chỉ là “sám hối” không.
Có thấy cảnh “ông đồ” chới với trước xã hội hiện thời mới thấy hết cái buồn, cái tủi của cả một thời đại. Để đến lúc:
“ Năm nay đào lại nở
Không thấy ông đồ xưa”
Thì ta mới thốt lên:
“Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?”
Ồng đồ không thể bám víu hiện tại được nữa. Sự cố gắng của ông đã h ết. Ông đầu hàng số phận. Đến cũng lặng lẽ mà đi cũng lặng lẽ. Hoa đào vẫn nở , quy luật tự nhiên vẫn còn nhưng trong lòng người không kiên nhẫn đựơc nữa.
Ta thấy xót xa, nuối tiếc cho cả một thời đại, ta trách ta sao nỡ vô tình. Người xưa biết có tha thứ cho thế hệ theo sau? Tác giả đã dùng từ” muôn năm cũ” quả là đúng. Muôn năm là bao thế hệ, bao đời ngừơi chứ chẳng phải một, hai hay năm mười năm. Thương cho một thời tàn và tiếc cho cả một thế hệ. Lời thơ mộc mạc, giản dị mà chân tình tha thiết. Nó biểu hiện sự sáng trong của tâm hồn, và nó dễ đi vào lòng ngừơi. Lời “sám hối” của tác giả, của chúng ta bây giờ cũng chẳng còn níu kéo được gì. “Cái gì mất đi rồi ta mới thấy quý để sau đó là tiếc, là ân hận”. Dầu muộn nhưng vẫn còn hơn không, điều đó thể hiện được chúng ta còn biết nhớ đến cha ông, đến lịch sử bốn nghìn năm của dân tộc.
“Ông đồ” tồn tại mãi trong tim ta bởi ông đồ không bao giờ “cũ”. Ông Đồ là hiện thân của cả một thời đại, ông Đồ là biểu hiện những giá trị tinh thần cao đẹp của cha ông. Phải biết nhớ đến cội nguồn để bây giờ sống đẹp hơn.
Phải hiểu và cảm ta mới thấy bài thơ hay.
Typing : VHP & TV Co.
vBulletin® v3.8.2, Copyright ©2000-2010, Jelsoft Enterprises Ltd.